Chương 38: Con ma mới mang công đức.
“Chẳng nhớ gì cả, sao em biết con bé là em gái mình?” Vô Âm hỏi.
“Tuy không nhớ, nhưng trong lòng luôn có một cảm giác mách bảo rằng phải ở bên em gái, phải chăm sóc em ấy.” Cô ma chị giải thích.
Vô Âm vòng quanh hai chị em hồi lâu cũng chẳng nhìn ra được điều gì.
“Để chị vẽ một lá bùa.”
Ở đây không có bàn, Vô Âm trải đồ ngay trên vali của mình, chưa đầy hai mươi giây đã vẽ xong một lá bùa.
Cô đưa tờ bùa cho hai người, “Các em hãy đánh một luồng quỷ khí vào trong tờ bùa.”
Nói xong, lại đối diện với hai khuôn mặt trắng bệch ngơ ngác, Vô Âm cũng sững người, rồi vỗ vỗ trán.
“Thôi bỏ đi, các em chạm vào nó một cái là được.” Vô Âm đổi ý.
Hai chị em rất ngoan, Vô Âm bảo chạm một cái là chúng chỉ dám chạm đúng một cái.
Vô Âm bỗng thấy chúng thật thú vị, liền đứng sang một bên nhìn và cười, đợi đến khi hai chị em lại dùng ánh mắt ngơ ngác nhìn mình, Vô Âm mới nín cười, vừa đốt tờ bùa, vừa thắp một nén nhang.
Vài giây sau, cô hỏi hai người, “Có cảm nhận được hương khói không?”
Hai chị em ngây ra mấy giây, rồi mới gật đầu.
Cô em từ trong lòng chị thò đầu ra, đôi mắt to long lanh ầng ậng nước, nhìn Vô Âm, như thể lấy hết can đảm hỏi, “Đại sư ơi, ngày mai em và chị lại giúp chị trông hành lý, chúng em có thể không cần thứ này không?”
Cô bé chỉ vào nén nhang vẫn đang cháy trước mặt.
Vô Âm lại một lần nữa ngạc nhiên, “Thế các em muốn gì?”
Ánh mắt cô bé hướng về túi đồ ăn vặt của Vô Âm, “Em và chị muốn thạch rau câu và bánh ngọt, ngày mai đại sư cũng làm như vậy, chúng em chạm một cái, rồi thạch và bánh sẽ đến tay chúng em được không ạ?”
Vô Âm suýt thì lòi cả mắt, tình huống gì thế này?
“Hai con ma các em, không cần hương khói, lại muốn đồ ăn vặt?” Vô Âm thốt lên. “Không lẽ các em là ma chết đói?”
Vô Âm lại lắc đầu, “Nhưng không đúng, dù là ma chết đói, khi có hương khói rồi, cũng sẽ không đòi đồ ăn dương gian, đối với ma mà nói, hương khói mới là thứ tốt nhất mới đúng, mà nhìn dáng vẻ các em, cũng không giống chết đói.”
Đặc biệt là cô em, mặt mũi bầu bĩnh, thế nào cũng không thể là chết đói được.
Vô Âm lại vòng quanh hai chị em một vòng, vẫn chẳng nhìn ra được gì.
“Các em nói, tất cả ma ở đây đều giống các em, không nhớ gì về kiếp trước?” Vô Âm xoa cằm, “Vậy là có vấn đề rồi, một hai đứa có thể nói là ngẫu nhiên, nhưng tất cả đều vậy thì đúng là kỳ quặc.”
Cả khu nhà bỏ hoang này âm khí nồng đậm, không cần hỏi Vô Âm cũng biết nơi đây hẳn có không ít cô hồn dã quỷ lưu lạc quanh năm.
Hai chị em nói, từ khi đến đây chúng đã không thể rời khỏi khu nhà bỏ hoang này nữa.
Nhưng địa phược linh cũng không nên là tình trạng của hai chị em thế này mới đúng, huống hồ, chỉ một khu nhà bỏ hoang thôi, sao có thể một lúc sinh ra nhiều địa phược linh như vậy?
Nếu là ma, thì phải là ma sống bao nhiêu năm mới già đến nỗi không nhớ nổi chuyện kiếp trước?
Thế nhưng quần áo hai chị em mặc lại là của thời đại này, nhìn kiểu dáng, chắc còn là mốt vài năm gần đây, chứng tỏ hai chị em này chết cũng chỉ mới vài năm thôi.
Vô Âm thấy hai chị em quả thực không hứng thú với hương khói bèn thu pháp thuật lại, ở đây còn nhiều cô hồn dã quỷ như vậy, nhang đã thắp rồi, chi bằng tiện thể cho ma khác hưởng vậy.
Vô Âm dẫn hương khói ra ngoài tòa nhà, rồi dán một lá bùa trừ tà lên vali của mình để cảnh cáo, tránh lũ cô hồn bị hương khói hấp dẫn mà không có mắt động vào đồ của cô.
“Các em dẫn chị đi dạo quanh khu này một vòng, chị muốn xem thử trong cái nhà bỏ hoang này giấu bí mật gì.”
Hai chị em biết Vô Âm không phải người xấu, bèn dẫn Vô Âm đi dạo trong khu nhà bỏ hoang như thể dẫn về nhà mình vậy.
Chúng chỉ cho Vô Âm biết tầng nào có ai ở, tính tình thế nào.
“Đại sư ơi, tầng A3 tòa A có một chú để râu, chúng ta có thể không đi qua đó được không ạ? Hoặc nếu đi qua, chúng ta lén lút một chút.” Cô em dùng mũi chân cọ cọ xuống đất, tỏ vẻ không muốn đi tiếp.
“Sao thế? Con ma đó bắt nạt các em à?” Khí thế của Vô Âm bỗng thay đổi.
“Đại sư hiểu lầm rồi.” Chị ma vội giải thích, “Chú ấy trước khi chết chắc là giáo viên, hay lôi người khác đến nghe giảng lắm, chú ấy giỏi thật, cái gì cũng biết, nhưng chính vì cái gì cũng biết, cái gì cũng dạy, nên hễ lên lớp là không dứt, có khi giảng mấy ngày mấy đêm liền, em em không thích lên lớp nhất.”
Vô Âm không được tử tế cho lắm, thực sự không cố ý đâu, nhưng nhất thời không nhịn được cười phá lên ha hả.
Tiếng cười này quả nhiên đã gọi con ma giáo viên ở tầng A3 ra, hắn bay lơ lửng trước mặt Vô Âm và mấy người, “Ồ” một tiếng, “Trước đây chưa từng gặp cô, cô cũng là học sinh mới à? Tuyệt quá, mau vào lớp tôi đi, tôi sẽ dạy các bạn, một bạn học sinh mới khác cũng đang ở trong lớp tôi rồi.”
Cô em bĩu môi, lộ ra vẻ mặt đau khổ, “Em không muốn lên lớp ~”
“Nhiều bạn học đã ở trong lớp rồi, dù không lên lớp, cũng phải đi làm quen bạn mới, bạn mới cũng phải đi làm quen bạn cũ chứ.” Ma giáo viên không cho người khác cơ hội từ chối, một tay kéo chị ma, một tay kéo em ma, rồi nhiệt tình mời Vô Âm lên lầu.
Cái gọi là lớp học thực ra chỉ là một văn phòng rộng rãi, không ngờ ma cũng không ít, nên nơi đây âm khí xông lên tận trời.
“Tất cả ma đều ở đây sao?” Vô Âm hỏi.
Ma giáo viên lắc đầu, “Còn vài con chưa đến, mấy bạn học cũ đó tính tình cô độc, không sao, sau này bạn mới sẽ gặp được họ thôi.”
Vô Âm đếm sơ qua, trong lớp này đã có hơn ba mươi con ma, một đám ma tụm lại với nhau, kẻ bị vây xem chắc là bạn học mới mà ma giáo viên nói.
Chỉ thấy ma giáo viên bay lên một cái bàn thiếu mất một chân, hô lên, “Các bạn học, tối nay còn một bạn học mới nữa, chúng ta hãy cùng chào đón hai bạn học mới của tối nay.”
Đám ma tản ra rồi lại vây quanh Vô Âm, hai chị em ma sợ quá, sợ đại sư phát phiền mà diệt sạch lũ ma này luôn.
May mà Vô Âm chỉ lùi lại hai bước, rồi ánh mắt dừng lại trên người bạn học mới đang cũng nhìn mình.
“Lại là người mang công đức sao.” Vô Âm kinh ngạc, cô phất tay xua đám ma đang định tiến đến gần, bước về phía người bạn học mới kia, người đã có mái tóc bạc trắng.
“Nhìn công đức trên người cụ, kiếp trước cụ hẳn là người có công đức lớn, hoặc có thể nói, cụ là người có cống hiến lớn cho đất nước và nhân dân, theo lẽ thường, sau khi cụ qua đời, lẽ ra phải có người đến đón tiếp đặc biệt mới đúng.”
Đối với người có công đức lớn kiếp trước, sau khi chết âm phủ cũng sẽ sắp xếp quỷ sai chuyên môn đến đón, dùng ngôn ngữ hiện đại mà nói, chính là đi theo lối VIP, đầu thai cũng được sắp xếp chen hàng ưu tiên.
“Tại sao cụ lại đến nơi này?” Vô Âm hỏi, “Cụ cũng không nhớ chuyện kiếp trước sao?”
Lão nhân lắc đầu, “Không nhớ nữa.”
Ma giáo viên bay lại gần, nói, “Nhìn tư thế đứng của ông ấy, tôi đoán trước khi chết ông ấy hẳn là quân nhân.”
Nói xong, ma giáo viên lại hỏi, “Thứ ánh sáng vàng trên người ông ấy là công đức sao? Vậy thì ở đây chúng tôi có rất nhiều người lúc mới đến cũng có thứ ánh sáng như vậy, chỉ là không ai sáng bằng ông ấy thôi.”
