Chương 30: Tiểu Mao Đầu, Mày Sao Thế?
Trần Chi Huyền chỉ vào chiếc đồng hồ bạc trên cổ tay Đạm Lạc Do Thương.
“Con ma nữ đi theo cậu, là vì chiếc đồng hồ này đấy.”
Đạm Lạc Do Thương cũng cúi đầu nhìn cổ tay mình, rồi nói: “Đây là do anh họ cháu cho. Chẳng lẽ, con ma này tìm anh họ cháu, nhưng vì chiếc đồng hồ này, nó nhầm cháu thành anh họ cháu ạ?”
Trần Chi Huyền gật đầu, rồi lại lắc đầu: “Cũng đúng cũng không đúng. Đúng là con ma nữ đó thực sự nhầm cậu với anh họ cậu.
Không đúng là, anh họ cậu biết sự tồn tại của con ma này, nên mới đưa đồng hồ cho cậu, hắn muốn đẩy cậu ra thay hắn chết.”
[Kẻ thế mạng đúng nghĩa đây!]
[Trời ơi, anh họ này ác thật đấy!]
[May mà Đạm Lạc Do Thương gặp được Trần Bán Tiên, không thì chắc mất mạng.]
[Sao anh họ lại làm vậy nhỉ?]
[Bây giờ không phải nên tìm hiểu tại sao con ma đó muốn anh họ chết à?]
[Chắc anh họ là thằng đểu, lừa người ta xong lại giết người ta chứ gì?]
Đạm Lạc Do Thương sững sờ, sau khi hiểu ra liền vội tháo đồng hồ ra ném lên bàn.
“Anh ấy, anh ấy, em, sao anh ấy lại đối xử với em như vậy?” Đạm Lạc Do Thương vừa nói vừa tức giận.
Lúc trước, anh họ tặng chiếc đồng hồ này cho cậu, vốn dĩ cậu không muốn nhận, nhưng anh họ cứ một mực ép cậu nhận, nói không nhận là coi thường anh ấy.
Cậu cũng không muốn làm to chuyện, nên đã nhận.
Không trách được lúc đó mặt anh họ khó coi như vậy, còn cố tình đeo đồng hồ vào tay cậu, hóa ra là muốn cậu chết thay.
Nhớ lại những lúc trước đây hai anh em thân thiết, Đạm Lạc Do Thương nhất thời không chấp nhận nổi.
“Cũng đúng lúc, hắn ta gấp rút muốn tống khứ chiếc đồng hồ này, mà cậu lại ở ngay bên cạnh, nên tặng cho cậu thôi.” Trần Chi Huyền giải thích.
“Vậy, anh họ cháu đã làm gì con ma đó ạ?”
Nhờ chiếc đồng hồ này, con ma nữ đã vào mơ cậu mấy lần, lần nào cũng giơ tay định bóp cổ cậu, vẻ mặt như muốn cậu chết ngay lập tức.
Trần Bán Tiên thở dài: “Thực ra, chuyện này, con ma nữ và anh họ cậu ai cũng có lỗi.
Con ma nữ và anh họ cậu là bạn đại học, năm thứ ba thì xác định quan hệ, yêu nhau đến tận bây giờ.
Nhưng mà, cô gái này có tính chiếm hữu hơi mạnh, lại nóng tính, nên dần dần anh họ cậu chịu không nổi.
Anh họ cậu muốn chia tay, nhưng vừa đề cập vài ngày thì cô gái này có thai.
Anh họ cậu thực ra chỉ là không chịu nổi tính khí của cô ấy, chứ không phải không yêu. Thấy bạn gái có thai rồi, nên không nỡ đòi chia tay nữa.
Kết quả là cô gái này vì mang thai mà tính tình càng trở nên kỳ quặc, cuối cùng anh họ cậu để lại 20 nghìn tệ, rồi lại đề nghị chia tay.
Cô gái không chịu, liền đi tìm anh họ cậu, anh họ cậu không muốn gặp. Mấy lần như vậy, cô gái liều lĩnh, liền nhảy lầu tự tử ngay chỗ anh họ cậu làm việc.”
[Chết cũng không buông tha cho anh ta đúng nghĩa.]
[Nói thật, nếu tôi có bạn gái chiếm hữu mạnh như vậy, tôi cũng chịu không nổi.]
[Cô gái này cố chấp quá, không chịu chia tay thì nhảy lầu à?]
[Chết thì chết, sao còn đi hành hạ anh họ?]
[Cô ta chết không cam tâm, muốn kéo anh họ xuống đoàn tụ đây mà.]
[Có thai mà chết, có phải là tử mẫu sát trong truyền thuyết không?]
[Loại oán khí gấp đôi ấy hả?]
Trần Chi Huyền thấy có người nói tử mẫu sát, cười một tiếng, rồi bắt đầu phổ cập kiến thức: “Các cậu đừng nói bậy, tử mẫu sát hình thành rất khắt khe.
Chỉ có loại thai nhi đủ tháng, sắp sinh mà chết trong bụng, lại bị người ép chết hoặc hại chết, và mang lòng oán hận, mới có thể trở thành tử mẫu sát.”
[Ồ, hóa ra là vậy.]
[Cứ tưởng phụ nữ mang thai chết là thành tử mẫu sát.]
Lúc này Đạm Lạc Do Thương lên tiếng: “Trần Bán Tiên, vậy bây giờ cháu phải làm sao? Con ma nữ này cũng không thể cứ đi theo cháu mãi được.”
Trần Chi Huyền nói: “Gọi điện cho anh họ cậu đến đây, phải nói chuyện thẳng thắn với con ma nữ này.
Khuyên được thì tốt, không khuyên được thì phải dùng vài biện pháp.”
“Vâng, cháu biết rồi. Cháu gọi điện ngay cho anh họ.”
Gọi điện xong, Đạm Lạc Do Thương ngồi trên ghế thở dài, rồi nhìn Trần Chi Huyền, chợt nhớ ra điều gì.
“Trần Bán Tiên, lúc nãy chú nói trên người cháu có nhiều tử khí, có ảnh hưởng gì đến sức khỏe không ạ?
Hay là chú cho cháu xin một lá bùa đi, bao nhiêu tiền cháu cũng mua.” Đạm Lạc Do Thương lo lắng nói.
Trần Chi Huyền lắc đầu: “Không cần đâu, thực ra, tử khí trên người cậu không phải từ con ma nữ đâu.
Quỷ chỉ mang âm khí, chứ không mang tử khí, chỉ có xác chết mới mang tử khí.”
“Hả?” Đạm Lạc Do Thương hoảng sợ kêu lên. Không phải của con ma nữ, vậy có nghĩa là xung quanh cậu còn thứ gì đó khác sao?
Đạm Lạc Do Thương run như cầy sấy, quay phắt đầu nhìn xung quanh, cảm thấy chỗ nào cũng đáng sợ, mồ hôi lạnh suýt chảy ra trên trán.
Trần Chi Huyền vội an ủi cậu: “Cậu đừng tự dọa mình. Tử khí trên người cậu thực ra là do Tiểu Mao Đầu dính vào đấy.”
“Tiểu Mao Đầu?” Đạm Lạc Do Thương cúi đầu nhìn con mèo đang cọ vào chân mình, rồi mặt biến sắc.
“Nó, nó không phải ăn xác chết đấy chứ?”
“Cậu nghĩ nhiều rồi, không có.”
Đạm Lạc Do Thương lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, không ăn bậy gì là tốt, không thì cậu cũng chẳng biết làm sao để ôm Tiểu Mao Đầu nữa.
Vừa thở phào, Đạm Lạc Do Thương liền nghe thấy giọng Trần Chi Huyền: “Nhưng mà, Tiểu Mao Đầu của cậu đã chết rồi, chết được gần bảy ngày rồi.”
[Không phải chứ? Tiểu Mao Đầu vẫn khỏe mạnh mà?]
[Tôi còn nghe thấy nó kêu meo meo cơ mà.]
[Cậu nhìn nó vẫn đang nhảy nhót cọ chân Đạm Lạc Do Thương kìa, sao có thể chết được?]
[Nghe nói mèo có chín mạng, có phải Tiểu Mao Đầu chết rồi lại sống không?]
[9 tuổi, dù là mèo già nhưng cũng không đến nỗi chết chứ?]
[Tuổi thọ mèo thường khoảng 15 năm mà.]
Như thể nghe thấy mình đã chết, Tiểu Mao Đầu bỗng nhảy lên bàn, lò dò đến bên Đạm Lạc Do Thương.
Nó dùng đầu dụi vào cổ tay cậu, rồi như hoàn thành nhiệm vụ, nằm gục lên cổ tay cậu, không còn hơi thở.
“Tiểu Mao Đầu? Tiểu Mao Đầu, mày sao thế? Đừng dọa tao, Tiểu Mao Đầu!”
Mọi khi, chỉ cần Đạm Lạc Do Thương gọi vài tiếng, Tiểu Mao Đầu sẽ meo meo chạy lại.
Nhưng lần này, dù cậu có gọi thế nào, Tiểu Mao Đầu cũng không dậy nữa, vẫn bám chặt lấy tay cậu, ngủ yên.
Giống như đêm đầu tiên nó mới đến bên cạnh Đạm Lạc Do Thương vậy.
