Chương 1: Nghèo rớt mồng tơi trở về.
Bốn giờ chiều, không phải giờ cơm.
Xung quanh là những công trường đang thi công, chen chúc trong môi trường như vậy, quán cơm bụi này dù không đến nỗi bụi mù mịt, nhưng cũng chẳng có gì gọi là sạch sẽ.
Tuy nhiên, tay nghề của ông chủ quán cơm bụi này cũng không tồi.
Trợ lý Nghiêm mãi đến khi gần ăn no mới ngẩng đầu lên, lén nhìn về phía người đàn ông ngồi đối diện, người mà dường như chẳng hợp chút nào với hoàn cảnh này – sếp của anh ta, Đàm Từ.
Trợ lý Nghiêm phát hiện, từ lúc họ đến đây, sếp Đàm cứ liên tục nhìn về phía bên trái của mình.
Cứ nhìn chằm chằm, nhíu mày mà nhìn.
Chuyện này xảy ra với một người vốn chẳng có tí tính tò mò nào như sếp Đàm, khiến trợ lý Nghiêm vô cùng ngạc nhiên và tò mò.
Không kìm được, trợ lý Nghiêm liền theo ánh mắt của sếp mình mà quay đầu nhìn sang.
Vừa nhìn, anh ta mới sững người. Lúc đến đói quá, anh ta chỉ chú ý đến quán cơm bụi ở đây, chẳng hề để ý bên vệ đường có một cô gái trẻ mặc một bộ đồ trắng, ừm, phải gọi là cổ trang mới đúng.
Dưới chân cô gái dựng một tấm bìa các-tông, nhìn qua là biết xé ra từ thùng giấy, trên đó viết một hàng chữ.
Chữ rất có phong cách, chữ đẹp, nhưng nội dung thì khiến trợ lý Nghiêm phải lấy làm lạ.
Tổng cộng có ba hàng chữ —
Thần cơ diệu toán.
Xem duyên số, xem vận may, xem tài lộc.
Gì cũng xem, nhưng một quẻ rất đắt!
Trợ lý Nghiêm không nhịn được, bật cười khẽ.
Đúng lúc này, một cơn gió thổi qua, tấm bìa các-tông đang dựng đổ ập xuống đất.
Lúc này anh ta mới phát hiện mặt sau của tấm bìa cũng có chữ.
Cũng là ba hàng chữ —
Hoa Đà tái thế.
Chuyên trị các chứng bệnh nan y.
Cũng rất đắt!
Gương mặt cô gái trắng trẻo, không hề trang điểm, nhưng lại đẹp đến nỗi khiến trợ lý Nghiêm, một người từng gặp vô số mỹ nhân, cũng phải thầm khen ngợi trong lòng.
Đây tuyệt đối là cô gái đẹp nhất mà anh ta từng thấy trong đời, không ai sánh bằng!
Có lẽ cô gái để ý thấy hai người đàn ông đang nhìn mình, bèn ngước mắt lên đáp lại một cái nhìn.
Rồi cô lại cúi xuống, hai tay chống cằm, trông có vẻ tâm trạng không được tốt lắm.
Trợ lý Nghiêm lần này không kìm được nữa, cười ha hả thành tiếng, quay lại cười với sếp mình: “Sếp Đàm, buồn cười quá đi mất! Cô gái đó trẻ người non dạ, đầu óc có vấn đề rồi.”
Vân Vô Âm không bị điếc, trái lại, thính lực của cô còn tốt hơn người thường.
Người đàn ông đó cười to như vậy, cô nghe thấy hết.
Đương nhiên biết hắn đang cười mình.
Cô nhặt tấm bìa dưới đất lên, đứng dậy đi về phía hai người đó.
Tiếng cười của trợ lý Nghiêm đột ngột tắt ngấm ngay khoảnh khắc Vân Vô Âm bước tới gần. Nhìn cô gái liếc mình một cái, tim anh ta đập thình thịch.
Chẳng lẽ cô ta tức quá hóa liều, định xông sang đánh mình à?
Trợ lý Nghiêm liếc nhìn sếp Đàm đối diện, vội vàng đứng dậy, ra vẻ: đánh tôi thì được, nhưng tuyệt đối không được động đến sếp tôi!
Nào ngờ, Vân Vô Âm cũng bị trợ lý Nghiêm đột nhiên đứng dậy làm cho giật mình.
Ngẩng đầu lên, đối diện với khuôn mặt đầy khí thế của trợ lý Nghiêm, Vân Vô Âm khựng lại, rất khó tin mà dò hỏi: “Anh muốn đánh tôi à?”
Trợ lý Nghiêm bị câu ‘Anh muốn đánh tôi à?’ của Vân Vô Âm hỏi cho đơ người.
Chẳng lẽ không phải cô ta muốn đánh anh ta?
Nhìn cô gái trước mặt, nắm đấm đã siết chặt, trợ lý Nghiêm chỉ còn một chuỗi dấu hỏi trong đầu.
Đã thế này rồi, rốt cuộc thì ai mới là người muốn ra tay đây?
Giọng nói rất hung dữ, tư thế còn rất ngông nghênh, trông như một tay đánh nhau có hạng.
Đàm Từ lạnh nhạt liếc trợ lý Nghiêm một cái, ra hiệu cho anh ta ngồi xuống.
Đợi khi trợ lý Nghiêm đầy cảnh giác ngồi lại chỗ cũ, Đàm Từ mới lại nhìn về phía cô gái, hỏi: “Có việc gì không?”
Vân Vô Âm thả ống tay áo đã xắn lên đến khuỷu tay xuống, gật đầu: “Ông chủ, xem một quẻ không? Quẻ khai trương đầu tiên, không cần 9999, cũng không cần 999, chỉ cần mời tôi ăn một bữa cơm là được.”
Nói xong, cô để ý thấy người đàn ông ngồi xe lăn đang nhìn mình, cô cũng ngước mắt nhìn lại.
Có những người sinh ra đã mang một khí chất không hợp với hoàn cảnh xung quanh. Người đàn ông trước mặt mặc một bộ vest may đo tinh xảo, mái tóc ngắn gọn gàng, tạo ấn tượng đầu tiên về một người phong cách làm việc dứt khoát, và có lẽ còn hơi sạch sẽ nữa.
Dù anh ta không thể đi lại, lúc này đang ngồi trên xe lăn, nhưng vẫn toát ra khí thế của một người ở vị trí cao.
Gương mặt quá đỗi tuấn tú ấy, sở hữu một đôi mắt phượng vốn dĩ rất biết quyến rũ người khác, nhưng đáy mắt lại quá đỗi u ám.
Lại là đôi mắt như vậy, chỉ cần lướt nhẹ qua người khác là đã khiến người ta nhìn mà thấy khiếp.
Nhưng đôi mắt này lúc nhìn Vân Vô Âm lại chẳng hề có sát khí, mà giống như đang nhìn cô để nhớ lại điều gì đó.
Không phải lúc để nghĩ mấy chuyện này, Vân Vô Âm thu hồi tầm mắt trước. Suy nghĩ một lát, cô thấy vẫn nên kể khổ một chút, bèn giơ ba ngón tay lên: “Lần đầu đến đây, tôi đã ba ngày chưa ăn gì rồi.”
Trợ lý Nghiêm thật sự không thể tin nổi, thời buổi này, còn có người đói đến ba ngày không có cơm ăn ư?
Quá ngỡ ngàng, trợ lý Nghiêm thốt ra: “Cô nghèo vậy sao? Đến tiền ăn cũng không có?”
“Vốn dĩ có!” Nhắc đến chuyện này, Vân Vô Âm bất lực xòe tay: “Tôi nhặt rác cả nửa ngày kiếm được mười tệ, thấy dưới chân cầu có người bày quẻ bói kiếm tiền, tôi cũng bày theo một quầy.”
Giọng Vân Vô Âm đến đoạn này vẫn khá bình tĩnh.
Nhưng khi nói tiếp, cô suýt thì trợn trắng mắt.
“Nhưng tôi không ngờ lại gặp phải một tên biến thái. Hắn bảo tôi xem chỉ tay cho hắn, tôi đòi tiền xem chỉ tay, hắn lại lôi kéo tôi về nhà hắn, nói đầy lời thô tục. Tôi tức quá, đánh cho hắn một trận, mười tệ duy nhất trên người đành đền cho hắn làm tiền thuốc.”
Vân Vô Âm may mà chạy nhanh, chứ tên biến thái chết tiệt đó bị đánh xong còn định kiếm chuyện đòi thêm tiền.
Nhắc đến chuyện mất mười tệ, Vân Vô Âm cũng không giận lắm, dù sao hắn cũng ăn một trận đòn của cô. Vân Vô Âm biết với đòn ra tay nặng của mình, mười tệ chắc chắn không đủ để lão biến thái đó đi bệnh viện khám.
Nhưng nói về thảm, Vân Vô Âm thấy mình mới là người đứng đầu.
Cô đúng là một chữ ‘thảm’ viết hoa.
Lại thêm một chữ ‘nghèo’ viết hoa.
Đây là ngày thứ tư Vân Vô Âm trở về thế kỷ 21.
Cô vốn là người ở đây, ba năm trước đại nạn không chết, vô tình đến được tu tiên giới, bị một vị sư phụ bấm quẻ tính ra có đồ đệ mới nhặt về Vô Phương Cốc, trở thành tiểu sư muội trong Vô Phương Cốc.
Vân Vô Âm vừa vào Vô Phương Cốc đã bị các sư thúc, sư bá, sư huynh, sư tỷ lôi đi tu luyện. Trong núi chẳng biết năm tháng, thời gian trôi qua vèo một cái đã trăm năm, cô cũng trăm năm chưa từng rời khỏi Vô Phương Cốc.
Vân Vô Âm làm tiểu sư muội ở Vô Phương Cốc suốt trăm năm. Ở cái nơi tu tiên giới đó, trăm tuổi mới tính là trưởng thành, Vân Vô Âm vẫn là đối tượng được mọi người trong Vô Phương Cốc yêu thương, quan tâm.
Nhưng không ngờ, một lần vượt kiếp, lại trực tiếp đưa Vân Vô Âm về thế kỷ 21.
Mà nơi này, tính từ lúc cô rời đi, mới chỉ vỏn vẹn ba năm.
Bị lôi kiếp đưa về thế kỷ 21 là chuyện Vân Vô Âm không ngờ tới nhất.
Để tránh đồ đạc trên người bị sét đánh hỏng, cô tháo hết những thứ có thể tháo xuống, kết quả là cô trở về nơi này với thân phận nghèo rớt mồng tơi.
Toàn bộ Linh Phủ liên kết với thần hồn của cô thì cũng đi theo, nhưng linh khí đã bị lôi kiếp hút cạn, không có đủ linh khí thì căn bản không thể mở Linh Phủ ra được.
Thứ đáng giá nhất trên người chính là bộ pháp y màu trắng này, nhưng ở thế kỷ 21 này, không có linh khí chống đỡ, nó cũng chẳng có tác dụng gì.
So với quần áo bình thường, nhiều nhất nó chỉ là một bộ quần áo khó hỏng hơn thôi.
Thảm hơn nữa là, cơ thể đã tịnh cốc từ lâu của cô, khi không có linh lực chống đỡ, lại biết đói!
