Chương 54: Tứ Thủy Triều Đường
Hai chuyện này gộp lại, cho Trần Chi Huyền không ít nhân quả lực và công đức.
Chờ luyện hóa hết chỗ đó, ít nhất Trần Chi Huyền cũng đạt tới tầng năm Luyện Khí.
Vì nhân quả lực và công đức khá nhiều, Trần Chi Huyền tu luyện suốt hai đêm một ngày, đến khi mở mắt ra thì đã là sáng sớm ngày thứ ba.
Tĩnh Dương từ sớm đã mở cửa tiệm, ngồi ở quầy thu ngân viết bài tập, nghe tiếng động liền quay đầu lại, nhìn thấy Trần Chi Huyền.
“Sư phụ, hôm qua tổng giám đốc Trần gọi điện cho thầy.” Tổng giám đốc Trần, chính là Trần Nhuận Đông.
Trần Chi Huyền vừa dậy, chưa xem điện thoại, nghe Tĩnh Dương nói liền lấy điện thoại ra xem, quả nhiên thấy năm cuộc gọi nhỡ, đều là Trần Nhuận Đông gọi.
Trần Chi Huyền hỏi Tĩnh Dương: “Con ăn sáng chưa?”
“Con ăn rồi ạ.” Tĩnh Dương đáp.
“Vậy thầy sang chỗ bác Mã ăn chút gì.” Nói rồi, Trần Chi Huyền vừa ra cửa vừa gọi lại cho Trần Nhuận Đông.
“Trần Bán Tiên, hôm qua sao anh không nghe máy thế?”
“Có chút việc riêng vừa xử lý xong, ngủ một giấc, có phải chuyện tôi nhờ anh đã có kết quả rồi không?” Trần Chi Huyền hỏi Trần Nhuận Đông.
Trần Nhuận Đông gật đầu: “Đúng vậy, tôi có một người bạn, nhà anh ấy gặp chút chuyện, muốn mời một thầy phong thủy giúp đỡ.
Lát nữa tôi gửi địa chỉ nhà anh ấy cho anh, anh qua xem đi.”
“Được, tôi biết rồi.”
Vừa dập máy, bác Mã đã bê bánh bao cháo cho Trần Chi Huyền mang tới.
“Mấy hôm nay cháu bận gì thế? Sao để Tĩnh Dương một mình trông nhà vậy? Hôm qua có khách tới, mua nhiều vàng mã, người giấy, toàn bác giúp khiêng đấy.”
Giọng bác Mã có chút oán trách, Tĩnh Dương mới có tám chín tuổi, để một đứa trẻ trông tiệm, Trần Chi Huyền cũng yên tâm quá.
Trần Chi Huyền cười: “Ngày thường cháu khá bận, cảm ơn bác đã giúp chăm sóc Tĩnh Dương.”
Thực ra anh đâu có bảo Tĩnh Dương trông tiệm, chỉ là thằng bé không làm gì thì thấy áy náy, nên tự nguyện ngồi đó thôi.
Bác Mã không biết quá khứ của Tĩnh Dương, chỉ coi nó là trẻ con, nhưng thực ra Tĩnh Dương rất chững chạc, chỉ trông tiệm thôi, nó lo được.
Lúc này lại có hai tốp khách vào, bác Mã không tán gẫu với Trần Chi Huyền nữa, vội đi tiếp khách.
Trong đó có hai người đàn ông, nhìn dáng vẻ chắc là công nhân xây dựng, trên đầu còn đội mũ bảo hộ.
Hai người vừa ngồi xuống ghế đã gọi nhiều bánh bao và cháo.
“Không phải anh thích uống tào phớ nhất à? Hôm nay sao không gọi?” Một người đàn ông có vẻ thắc mắc, hỏi bạn.
Người bạn lắc đầu, mặt đầy xui xẻo: “Đừng nhắc tới tào phớ nữa, cả năm nay tôi chẳng muốn uống tào phớ nữa.”
“Sao thế?”
“Anh không biết đâu, hôm qua tụi mình đi qua đường Nam Sơn, gặp hai chiếc xe đâm nhau.
Một xe con, một xe taxi.
Xe con tông đuôi xe taxi, đằng sau xe taxi có một đôi vợ chồng, đôi vợ chồng đó bị tông thảm lắm, tôi tận mắt thấy óc văng ra ngoài.
Tài xế taxi cũng bị thương nặng, nghe nói hai chân không giữ được, nhưng may là giữ được mạng.”
“Thảm vậy sao?”
“Chứ sao, tôi thấy óc đó, y hệt tào phớ, giờ trong lòng tôi còn ám ảnh, không muốn ăn tào phớ nữa.”
Trần Chi Huyền bên này ăn xong bánh bao, liền đứng dậy ra đường bắt taxi, đi theo địa chỉ Trần Nhuận Đông đưa.
“Đợi lấy được táo lôi kích ngàn năm và da giao long, cũng nên mua một cái xe về rồi.”
Trần Chi Huyền đợi mãi mới bắt được một chiếc taxi, lên xe, anh nghĩ thầm.
Chủ nhà họ Nghiêm, tên là Hoài Hưng, trước khi Trần Chi Huyền tới, Trần Nhuận Đông đã nói sơ qua tình hình cơ bản của ông ta.
Còn phía Nghiêm Hoài Hưng, Trần Nhuận Đông cũng đã báo trước.
Mấy người giàu này thường sống trong khu biệt thự, Trần Chi Huyền tới nơi thì bị chặn ở cổng khu biệt thự.
Chờ khoảng hai ba phút, có một chiếc xe sang chạy ra, cửa kính hạ xuống một chút, một người đàn ông trạc ba bốn mươi hỏi Trần Chi Huyền: “Có phải Trần đại sư không? Tổng giám đốc Nghiêm bảo tôi tới đón anh.”
Trần Chi Huyền gật đầu, rồi lên xe.
Xe chạy thêm khoảng mười mấy phút nữa, mới dừng trước cửa một khu biệt thự, xuống xe, Trần Chi Huyền bắt đầu xem phong thủy xung quanh.
Phong thủy khu tiểu khu này bố trí khá tốt, chắc hẳn lúc xây dựng đã mời thầy phong thủy tới xem.
Đi dọc đường, Trần Chi Huyền thấy có non bộ dòng nước, từ mấy tiểu cảnh còn có thể thấy bố trí bát quái phương vị.
Dựa núi kề nước, có âm có dương, điều hòa có trật tự, một cục phong thủy tốt.
Nhưng vừa tới cửa biệt thự nhà Nghiêm Hoài Hưng, liền khác hẳn.
Chỗ này như bị tách ra khỏi cục phong thủy đó, âm dương cực kỳ mất cân bằng, lại còn sát khí tràn trề.
Chỉ liếc mắt, Trần Chi Huyền đã nhìn ra, có người đã động tay động chân gần nhà Nghiêm Hoài Hưng, dùng trận pháp hút hết sát khí bốn phương về đây.
Chắc Nghiêm Hoài Hưng đắc tội với ai đó.
“Anh là Trần Bán Tiên? Trẻ vậy mà đã có tài!” Nghiêm Hoài Hưng đứng ở cửa, thấy Trần Chi Huyền đi tới, lập tức đón lại, miệng thốt lên.
Thấy Trần Chi Hưng trẻ như vậy, Nghiêm Hoài Hưng hơi nghi ngờ đạo hạnh của anh, nhưng ông ta và Trần Nhuận Đông là đối tác nhiều năm.
Trần Nhuận Đông là người ông ta rất quen, tính cách cực kỳ trầm ổn, làm gì cũng phải có tám phần chắc chắn mới ra tay.
Ông ta giới thiệu Trần Chi Huyền cho mình, vậy thì chuyện nhà ông ta, người trẻ này nhất định giải quyết được.
Thêm vào đó Trần Chi Huyền mày kiếm xéo mang mai, mắt sáng, lần đầu tới chốn giàu sang cũng không hề câu nệ, khí độ như vậy, Nghiêm Hoài Hưng càng tin Trần Chi Huyền không đơn giản.
Trần Chi Huyền gật đầu, rồi nhìn tướng mạo Nghiêm Hoài Hưng, tuổi nhỏ gian khổ, hơn hai mươi tuổi thời vận tới, giờ trung niên lại càng giàu sang.
Chỉ là bây giờ ông ta mặt đầy hồng quang nhưng ẩn chứa một luồng sát khí, phong thủy biệt thự tuy chưa ảnh hưởng lớn tới ông ta.
Nhưng nếu không xử lý, sát khí này một ngày nào đó sẽ làm tiêu tan hết phúc vận của Nghiêm Hoài Hưng, tới lúc đó, vợ con ly tán còn là nhẹ.
Người bày cục phong thủy này, muốn nhà họ Nghiêm tuyệt tử tuyệt tôn, chết sạch.
Thấy Trần Chi Huyền cứ nhìn mình không nói, mà mặt càng lúc càng nặng, Nghiêm Hoài Hưng vẫn thản nhiên đi tiếp vào trong.
Ông ta rất tò mò, nhưng đây không phải chỗ nói chuyện, nên ông ta trấn tĩnh, không vội hỏi.
“Tôi thấy tài bạch cung của anh đen kịt, thời gian này có phải mất nhiều tiền không?” Trần Chi Huyền hỏi Nghiêm Hoài Hưng.
Nghiêm Hoài Hưng gật đầu: “Phải, liên tiếp gặp hai chuyện, tôi mất gần 100 triệu tệ.”
Hai người vừa nói chuyện, đã bước vào nhà Nghiêm Hoài Hưng.
Vừa vào trong nhà, Trần Chi Huyền bỗng phát hiện một chuyện rất thú vị.
Hướng cửa nhà Nghiêm Hoài Hưng vừa vặn tọa Tây Bắc hướng Đông Nam, cách cục này, trong phong thủy gọi là Tứ Thủy Triều Đường, là bố trí phong thủy cực tốt.
Vào sâu bên trong, thấy cách bày trí đồ đạc trong nhà Nghiêm Hoài Hưng, đều rất hợp phong thủy chiêu tài tiến bảo.
