Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Đại Lão Chỉ Muốn Tu Tiên, Lại Thành Hot Streamer Huyền Học - Trần Chi Huyền > Chương 10

Chương 10

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 10: Ngây Cả Người

 

“Tiền này đâu phải dễ kiếm, lỡ không cẩn thận là thành tiền mua mạng đấy.”

 

“Chú ơi! Chú nói thế là sao?”

 

Tài xế thở dài, nói: “Tuy chú là tài xế xe ôm công nghệ, nhưng nhà chú ở gần bệnh viện Hòa Bình, nên phần lớn thời gian chú đều nhận đơn ở quanh đó.

 

Những người đến bệnh viện Hòa Bình hiến máu như cháu, chú không phải chở lần đầu đâu.

 

Nói ra cháu có thể không tin, nhưng mấy người mà chú chở đến bệnh viện Hòa Bình hiến máu trước đây, sau vài lần đến bệnh viện là biến mất không thấy tăm hơi đâu nữa.”

 

“Chắc họ không cần tiền nữa, nên không đến hiến máu thôi ạ.”

 

Tài xế bỗng thở dài: “Đúng là sinh viên đại học, chỗ nào cũng toát lên vẻ ngây thơ khờ khạo.

 

Cái bệnh viện Hòa Bình đó chắc là bệnh viện đen. Bề ngoài thì thu máu, nhưng sau lưng lại làm cái trò buôn bán nội tạng.

 

Mấy người chú chở tới đó, có vài người đã chết, nội tạng bị móc sạch rồi.

 

Bây giờ cháu hiểu chưa? Chú không cho cháu đến bệnh viện Hòa Bình nữa là vì tốt cho cháu đấy.”

 

Nhất Kiếm Phá Thiên Sơn lại bắt đầu run lên, cậu gượng cười: “Chú ơi, chú, chú đừng dọa cháu! Chú nói thật à?”

 

Tài xế chưa kịp nói thì giọng Trần Chi Huyền từ tai nghe vọng ra: “Giả đấy. Người đàn ông này cũng là kẻ buôn nội tạng, chỉ là của một băng khác thôi.

 

Hắn nói thế chỉ để dụ cháu đi theo, rồi cướp nội tạng của cháu.”

 

Tài xế này lông mày ngắn, xương mày nhô cao, mặt đầy thịt hung tợn, mắt trắng dã có tia máu, đúng tướng mặt giết người, kiểu người thế này tuyệt đối không thể là người tốt.

 

Nhất Kiếm Phá Thiên Sơn nghe Trần Chi Huyền nói thế, toàn thân toát mồ hôi lạnh.

 

Bây giờ cậu chỉ có một cảm giác, đó là trên đời này chẳng có người tốt nào hết, ai cũng đang rình mò nội tạng của mình.

 

【Trời ơi! Cứ tưởng chú tài xế này là người tốt, ai ngờ cũng là tay buôn nội tạng!】

 

【Đây là muốn đen ăn đen đây mà!】

 

【Nhất Kiếm Phá Thiên Sơn nguy hiểm quá, ai cũng muốn lấy nội tạng của cậu ấy.】

 

【May mà hôm nay cậu ấy đi xem bói, không thì chết chắc.】

 

【Thế mới biết cậu ấy chưa đến số chết!】

 

【Chắc là do Trần Bán Tiên quá lợi hại.】

 

【Bán Tiên, trước cứ tưởng là lừa đảo giang hồ, giờ mới hiểu là vì gần như thần tiên nên mới gọi là Bán Tiên.】

 

【Trần Bán Tiên đỉnh quá!】

 

“Vậy bây giờ cháu phải làm sao? Chú bảo cháu đến bệnh viện, chẳng lẽ muốn giết cháu?” Nhất Kiếm Phá Thiên Sơn hỏi tài xế.

 

Khóe miệng tài xế hơi nhếch lên, rồi nói: “Bây giờ chỉ có một cách, là đi, đi càng xa càng tốt. Đám người đó đều là kẻ liều mạng, nếu biết địa chỉ của cháu, nhất định sẽ tìm đến.”

 

“Vậy cháu phải làm sao? Hay cháu về quê vậy!”

 

“Về quê cũng được, về rồi đừng quay lại đây nữa. Hay chú đưa cháu về nhé!” Tài xế đề nghị.

 

“Á! Đi taxi à, tốn bao nhiêu tiền? Cháu không có tiền đâu.” Nhất Kiếm Phá Thiên Sơn siết chặt tay, mồ hôi đầy trán.

 

Bây giờ cậu sắp sợ chết khiếp rồi, nhưng vẫn phải gắng diễn kịch, mệt quá đi mất!

 

Tài xế thở dài: “Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp, chú làm ơn giúp đỡ, miễn phí đưa cháu về vậy.”

 

Nhất Kiếm Phá Thiên Sơn gật đầu: “Thật ạ? Chú tốt quá, cảm ơn chú nhiều lắm!”

 

Tài xế liếc nhìn qua gương chiếu hậu, cười khẽ, mắt lấp lánh vẻ phấn khích không giấu nổi.

 

Những phút sau, Nhất Kiếm Phá Thiên Sơn không nói gì nữa, giả vờ như sợ hết hồn, nửa nằm trên ghế sau.

 

Lúc đầu tài xế còn liếc giám sát vài lần, sau thấy cậu có vẻ sợ thật thì không nhìn nữa.

 

“Cháu đừng sợ. Chiếc xe cháu đang đi đã bị cảnh sát tìm thấy, họ đang theo sau, cháu sẽ không gặp chuyện gì đâu.” Trần Chi Huyền nói với Nhất Kiếm Phá Thiên Sơn.

 

Nhất Kiếm Phá Thiên Sơn thở phào trong lòng, nhưng không đáp lại.

 

Xe càng chạy càng xa trung tâm, Nhất Kiếm Phá Thiên Sơn như cuối cùng cũng nhận ra bất ổn, hỏi tài xế: “Chú ơi, sao càng chạy càng vắng vậy? Mà đây đâu phải đường về nhà cháu? Chú đi nhầm à?”

 

Tài xế liếc Nhất Kiếm Phá Thiên Sơn qua gương, không nói gì, tiếp tục chạy.

 

“Chú ơi, chú nói đi cháu sợ!” Lần này Nhất Kiếm Phá Thiên Sơn sợ thật, giọng đã rưng rưng.

 

“Sinh viên đúng là dễ lừa, chú mới nói vài câu là cháu tin ngay. Vậy để cảm ơn lòng tin của cháu, nội tạng của cháu chú xin nhé.”

 

Tài xế không giả vờ nữa, mặt đầy hung ác nhìn Nhất Kiếm Phá Thiên Sơn.

 

【Cuối cùng cũng lộ đuôi cáo rồi.】

 

【Đúng như Trần Bán Tiên nói, tài xế taxi này cũng là tay buôn nội tạng.】

 

【Nhất Kiếm Phá Thiên Sơn đúng là may mắn, gặp được Trần Bán Tiên, không thì thảm lắm.】

 

【Trần Bán Tiên càng ngày càng thần rồi.】

 

【Cảnh sát đâu? Cảnh sát ra đi chứ? Đừng để tài xế làm gì Nhất Kiếm Phá Thiên Sơn.】

 

【Tôi nghe thấy còi cảnh sát rồi.】

 

Tài xế cũng nghe thấy còi cảnh sát, hắn hơi hoảng, rồi nhìn Nhất Kiếm Phá Thiên Sơn ở ghế sau: “Có phải mày không? Có phải mày giở trò không?”

 

Nhất Kiếm Phá Thiên Sơn gật đầu, rồi lấy điện thoại hướng về phía tài xế: “Là cháu, mà cháu đang mở livestream đấy. Vừa nãy chú nói gì, mấy vạn người đều nghe thấy rồi.”

 

Mặt tài xế lập tức xanh lè, chỉ vào Nhất Kiếm Phá Thiên Sơn, lại chỉ vào điện thoại, nhất thời không biết nói gì.

 

Cứ tưởng là thằng sinh viên ngây thơ dễ lừa, ai ngờ lại là quả trứng thối lòng đen.

 

Nếu Nhất Kiếm Phá Thiên Sơn biết suy nghĩ của tài xế, nhất định sẽ kêu oan: Nếu không phải Trần Chi Huyền vạch trần bộ mặt thật của hắn, thì cậu cũng suýt tin tài xế thực sự muốn giúp mình đấy.

 

【Hê hê hê! Tài xế ngây cả người rồi kìa.】

 

【Mặt xanh lè, buồn cười chết mất.】

 

【Thực ra Nhất Kiếm Phá Thiên Sơn cũng dễ lừa thật, nhưng ai bảo bên này có Trần Bán Tiên?】

 

【Cảnh sát ơi, đến rồi kìa!】

 

【Tạm biệt nhé, tài xế ơi, đi đường bình an.】

 

Nhất Kiếm Phá Thiên Sơn cũng lịch sự vẫy tay chào tài xế, nhìn hắn đeo còng bạc, bị cảnh sát dẫn đi.

 

“Trần Bán Tiên, tài xế bị bắt rồi, nhưng bệnh viện Hòa Bình thì sao? Họ có còn nhòm ngó lá gan của cháu không? Có ra tay với cháu không?”

 

Nhất Kiếm Phá Thiên Sơn vẫn còn sợ, hỏi Trần Chi Huyền.

 

“Yên tâm đi. Lúc nãy tôi báo cảnh sát, tiện thể báo luôn bệnh viện Hòa Bình. Chắc giờ này bệnh viện đó đã bị niêm phong rồi.”

 

“Vậy thì tốt quá. Trần Bán Tiên, lần này thực sự cảm ơn tiên sinh đã cứu cháu.” Nhất Kiếm Phá Thiên Sơn nhìn Trần Chi Huyền với vẻ biết ơn.

 

“Không cần khách sáo. Mỗi ngày tôi chỉ xem ba quẻ, giờ đã xem xong, tôi off đây. Mọi người tạm biệt.”

 

Ba quẻ hôm nay, mỗi quẻ đều thay đổi vận mệnh của ai đó. Nhân quả lực và công đức đã đến rồi.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích