Chương 274: Dạ Sơ Cát chuẩn bị cầu hôn công khai rồi.
Chương 274: Dạ Sơ Cát chuẩn bị cầu hôn công khai rồi.
Vừa lộ diện, nhan sắc của Dạ Vô Mệnh và Dạ Huyền không chỉ khiến nhiệt độ livestream của Dạ Sơ Cát bùng nổ.
Mà còn nhanh chóng đưa các từ khóa lên top trending.
Dạ Sơ Cát Còn Thiếu Chị Dâu Không [Bùng nổ].
Không Có Ý Gì Khác Chỉ Muốn Gia Nhập Gia Đình Dạ Sơ Cát .
Dạ Sơ Cát vừa buồn cười vừa bất lực nhìn đám fan vô tiết tháo trong bình luận.
“Mấy người thật sự đủ rồi đó, trước kia gọi tôi là cháu gái, giờ lại gọi là em gái?? Tiểu cô??”
Ngay cả Dạ Huyền cũng chưa từng thấy cảnh tượng “lộ hàng” quy mô lớn thế này.
Anh ho một tiếng: “Tiểu Cửu, em tiếp tục livestream đi, anh về trước.”
Bình luận: 【Chồng ơi đừng đi mà chồng! Đã đến rồi thì ngồi thêm chút đi!】
Dạ Sơ Cát biết Dạ Huyền ngại ngùng, cô cười nói: “Mấy người đừng nói nữa.”
Nhưng Dạ Vô Mệnh lại thể hiện xuất sắc độ dày mặt của mình.
Ông dựa vào sofa, mặt mày bình thản: “Các con trai của ta đều rất đẹp trai.”
Nghe vậy, bình luận lập tức sôi sục.
【Trời ơi! Ý là tiểu Dạ Dạ có nhiều anh trai thần tượng lắm hả?】
【Hay quá, đất nước không phân phối anh trai cho tôi, vậy phân phối một ông chồng đi!】
【Tiểu Dạ Dạ, giao nộp anh trai của em ra, chuyện khác tính sau.】
Dạ Sơ Cát ngại nói mình có tới chín người anh trai.
Xét cho cùng, ở nhân gian, đây là chuyện lớn rồi.
Thực tế, mỗi lần mẹ cô sinh con đều cách nhau mấy chục thậm chí trăm năm.
Dạ Vô Mệnh còn định nói tiếp, Dạ Sơ Cát sợ ông nói nhiều quá lộ tẩy.
Cô vội vàng nói: “Tôi lên đây chỉ là để giải thích với mọi người, đừng nghĩ nhiều quá.”
“Sau này có cơ hội sẽ cho mọi người xem các anh trai nhà tôi nhé~ Tạm biệt, hẹn gặp lại tám giờ tối mai!”
Bình luận: 【???Tôi quần đã cởi rồi mà cô không tiếp tục phát sóng nữa??】
Lần này Dạ Sơ Cát hành động dứt khoát, không lưu luyến chút nào.
Có bài học xương máu trước đó, cô sẽ không ngu ngốc nữa.
Dạ Vô Mệnh vẫn còn hơi tiếc rẻ: “Nhanh thế đã không phát sóng nữa rồi? Khá thú vị mà.”
Dạ Sơ Cát lau mồ hôi lạnh, đánh trống lảng: “Ba, anh cả với ba đến đây chỉ để xem con thôi hả?”
Dạ Vô Mệnh chợt nhớ ra điều gì, ông nhẹ nhàng gõ lên trán Dạ Sơ Cát.
Bản Mệnh Thiên Châu của Dạ Huyền liền hiện ra.
“Cầm đi.” Dạ Vô Mệnh ném viên châu này cho Dạ Huyền, “Lần sau đừng có liều lĩnh nữa.”
Dạ Sơ Cát quay người, hai tay chống lên sofa, cằm đặt trên mu bàn tay.
Cô ngoan ngoãn nhìn Dạ Huyền nói: “Cảm ơn anh.”
Dạ Huyền trong lòng ấm áp, xoa đầu Dạ Sơ Cát: “Không có gì, đó là việc anh nên làm.”
Giờ Dạ Sơ Cát mới chợt nhớ ra.
Hồi trước ở tu chân giới, cô đột phá nhanh như vậy.
Chắc là có liên quan đến đám anh trai này của cô.
Dạ Sơ Cát thường xuyên nhặt được các bảo vật tăng tiến tu vi.
Làm gì có nhiều chuyện tốt như vậy chứ?
Đa phần là các anh trai cô lén đưa cho.
Dạ Huyền và Dạ Vô Mệnh sắp đi thì lẩu của Dạ Sơ Cát cũng vừa chín.
Kỳ Tu Diễn bưng một nồi lẩu song kiếm hợp bích ra, tùy ý hỏi: “Có ăn cùng không?”
Dạ Vô Mệnh: …
Thiên Quân… lại nấu cơm cho con gái ông.
Thật là sống lâu thấy đủ thứ!
Mấu chốt là Dạ Sơ Cát hoàn toàn không thấy kỳ lạ.
Cô rất tự nhiên ngồi vào chỗ, rõ ràng bình thường đã quen được Kỳ Tu Diễn chăm sóc như vậy.
Kỳ Tu Diễn đối diện với biểu cảnh vi diệu của Dạ Vô Mệnh: “Sao vậy?”
Một lúc lâu, Dạ Vô Mệnh mới thở dài: “Chuyện này khiến ta nhớ lại ngày xưa.”
“Mẹ của con bé, cũng từng chăm sóc con gái nhỏ của ta như vậy.”
“Pặc!!!”
Dạ Sơ Cát suýt phun nước.
Mặt Kỳ Tu Diễn đen sì lại.
Dạ Vô Mệnh vừa nghĩ thầm, cuối cùng mình cũng thắng lại một ván.
Không ngờ Kỳ Tu Diễn ngồi xuống cạnh Dạ Sơ Cát, thở dài một hơi.
Dạ Sơ Cát nhịn cười, nhìn anh đùa cợt: “Sao thế?”
Dạ Vô Mệnh đang định châm biếm không thương tiếc, thì thấy vị Thiên Quân vốn luôn thanh cao này.
Như một chú chó lớn đang làm nũng, vô tội và đáng thương nói:
“Tôi coi nhạc phụ là bậc trưởng bối, không ngờ ngài lại có ý nghĩ như vậy với tôi.”
“Pặc—”
“Khục khục khục!!!!”
Không chỉ Dạ Vô Mệnh, ngay cả Dạ Huyền và Dạ Sơ Cát cũng suýt bị sặc.
Dạ Vô Mệnh mặt đỏ tía tai, đứng dậy nói: “Kỳ Quan Kính! Lão già bất kính vô liêm sỉ này! Đừng có ở đây đánh tráo khái niệm!”
“Ai có ý nghĩ khác với cậu chứ! Cậu tưởng cậu đẹp nhất tam giới sao?”
“Có ta Dạ Vô Mệnh ở đây một ngày, cậu chỉ có thể là hạng nhì thôi…”
“Ủa? Con gái, ánh mắt của con là ý gì?”
Dạ Vô Mệnh lảm nhảm một tràng xong, phát hiện con gái mình đã phản bội.
Ánh mắt của Dạ Sơ Cát này, rõ ràng đang nói rằng—
Ông Dạ Vô Mệnh không đẹp bằng Kỳ Quan Kính!
Dạ Vô Mệnh sắp nổi điên: “Con gái, con, con dám!”
Dạ Sơ Cát nghiêm mặt nói: “Ba, ba không được tranh vợ với con đâu.”
Kỳ Tu Diễn: …?
Anh không cần mặt mũi nữa sao.
Dạ Vô Mệnh & Dạ Huyền:???
Tình hình gì thế?!
Dạ Sơ Cát ôm cổ Kỳ Tu Diễn: “Em với A Diễn không chỉ có Đồng Tâm Thệ, còn có giấy đăng ký kết hôn nữa!”
Dạ Vô Mệnh đau lòng nói: “Con thật sự cứ sa vào tay hắn rồi.”
“Thích đến mức nào vậy, bao nhiêu năm rồi vẫn chưa chán.”
Dạ Sơ Cát lén liếc Kỳ Tu Diễn một cái, sờ sờ mũi.
Hình như thật sự không chán, làm sao đây?
Dạ Vô Mệnh không cần đoán cũng hiểu ngay biểu cảm của Dạ Sơ Cát.
Ông chịu không nổi vung tay: “Chủ đề này kết thúc ở đây, ta tự rước nhục vào thân!”
Dạ Huyền không nhịn được, bật cười ở bên cạnh.
Dạ Vô Mệnh thấy Dạ Sơ Cát đang pha chén nước chấm, lập tức đưa bát của mình qua.
“Con gái, con ăn gì? Ba ăn giống con.”
Dạ Sơ Cát vui vẻ: “Được được!”
Là một tín đồ ăn uống chính hiệu, cô chỉ muốn giới thiệu chén nước chấm tuyệt vời do mình pha chế cho cả thế giới!
Tiếc là, Kỳ Tu Diễn không ăn được cay.
Dạ Huyền nhìn em gái cưng của mình cầm chiếc muỗng lớn, vô tình đổ đầy hai muỗng ớt tiêu vào dầu mè!
Anh lặng lẽ đặt bát của mình xuống, làm phiền rồi.
Dạ Sơ Cát bất chợt nói: “Ba, bao giờ ba đón mẹ về vậy?”
Dạ Vô Mệnh vừa nhận chén nước chấm từ tay con gái yêu.
Nghe câu này, toàn bộ sự chú ý của ông đều dồn vào chuyện liên quan đến vợ mình.
“Đây không phải là cùng anh cả của con đến đón mẹ con về nhà sao?”
Dạ Vô Mệnh cầm đũa khuấy trong bát, tâm trạng xấu thấy rõ.
Dạ Sơ Cát khuyên ông: “Ba cứ dỗ mẹ nhiều vào, mẹ mềm lòng nhất.”
Dạ Vô Mệnh chán nản, trong lòng nghĩ Tiểu Liên chỉ mềm lòng với mấy đứa con này.
Bao giờ mới mềm lòng với ông chứ?
Dạ Sơ Cát tính toán, mẹ yêu kiều của cô chính là trong hai ngày tới sẽ giải trạng thái băng phong.
Dạ Vô Mệnh và Dạ Huyền chắc chắn đã biết nơi bà ở rồi.
“Ba yên tâm đi, lần này kiếp nạn của con đã hoàn toàn hóa giải, không cần mẹ phải vất vả như vậy nữa.”
Để giữ lại “linh căn thiên sinh” và tu vi cho Dạ Sơ Cát.
Mỗi lần Ngu Liên đều phải trả giá rất lớn, tự mình mang thai và sinh ra cô.
Dạ Sơ Cát trải qua bao nhiêu kiếp, Ngu Liên đã sinh ra cô bấy nhiêu lần, luôn phải chịu sự trừng phạt của thiên đạo.
Dạ Vô Mệnh vừa nhắc đến Ngu Liên, trong lòng đã thấy căng thẳng.
Ông tức giận liếc Kỳ Tu Diễn một cái: “Năm đó nếu không phải vì cậu! Ta với Tiểu Liên đâu đến nỗi sinh ra mâu thuẫn và hiểu lầm!”
Dạ Vô Mệnh muốn nói là, ông phản đối con gái mình ở cùng Thiên Quân vô tình tư.
Nhưng Ngu Liên lại nuông chiều con gái vô điều kiện, nên hai người mới sinh ra mâu thuẫn.
Thế nhưng lời này được Dạ Vô Mệnh nói ra, đột nhiên biến thành vị khác.
Kỳ Tu Diễn bình thản uống một ngụm trà: “Lời nói không thể tùy tiện.”
Dạ Sơ Cát suýt bị dầu ớt trong chén nước chấm làm sặc: “Khục khục khục!”
Dạ Huyền cũng che miệng ho, đây là cái gì với cái gì vậy!
Dạ Vô Mệnh: “…………”
Ông phát hiện một vấn đề.
Thiên Quân Kỳ Quan Kính này chỉ trải qua một thời gian luyện tập.
Tu vi khác không nói, công lực mặt dày này đúng là tuyệt đỉnh!
Dạ Sơ Cát vội vàng cầm đũa gắp chung, gắp thức ăn cho cả Kỳ Tu Diễn và Dạ Vô Mệnh.
“Ăn cơm nhanh đi, đừng nói chuyện khác nữa.”
Dạ Huyền gật đầu: “Đúng vậy, Tiểu Cửu vốn dĩ rất tập trung khi ăn, đừng ảnh hưởng đến màn trình diễn của em ấy.”
Nghe anh nói vậy, Dạ Vô Mệnh lập tức im miệng.
Dạ Sơ Cát biết ơn nhìn Dạ Huyền, quả không hổ là anh trai cô!
Cùng cha cùng mẹ!
Nửa sau bữa ăn, đơn giản là thời gian “khoe tài cá nhân” của Dạ Sơ Cát.
Ai cũng biết, lúc mới bắt đầu ăn lẩu đáy nồi đặc biệt cay, mọi người đều sẽ thấy “còn được”.
Nó tuyệt ở chỗ, ớt càng nấu càng cay, càng ngấm vị.
Mà Dạ Sơ Cát từ đầu đến cuối mặt không đổi sắc.
Như thể không cùng ăn một nồi với Dạ Vô Mệnh vậy.
Dạ Huyền vòng vo nói: “Tiểu Cửu, em như vậy, không lo đau bụng sao?”
Dạ Sơ Cát lắc đầu: “Không lo, chưa từng như vậy.”
Dạ Huyền nghĩ đến hồi trước mẹ anh mang thai mấy anh em họ, cũng không có dấu hiệu ăn cay.
Đến lúc mang thai Dạ Sơ Cát, tình cờ nếm thử món Tứ Xuyên ở nhân gian.
Từ đó không thể dừng lại, trở thành vua ăn cay.
Dạ Huyền đột nhiên cười: “Anh nhớ ra, hồi đó Tiểu Cửu mãi không chịu ra, lúc đó bảo mẹ ăn nhiều cay để thúc em ra, nhưng thế nào cũng không được.”
Dạ Sơ Cát sờ sờ mũi, có lẽ kỹ năng ăn cay này của cô là mang từ trong bụng mẹ ra.
Kỳ Tu Diễn trầm ngâm: “Tốt, sau này con cái chúng ta cũng ăn được cay.”
Dạ Vô Mệnh đã không nghe được một câu nào nữa.
Ăn đến giữa chừng, sắc mặt ông đã không ổn, cảm thấy đầu óc “oang oang”.
Trong chốc lát, ông không phân biệt được đây là nhân gian hay minh giới nữa.
Lúc linh khí loạn xạ, Dạ Vô Mệnh còn chưa thấy hành hạ như bây giờ.
Ăn cơm xong, Dạ Sơ Cát gọi anh trai mình sang một bên, định nói gì đó.
Thì Dạ Vô Mệnh đã xông thẳng vào nhà vệ sinh.
Dạ Sơ Cát: …
Dạ Huyền: …
Nghiêm trọng… đến vậy sao?
Vì thể diện của phụ thân, Dạ Sơ Cát và Dạ Huyền đi vào phòng trà.
Dạ Huyền thấy Dạ Sơ Cát biểu cảm nghiêm túc, anh cũng trở nên nghiêm trọng theo:
“Tiểu Cửu, sao vậy? Có chuyện phiền phức gì sao?”
Dạ Sơ Cát chưa kịp mở miệng, Dạ Huyền đã căng thẳng không thôi.
Xét cho cùng, em gái cưng của anh giờ đang mang thai, hình như cần cân nhắc nhiều chuyện thật!
Nhưng người làm anh trai như anh… hoàn toàn không có bất kỳ kinh nghiệm nào!
Dạ Sơ Cát chớp chớp mắt: “Anh, em đã tính một ngày lành tháng tốt, chuẩn bị lúc đó tỏ tình công khai với Kỳ Tu Diễn!”
“Anh giúp em xem lại ngày này, có phải đặc biệt ổn không!”
Dạ Huyền: … Đáng ghét, Kỳ Quan Kính mệnh cũng tốt quá.
Trong lòng nghĩ vậy, anh vẫn ngoan ngoãn xác nhận ngày tháng với em gái.
Dạ Huyền suy đoán ngày này: “Rất tốt, rất hợp, khoan đã, ngày này các em không phải đang ở…?”
Dạ Sơ Cát gật đầu: “Đúng vậy! Nhưng em chưa từng tỏ tình bao giờ, có quy trình gì không?”
Dạ Huyền độc thân mấy ngàn năm không chịu nổi.
Anh muốn nói em gái cưng của mình có phải hỏi nhầm người không.
Dạ Sơ Cát dùng ngón tay xoa xoa cằm, mặt đầy trầm tư: “Với lại anh ấy không phải là Thiên Quân sao?”
“Hình như em cũng không có thứ gì để tặng anh ấy, có gì hay để giới thiệukhông?”
Dạ Huyền thật sự không ghen.
Em gái cưng của anh thậm chí còn phải chuẩn bị quà cho người đàn ông này!!!
Dạ Sơ Cát thúc giục: “Anh~”
Dạ Huyền như trút đậu ra kể tỉ mỉ: “Bình Bạch Phụng, Bát Âm Dương, Châu Phiêu Diểu, Dây Tiên Nghê, Thiền Tử Vân, Tên Kim Linh, Nỏ Thiên Tiên…”
Dạ Sơ Cát trên đầu treo một hàng dấu ba chấm.
Cô yếu ớt nhắc nhở: “Anh, anh ấy đều là Thiên Quân rồi, hình như không thiếu mấy thứ này.”
Dạ Huyền rơi vào trầm tư.
Dạ Sơ Cát cười vỗ vai anh trai: “Em không làm khó anh nữa.”
Dạ Huyền lần đầu phát hiện mình lại là nam thẳng huyền thoại.
Sau khi Dạ Huyền đưa Dạ Vô Mệnh suýt “mất nước” về.
Dạ Sơ Cát trốn Kỳ Tu Diễn, ôm điện thoại co ro trên ghế sofa đơn.
Cô vào nhóm chat ba người, gõ nhẹ vào Liễu Tri Hứa và Ninh Vãn Vãn.
Liễu Tri Hứa: [Em đến đây.gif].
Ninh Vãn Vãn: [Đầu gấu trúc cuồng loạn.gif].
LàBaMày: Mau! Ra mưu hiến kế đi! Tao tặng quà gì cho Kỳ Tu Diễn thì hay! Phải có ý nghĩa một chút, nhẫn gì hình như đã có rồi…
Liễu Tri Hứa: [Sắc] Đây là chuẩn bị cầu hôn hả? Tao có thể nghe miễn phí cái này không?
Ninh Vãn Vãn: Tao thì có ý hay, nhưng không dám nói.
Liễu Tri Hứa: Tao cũng có +1 nhưng không dám nói.
LàBaMày: [Ngơ ngác.jpg].
LàBaMày: Là gì? Nói trước đi, nói xong tao mới quyết định có đánh người không.
Liễu Tri Hứa: 【Hình X3】.
Ninh Vãn Vãn: 【Hình X9】.
LàBaMày: !!!
LàBaMày: Tao báo cảnh sát đấy!! Mấy đứa tan học đừng có chạy!!!
