Chương 26: Lên hot search rồi.
“Trừ phi cố tình bắt chước, không thì làm sao mà nghe giống hệt được?” Ngụy Tân vẫn thấy không thể tin nổi, “Có khi mày nghe nhầm đấy?”
“Tao không nhớ nổi giọng mày chứ không thể nào quên được giọng của ả ta.” Ngụy Thậm cười lạnh, “Nếu mày không tin, thì đi xem lại đoạn phỏng vấn của Trình Ý Ninh đi. Xem xong mày sẽ biết có giống hay không.”
Ngụy Tân lắc đầu. Anh ta không tự ngược đãi bản thân đến mức phải lôi lại mấy cái video năm ấy ra xem nữa.
“Có khi lại là trùng hợp.” Ngụy Tân nhớ lại tối qua, “Giọng của Vô Âm không giống giả tạo, chắc là tình cờ giống thôi. Dù sao thì giả giọng giống con đàn bà Trình Ý Ninh đó chẳng có lợi gì cho Vô Âm, ngược lại còn thấy xui xẻo.”
“Tao càng ngày càng thấy tò mò về cái cô Vô Âm này rồi đấy.” Ngụy Thậm chỉ thấy tiếc là tối qua livestream không nhìn rõ mặt cô ta.
“Mày tò mò thì mặc xác mày, nhưng đừng có đi làm ảnh hưởng đến cô ấy.” Ngụy Tân nhắc nhở, “Cô ấy là ân nhân của nhà họ Triệu và Sếp Đàm. Sếp Đàm đang bảo vệ cô ấy lắm.”
Ở khu nhà bỏ hoang, Vô Âm tỉnh dậy mới phát hiện điện thoại hết pin. Cô cầm lên xem giờ thì hệ thống báo sắp tự động tắt nguồn.
Hôm qua Vô Âm livestream khá lâu, đến nhà họ Triệu cũng quên sạc pin. Tối qua tắt sóng thì đã thấy báo pin yếu rồi.
Nhìn qua vali, Vô Âm thay quần áo xong chỉ lấy mỗi dây sạc.
Rồi cô đi ra ngoài, bước tới trước cái lan can rách nát, hướng về khoảng không trước mặt mà gọi to:
“Ra đây!”
Đợi vài giây không thấy động tĩnh, Vô Âm lại nói: “Tôi đếm tới ba. Nếu không chịu hiện thân thì đừng trách tôi dùng cách khác mời các cô ra đấy.”
“Ba…”
Giây tiếp theo, không khí khẽ dao động, bóng dáng hai cô gái một lớn một nhỏ hiện ra lơ lửng giữa không trung.
“Ban đầu chúng tôi tưởng đại sư không phải gọi bọn tôi.” Cô gái lớn hơn trông chừng mười lăm mười sáu tuổi lúc còn sống, hiện ra rồi tay vẫn dắt một cô bé chừng mười tuổi. Cô ấy giải thích xong mới hỏi: “Không biết đại sư gọi chúng tôi có việc gì ạ?”
Cô bé nép sau lưng chị, nhỏ giọng nói: “Đại sư ơi, tối qua con không cố ý sờ vào vali của người đâu ạ. Tại con tò mò không biết đó là cái gì thôi. Sau con không đến nữa đâu ạ.”
Hai chị em ma này không phải là hai con ma duy nhất ở khu nhà bỏ hoang này. Chỉ là mấy con ma đó dường như tự phân chia khu vực, và chỗ Vô Âm ở trúng ngay lãnh địa của hai cô này.
“Muốn nhờ hai cô giúp một việc.” Vô Âm chỉ vào vali của mình, “Ban ngày tôi không có nhà, phiền hai cô trông giúp đồ đạc của tôi. Tối về tôi sẽ mang nhang cho hai cô, coi như thù lao.”
Thỏa thuận xong, Vô Âm yên tâm rời đi.
Cầm số tiền lẻ còn lại từ hôm qua, Vô Âm bắt xe buýt, chuyển mấy chuyến mới tới được Tập đoàn Thị.
Cô cứ tưởng điện thoại hết pin không gọi được cho Nghiêm Minh, đến cửa tập đoàn chắc sẽ bị chặn lại. Nhưng không ngờ bảo vệ thấy Vô Âm là cho qua thẳng. Hỏi ra mới biết, sáng nay Sếp Đàm đã dặn dò từ trước.
Vô Âm chỉ đợi có hai phút dưới sảnh là Nghiêm Minh đã xuống.
“Điện thoại tôi hết pin rồi, phiền anh cầm lên sạc giúp tôi nhé.” Vô Âm hơi ngượng. Hình như cô cứ đang ăn nhờ ở đậu mãi thôi.
Nhà bỏ hoang không có điện, cô lại phải dùng điện thoại để livestream, nghĩa là từ giờ có khi ngày nào cô cũng phải lên đây ‘cắm điện’ nhờ.
“Sếp Đàm tối qua xem livestream của cô, biết chỗ cô mất điện nên đoán trước rồi.” Nghiêm Minh tay xách một cái ba lô, “Tối qua rút được kha khá tiền mặt, Sếp Đàm đoán cô không có túi xách nên sáng nay bảo thư ký đi mua cho cô một cái ba lô. Tiền đều để trong đó hết rồi.”
Hôm nay Vô Âm thay quần áo. Bên trong mặc một chiếc áo len mỏng màu hồng nhạt, bên ngoài khoác một chiếc áo gió dài vừa phải, quần jean và giày thể thao trắng.
“Bộ đồ hôm nay của Đại sư hợp với cái ba lô quá.” Nghiêm Minh cầm điện thoại của Vô Âm, “Bên ngoài hôm nay đang mưa, trên phố chắc cũng vắng người. Nhà Đại sư nếu vẫn còn mất điện, lát nữa mua đồ xong có thể quay lại công ty. Sếp Đàm có dặn, nếu cô cần, có thể dùng phòng nghỉ của sếp để livestream.”
Nói xong Nghiêm Minh lại thêm một câu: “Mạng công ty chúng tôi rất nhanh, bánh ngọt cũng ngon lắm.”
“Sếp Đàm đúng là người tốt mà~” Vô Âm cười đến nỗi mắt cong cong, “Vậy lát nữa tôi quay lại nhé.”
“Giờ Đại sư định đi đâu? Sếp Đàm đã sắp xếp tài xế, có thể đưa cô đi thẳng.” Nghiêm Minh nhìn Vô Âm, thấy cô cười lên, định nói gì đó, anh ta cũng nói theo: “Sếp Đàm đúng là người tốt mà~”
“Sếp Đàm đúng là một người tốt thật đấy nhé~” Lần này Vô Âm thêm một chút ngữ khí. Nói xong cô liếc nhìn Nghiêm Minh, cả hai cùng cười phá lên.
Trời mưa mà có tài xế riêng thì đúng là một sự thoải mái. Vô Âm nhận lấy ý tốt của Đàm Từ.
Một tiếng sau, Vô Âm quay lại Tập đoàn Thị. Đàm Từ vừa họp xong cuộc họp đầu tiên buổi sáng, đang từ phòng họp về văn phòng. Hai người gặp nhau ở thang máy.
“Bộ đồ này hợp với cô.” So với Vô Âm thì khen người rất ít chữ, Đàm Từ khen lại có vẻ nhẹ nhàng hơn.
“Thư ký của anh chọn đồ đẹp thôi.” Vô Âm nhướng mày, “Cộng thêm tôi vốn xinh nữa.”
Nghiêm Minh bật cười. Lần đầu tiên anh ta thấy có người không khiêm tốn đến vậy.
Vô Âm thấy Nghiêm Minh dễ cười thật, nên chẳng thèm để ý, đi theo Đàm Từ vào văn phòng.
Phòng nghỉ của Đàm Từ nằm ngay một bên văn phòng, là một cánh cửa ẩn bằng gỗ, không nhìn kỹ cứ tưởng là tường. Đẩy cửa bước vào, Vô Âm thấy điện thoại đang sạc và giá đỡ điện thoại của mình.
Trên bàn có một ấm trà vẫn còn ấm. Vô Âm cầm lên định uống một ngụm thì Nghiêm Minh bỗng hớt hải chạy vào.
“Đại sư! Cô lên hot search rồi!” Nghiêm Minh cầm điện thoại, mắt dán chặt vào màn hình, chạy vào không nhìn đường suýt đâm vào bàn trà.
Trên hot search của Weibo, hạng năm chính là Vô Âm.
—— Hồng Ngư livestream: Vô Phương Cốc Vô Âm bói toán bắt cướp!
Đây là sự kiện chiều qua Vô Âm bói cho Trình Dũng rồi đưa hắn vào đồn công an. Qua một đêm lan truyền, sáng nay đã lên hot search.
Bình luận của cư dân mạng bên dưới đa số là hoài nghi, nhưng cũng có vài fan trong phòng livestream của Vô Âm vào để lại bình luận chứng thực mọi chuyện là thật.
Còn có người kể lại chuyện tối qua thấy ma trong phòng livestream của Vô Âm. Nhưng người này bị cả đám cư dân mạng tấn công, bảo là không có giới hạn, vì PR cho chủ phòng của mình mà làm ra vậy.
Cũng có rất nhiều người vào phòng hỏi chủ phòng bao giờ mới mở sóng.
“Hay Đại sư đăng ký một cái Weibo đi?” Nghiêm Minh đề nghị.
“Thôi, phiền phức lắm.” Vô Âm lắc đầu, trả điện thoại cho Nghiêm Minh, “Anh ra ngoài đi, tôi phải làm việc đây.”
Nghiêm Minh ra ngoài rồi, Vô Âm bày mấy thứ đồ vừa mua về ra.
Đối với người khác, vẽ bùa cần phải rửa tay, đốt hương, một loạt chuẩn bị.
Nhưng Vô Âm thì không cần.
Cô dẫn linh lực lên, đầu bút chấm chu sa, bút theo tâm động, từng nét từng chữ đều theo linh lực đáp xuống giấy.
Vẽ vài lá bùa đối với Vô Âm chẳng tốn chút sức lực nào. Nếu không phải còn phải để dành chút linh lực cho livestream bói toán, Vô Âm có thể vẽ hết tất cả giấy bùa trong một hơi, không hề có một tờ phế phẩm.
