Chương 16: Trùng hợp quá nhiều
Thu hoạch xong đám khoai lang dưới đất, Ngụy Hằng liếc nhìn đồng hồ.
14:12
Vẫn còn kịp.
Anh lập tức quyết định, bây giờ quay về doanh trại để đổi vật tư.
Vì nghèo, hôm qua lúc ra ngoài, bọn họ chỉ mang theo một ít vật tư sinh hoạt thiết yếu – có thể nói, ngoài những thứ doanh trại phát miễn phí ra, bọn họ gần như chẳng mang gì khác.
Cho nên lần này về doanh trại, ngoài việc đổi máy phát điện và năng lượng, Ngụy Hằng còn định đổi thêm ít vật tư khác:
Ví dụ như đồ vệ sinh cá nhân, gia vị cần dùng trong bếp, còn có... Ngụy Hằng theo bản năng nhìn về phía Cố Hi.
Cô gái nhỏ trên người vẫn mặc bộ quần áo cũ Diệp Lâm tặng mấy hôm trước, chỉ có hai bộ thôi, lần này về phải nghĩ cách đổi cho cô bé hai bộ quần áo mới, còn có mấy thứ con gái cần dùng nữa.
Nhưng phương diện này, anh cũng không rành lắm, phải hỏi Diệp Lâm mới được...
Cố Hi thấy Ngụy Hằng nhìn mình, còn tưởng anh đang hỏi xem cô có cần đổi gì không?
Suy nghĩ một chút, nói: "Lần này về doanh trại, ngoài đổi máy phát điện và năng lượng ra, còn phải nghĩ cách lấy ít dịch dinh dưỡng về..."
Dùng dị năng thúc đẩy thực vật sinh trưởng, chỉ là tăng nhanh quá trình sinh trưởng của cây, nhưng trong lúc cây lớn lên, những chất dinh dưỡng cần thiết vẫn không thiếu thứ nào, vẫn phải hấp thu từ đất.
Mà mảnh đất trước cửa nhà bọn họ, sau khi thời gian ngắn liên tục trồng khoai lang, dưa hấu, cà chua và khoai lang, gần như đã lộ rõ dấu hiệu cằn cỗi.
Ngay cả phần mới khai hoang lúc sáng, sau khi nhanh chóng trồng một vụ khoai lang, cũng có chút thiếu phân bón.
Đất đai cũng cần được nghỉ ngơi.
Để giải quyết vấn đề này, mấy năm trước căn cứ đã nghiên cứu ra một loại dịch dinh dưỡng cô đặc, chỉ cần pha loãng rồi phun lên đất, là có thể giải quyết vấn đề thiếu dinh dưỡng.
Nhưng giá của loại dịch dinh dưỡng này, hình như hơi đắt thì phải?
Bất quá, người dùng loại dịch dinh dưỡng này, thường đều là dị năng giả hệ mộc.
Dù sao tốc độ trồng trọt của người thường có hạn, tận dụng phân hữu cơ từ tàn dư cây trồng và dị thực hoang dại khô héo, rồi áp dụng phương thức luân canh hợp lý, gần như đều có thể khiến đất đai được nghỉ ngơi hữu hiệu.
Nhưng dị năng giả hệ mộc trồng trọt cực nhanh, đồng thời, nhược điểm cũng hiện ra.
Ngụy Hằng gật đầu, rất nhanh đã sắp xếp ra danh sách vật tư cần đổi.
Nhìn lại, đồ cần đổi cũng khá nhiều.
May là ngoài khoai lang ra, bọn họ còn có dưa hấu và cà chua... Đây đều là những thứ hiếm có giá trị.
Bởi vì đồ cần chở về doanh trại quá nhiều, một chiếc xe tải rõ ràng không đủ dùng.
Tần Thi bèn về bên kia bờ suối, lái chiếc xe tải lớn của bọn họ sang.
Dưa hấu và cà chua Cố Hi chỉ giữ lại một ít, còn lại đều chất lên xe, còn khoai lang... Cô để lại phần mình trồng, chỉ chất phần Tần Ý hôm nay thúc đẩy lên xe tải.
Ngụy Hằng và Tần Ý không nhìn ra sự khác biệt giữa đám khoai lang đó, cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho là Cố Hi muốn để lại phần biến dị thấp cho mình ăn.
Điều này cũng rất bình thường. – Thời buổi này, ai mà chẳng muốn ăn ngon?
Ngược lại Tần Thi lúc giúp khiêng khoai lang, có chút trầm ngâm nhìn Cố Hi một cái.
Rất nhanh, Ngụy Hằng và Tần Thi liền lái hai chiếc xe tải lớn, phóng vù vù về phía doanh trại.
Tần Ý và Cố Hi thì được ở lại trông nhà.
Buổi chiều không cần trồng trọt, hai người cũng không có thói quen ngủ trưa.
Hai cô gái không có việc gì làm, bèn mỗi người cầm một quả cà chua to, ngồi xổm trên khoảng đất trống trước cửa nhà, lướt diễn đàn.
Hiện tại trên diễn đàn hot nhất vẫn là tin tức căn cứ trung ương sắp phái chuyên gia nông học đến các nơi trên cả nước chỉ đạo sản xuất nông nghiệp...
Hoàn cảnh lớn hiện nay, khai hoang trồng trọt đặc biệt gian nan, mọi người đều rất ôm chờ mong với việc này.
Hiện tại chuyên gia còn chưa tới, có vài doanh trại thậm chí đã bắt đầu giành người!
Tần Ý nghĩ đến phương thức trồng trọt thô bạo của Cố Hi, ngẩng đầu nhìn cô một cái, uyển chuyển đề nghị:
"Hay là, chúng ta cũng đăng ký đi, chờ lúc nào chuyên gia tới, cũng mời bọn họ đến xem mảnh đất của chúng ta?"
Cố Hi đang lướt nhanh những tin tức mới nhất trên diễn đàn, thuận miệng nói: "Hiện tại chín mươi chín phẩy chín phần trăm người khai hoang trên cả nước đều là người thường, chuyên gia trước tiên phải giải quyết, cũng là những vấn đề người thường gặp phải trong trồng trọt, phương thức trồng trọt của dị năng giả chúng ta không giống người thường..."
Tần Ý nghĩ, cũng đúng là đạo lý này, bèn không nói gì thêm.
Ngược lại Cố Hi đột nhiên cảm thán một câu: "Tài liệu trên mạng ít quá..."
Tần Ý cũng thở dài theo: "Đúng vậy, rất nhiều tài liệu trước mạt thế đã bị mất, mặc dù mấy năm nay, nhà nước vẫn luôn khôi phục kiến thiết, nhưng hiện tại tài liệu mà trung tâm dữ liệu trung ương có thể tra được cũng có hạn..."
Trung tâm dữ liệu trung ương? Là ý tưởng mà năm đó Tề bác sĩ đề xuất sao?
Cố Hi cụp mắt xuống: "Rồi sẽ tốt thôi."
"Ừ, rồi sẽ tốt thôi." Cô em gái ngọt ngào Tần Ý rất nhanh đã phấn chấn trở lại, lại kéo Cố Hi cùng vào diễn đàn bát quái.
Cô gái này hình như rất hay cười, lúm đồng tiền trên mặt chưa từng biến mất.
Có một cô em gái ngọt ngào hoạt bát đáng yêu như vậy bầu bạn bên cạnh, thời gian trôi qua đặc biệt nhanh.
Trời nhá nhem tối, Ngụy Hằng và Tần Thi cũng lái xe tải lớn trở về.
Bọn họ mang về một xe đồ đầy ắp, ngoài máy phát điện, năng lượng và một ít vật tư sinh hoạt ra, vậy mà còn có cả điều hòa và tủ đông lớn!
Cố Hi: Cô nhớ hôm qua lúc bọn họ rời đi, trong doanh trại không có những thứ này.
Cố Hi ngẩng đầu nhìn về phía Ngụy Hằng.
Ngụy Hằng vừa dỡ hàng, vừa giải thích: "Cũng là trùng hợp, trưa nay vừa vặn có một đợt tiếp tế tới, lúc chúng ta về, máy bay vận tải của bộ hậu cần căn cứ còn chưa bay đi..."
Cố Hi nhận lấy cái thùng lớn anh đưa tới, thầm nghĩ, vậy cũng đúng là trùng hợp thật.
Có hai chị em nhà họ Tần giúp đỡ, đồ đạc thu dọn rất nhanh.
Tần Thi rất lợi hại, một mình đã lắp xong máy phát điện.
Hơn nữa, cô ấy còn mang về một cái máy bơm nước, chờ ngày mai lên thượng nguồn suối nối ống nước, rồi nối thêm thiết bị lọc nước uống, là bọn họ có thể dùng nước máy rồi.
Nhìn căn bếp sáng sủa, Ngụy Hằng quyết định tối nay sẽ trổ tài cho Cố Hi xem.
– Nguy cơ nghề nghiệp đang ở ngay trước mắt, để giữ được cái bát cơm của mình, anh luôn phải thể hiện ra giá trị lớn nhất của bản thân, đúng không?
Ngụy Hằng xắn tay áo lên, bắt đầu thể hiện tài nấu nướng của mình: khoai lang hấp, cà chua xào trứng, rau khoai lang trộn, khoai tây chiên, cà chua trộn đường, canh rau vỏ dưa hấu... Cuối cùng, còn làm thêm món khoai lang kéo sợi!
Và còn dùng quả dưa hấu vỏ xanh lớn khắc thành một đĩa hoa quả tráng miệng tinh xảo.
Có thể nói là rất thịnh soạn.
Cố Hi không động tay vào những món ăn này, nhưng vì bản thân nguyên liệu có hệ số biến dị tương đối thấp, thêm nữa tay nghề của Ngụy Hằng cũng không tệ, một bữa này xuống, hai chị em nhà họ Tần ăn đến là thỏa mãn.
Ngụy Hằng lại mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng, sao tối nay mấy củ khoai lang này, hình như không ngon bằng lúc trước?
Nhưng anh không nói gì, ngược lại nhắc đến chuyện khác: "Danh sách chuyên gia nông học căn cứ trung ương sắp xếp đến chỗ chúng ta đã xác định xuống rồi..."
"Diệp Lâm nói, lần này tới có tổng cộng ba người, trong đó hai người là giáo sư trường đại học nông nghiệp, còn một người là nghiên cứu viên của Viện nghiên cứu dị năng căn cứ trung ương, tên cũng khá đặc biệt, gọi là Hứa Nhất Nhị Tam..."
Chợt nghe thấy cái tên này, Cố Hi hơi sững người, Hứa Nhất Nhị Tam, là cái tên mà năm đó cô nhặt về cái thằng bé hay khóc nhè đó sao?
"Cái tên Hứa Nhất Nhị Tam này, nghe nói cũng là một dị năng giả hệ mộc lợi hại." Bên cạnh, Tần Thi giả vờ như không có chuyện gì bổ sung một câu.
Cố Hi cúi đầu gặm khoai lang, không nói gì.
Ăn xong bữa tối, hai chị em lại ngồi lại một lúc, rồi mới ôm hai quả dưa hấu lớn và một túi cà chua to, lưu luyến không rời mà rời đi.
Buổi tối, Cố Hi nằm trên chiếc giường đã trải xong, đắp chiếc chăn mới Ngụy Hằng vừa đổi về, nghĩ về cái tên mà năm đó Lý Minh đùa cợt gọi, Hứa Nhất Nhị Tam...
Thời gian trôi nhanh thật, nhớ năm đó cái thằng bé khóc nhè được cô nhặt về, bây giờ cũng đã thành chuyên gia nông học...
Tâm trạng Cố Hi có chút phức tạp.
Cô vốn tưởng tối nay mình sẽ khó ngủ, không ngờ rất nhanh đã chìm vào giấc mộng...
Trong mơ, cô dường như lại trở về mùa thu năm thứ hai mươi tám sau mạt thế.
Tang Thi Hoàng đang đứng giữa hoang dã, lạnh lùng nhìn cô, phía sau nó, là vô số đại quân dị thực...
Cố Hi nắm chặt thanh loan đao trong tay, giống như năm đó, hùng hổ xông lên.
Nhưng lần này, bên cạnh cô lại không có những người bạn từng cùng cô sát cánh chiến đấu năm xưa...
