Chương 12: Làng Địa Cầu Chào Mừng Bạn
“Là tên nô tỳ xấu xa đó.” Vân Tiểu Vũ nhăn nhó cả khuôn mặt, bĩu môi lẩm bẩm, “Ả thì có ích gì chứ, đổi được linh tệ không?”
Vân Tinh Trập nhếch môi cười, “Sống thì không được, nhưng chết rồi thì có thể.”
“Hả?”
Vân Tiểu Vũ ngơ ngác, cái đầu nhỏ thông minh còn chưa kịp xoay chuyển, thì Vân Tinh Trập bên cạnh đã bước tới.
Cô đi vòng qua người nữ tỳ để đối diện với ả. Nữ tỳ mắt mở to, tròng mắt lồi ra, gương mặt gầy gò khắc khổ đầy vẻ kinh hoàng, làn da lộ ra ngoài đã tím bầm.
Rõ ràng trước khi chết, ả đã phải chịu đựng kích thích kinh hoàng tột độ.
Nhưng ả có thể giữ được toàn thây trên hành tinh lưu vong khắc nghiệt này, ngay cả hai cánh tay cũng còn nguyên, đủ thấy chủ não đã “quan tâm” đến cái xác này thế nào.
Vân Tiểu Vũ chống tay sau lưng, bước chân nhỏ nhắn đi vòng quanh thi thể Nasa như một học giả nhỏ nghiêm túc, đôi mắt chăm chú quan sát, dường như đang tìm kiếm giá trị còn sót lại của cái xác.
Trên mặt không hề có chút sợ hãi, trong quá trình huấn luyện của nhà họ Vân, cậu đã sớm nhìn thấy người chết rồi. Chỉ có tên Vân Thượng Dương béo ú ngu ngốc kia mỗi lần nhìn thấy xác chết là sợ đến mức tè ra quần, khóc lóc đòi về nhà tìm mẹ.
Vậy, cái xác này đổi phòng thế nào đây?
Vân Tinh Trập nhếch môi, “Chủ não, ba mươi linh tệ đổi lấy một phòng ngủ nâng cấp là không thể. Cái xác này giao cho ngươi, có thể nâng cấp thì nâng cấp, không thì thôi. Ta sẽ chôn nó ngay tại chỗ, coi như trọn tình chủ tớ vậy.”
Chủ não nghiến răng nghiến lợi trong âm thầm, cái tên ký chủ keo kiệt này đúng là quá đáng.
Nó bất mãn gào lên, [Đêm qua gió rét căm căm, ta giữ lại cái xác này đã tốn không ít năng lượng đấy.]
Vân Tinh Trập thong thả nhướng mày, giọng điệu khá bạc tình, “Đó là ngươi tự nguyện, đâu phải ta cầu xin. Mà một cái xác đáng mười bảy linh tệ cộng thêm một tệ năng lượng, theo tỉ lệ xây dựng mỗi phòng trong nhà gỗ, vẫn là ngươi lời. Ừm, nghĩ kỹ lại, ngươi phải tặng thêm cho ta một cái sân nhỏ nữa, thêm vài hàng rào tre hay hàng rào gỗ cũng được.”
Chủ não tức đến mức muốn phun máu: [Ngươi tưởng sân nhỏ là rau cải à, muốn tặng là tặng? Đâu chỉ thêm mấy hàng rào gỗ, nếu đưa sân nhỏ vào phạm vi nhà gỗ của ngươi thì phải mở rộng phòng hộ, đều là năng lượng đấy.]
Nghĩ đến đây chủ não đã thấy xót xa, sớm biết vậy đã không tặng thêm đám rau cải xanh kia, dù nó thấy đứa nhỏ này đáng yêu, hừ!
Nếu chủ não có hình người, chắc môi đã bĩu lên tận trời.
Vân Tinh Trập ánh mắt sâu thẳm, khẽ nhướng mày.
Hóa ra trò chơi này duy trì bằng năng lượng, mà nguồn năng lượng chính là đống tệ năng lượng cô nộp lên hôm qua.
Khóe môi cô nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý, “Được thôi, vì tương lai hợp tác của chúng ta được hài hòa hơn, ta là người hào phóng, lui một bước vậy. Thêm hai mươi linh tệ, ngươi mở rộng cho ta hai phòng ngủ và một cái sân nhỏ.”
Chủ não giật mình, giọng máy móc đầy nghi ngờ, [Ngươi mà cũng biết lui một bước sao?]
Nó âm thầm tính toán trong chương trình, thực ra chất dinh dưỡng và linh khí trong cái xác này còn giá trị hơn cả tệ năng lượng, tính hai mươi linh tệ cũng không quá đáng.
Còn phòng ngủ là phòng đơn giản nhất trong nhà gỗ, dù mở rộng thêm hai phòng cũng không tốn quá mười linh tệ. Chỉ có cái sân nhỏ là tốn kém hơn, còn phải mở rộng phạm vi lá chắn bảo vệ.
Tính tới tính lui, vẫn là nó lời.
Nhưng cái tên ký chủ keo kiệt bậc nhất này lại tốt bụng như vậy sao?
Chẳng lẽ lương tâm phát hiện?
Mười phút sau, theo yêu cầu của Vân Tinh Trập, một cái sân nhỏ đã được mở rộng, ồ không, là sân to, rộng đến mức bao quanh cả căn nhà gỗ trước sau, khoảng trống tạo ra có thể xây thêm hai căn nhà gỗ nữa.
Chủ não tức đến mức ngã lăn ra đất, đừng hỏi, hỏi thì đốt vàng mã, nó đã không còn ở cõi người!
Vân Tiểu Vũ lấy ra hai nghìn tệ năng lượng từ kho nhỏ, nhìn cái sân rộng lớn trước mắt, hai phòng ngủ thừa ra, miệng ngạc nhiên há thành hình chữ “O”.
Từ đó, cậu mở ra cánh cửa thế giới mới!
Trò chơi có thể mặc cả, chỉ cần miệng lưỡi tốt, mặt dày, là có thể tăng thêm thu nhập đáng kể!
Trò chơi còn nhận xác chết, xác chết rất có giá trị.
Vân Tiểu Vũ đưa mắt nhìn về phía núi rác tuy đã lộn xộn nhưng vẫn còn vô số rác thải, đầy vẻ háo hức.
Nghe nói bãi rác Kim Bá Lợi có rất nhiều xác chết đang chờ người nhặt, vậy bãi rác trên hành tinh lưu vong thì sao?
Chủ não: Chỉ có hối hận, đứa nhỏ cũng bị dạy hư rồi.
Cuối cùng hai chị em vẫn không được ăn rau cải xào của Vân ba ba, vì không mang theo dầu, nên chỉ có thể ăn rau cải luộc.
Vì rau cải tươi, sạch và non, nên rau cải luộc cũng khiến hai chị em vô cùng thích thú.
Vân Tinh Trập cũng cảm thán, hương vị này không thua kém gì rau cải mô phỏng trong trò chơi toàn cảnh trước đây của cô.
“Đại Mộc, chúng ta làm gì tiếp theo?” Vân Tiểu Vũ ưỡn cái bụng tròn xoe ngồi phịch xuống sân, nhìn bầu trời xám xịt, vẻ mặt đầy chán chường.
Bình thường lúc này cậu đang ngồi trong lớp học với lũ nhóc mũi tèo ngốc nghếch kia.
Vân ba ba cũng kéo một chiếc ghế thấp ngồi bên cạnh cậu, cùng nhau ngẩn ngơ nhìn trời.
“Tuyển người.”
Vân Tinh Trập bước ra trước sân, từ ô lưu trữ lôi ra một tấm biển lớn màu trắng do chủ não tài trợ, đang ngắm nghía bên ngoài sân, xem nên cắm ở đâu.
“Hả? Sao phải tuyển người?” Vân Tiểu Vũ ngồi bật dậy, khuôn mặt mờ mịt.
“Vì trò chơi này tên là Xây dựng Làng Địa Cầu, đông người mới dễ xây dựng chứ.” Vân Tinh Trập vừa nói vừa lấy ra cây bút do chủ não tài trợ lần nữa, bắt đầu viết chữ lên tấm biển.
Còn lý do thực sự tất nhiên là vì trước đó cô đã chọc cho chủ não suýt đình công, bây giờ cho nó chút ngọt ngào.
Hơn nữa, thêm vài con cừu, chủ não cũng có thể phân tâm, tránh bị cô con cừu không lông này chọc tức đến chết, như vậy sẽ không tốt cho việc tận hưởng cuộc sống tốt đẹp tương lai của cô.
“Ồ.” Liên quan đến vấn đề dị năng, Vân Tiểu Vũ không hỏi thêm.
Bây giờ đang là thời đại bùng nổ dị năng, ngay cả bọ cũng có thể vì thức tỉnh dị năng mà trở thành người có trí tuệ. Cái trò chơi không nghe lời tỷ tỷ, tự sinh ra trí tuệ riêng, phản nghịch còn keo kiệt này cũng chẳng có gì to tát.
Vân Tiểu Vũ thấy Vân Tinh Trập dừng tay, bỗng nổi tính tò mò, ưỡn cái bụng nhỏ chạy lon ton lại gần, “Đại Mộc, tỷ viết gì trong quảng cáo tuyển người thế?”
Rồi cậu thò đầu nhìn, khuôn mặt đầy vẻ “để ta xem nào” liền trở nên đờ đẫn.
Chỉ thấy trên tấm biển dài màu trắng, hai hàng chữ to đầy khí thế.
Bên trái: Ngươi có muốn có ngày tháng có rượu có thịt không? Chỉ cần giao dịch với ác ma là ngươi sẽ có được.
Bên phải: Ngươi có muốn có ngày tháng có rượu có thịt không? Chỉ cần giao dịch với ác ma là ngươi sẽ có được.
Một lúc sau, Vân Tiểu Vũ nhăn nhó, vẻ mặt hơi mơ hồ.
Rốt cuộc là tuyển người hay đuổi người vậy?
Quảng cáo lừa đảo lớn như vậy mà cũng có thể tuyển được người sao?
