Chương 40: Có phải bị tà nhập không?
“Sếp Đàm~ bây giờ anh có rảnh không?” Vô Âm mở cửa phòng nghỉ, ngó ra ngoài một cái, thấy Đàm Từ không đang họp video, trong văn phòng cũng không có ai khác, cô mới cầm mấy tờ giấy vẽ đi ra.
“Sếp Đàm, anh có thể giúp tôi tra lai lịch của mấy người này dựa theo mấy bức vẽ này được không?” Vô Âm đưa mấy bức vẽ cho Đàm Từ, “Tôi đoán những người này có thể đang hôn mê trong bệnh viện.”
Cô chỉ vào bức vẽ ông lão bạn học mới và nói, “Chắc ông ấy mới hôn mê nhập viện vài ngày trước, chắc sẽ dễ tra hơn một chút, ông ấy có thể là quân nhân.”
“Tôi có thể hỏi đã xảy ra chuyện gì không?” Đàm Từ nhìn bốn bức vẽ, tuy chỉ là những nét phác họa đơn giản, nhưng cũng đủ thấy trình độ của Vô Âm.
Vô Âm gật đầu, vốn dĩ cũng không phải chuyện gì không thể nói.
Huống hồ Vô Âm đã nhờ Đàm Từ giúp, thì có vài chuyện cũng nên nói rõ với anh ấy.
“Không phải trước đây tôi đã nói với anh, hễ mưa là tôi chuyển nhà sao?” Vô Âm ngồi xuống đối diện Đàm Từ, đẩy tách cà phê của anh ra xa một chút, cô không thích uống cà phê, đến mùi cũng không muốn ngửi.
“Phải.” Đàm Từ vừa đáp vừa đậy nắp tách lại, hương cà phê bị nén lại trong tách.
“Mưa rồi không ở gầm cầu được nữa, tôi chuyển đến căn nhà bỏ hoang gần đó, chính là cái nhà bỏ hoang ở khu khai thác mà đồn là có ma ấy.”
Vô Âm sợ Đàm Từ không biết chỗ nào, nên cố tình giải thích rõ ràng một chút, rồi mới nói tiếp.
“Tối qua tôi mới phát hiện, thì ra những thứ tụ tập trong căn nhà bỏ hoang đó không phải ma, mà là Sinh Hồn bị người ta tước đoạt, rồi giam cầm trong khu vực căn nhà bỏ hoang đó.”
“Bọn họ đều không có ký ức, đủ mọi lứa tuổi, quan trọng nhất là, rất nhiều người trong số họ mang theo công đức.”
“Căn nhà bỏ hoang còn bị người ta bày Trận Tụ Âm, mục đích là dùng âm khí để che giấu những Sinh Hồn này.”
Tạm thời Vô Âm cũng chưa hiểu, “Kẻ đứng sau giam những Sinh Hồn này ở đó, nhưng cũng không dùng bọn họ để làm gì, chỉ dùng âm khí từ từ ăn mòn họ, tôi thực sự không nghĩ ra lý do kẻ đứng sau làm vậy.”
Vô Âm nói rất nghiêm túc, nhưng Đàm Từ nghe mà mày càng lúc càng nhíu chặt.
“Những người này tôi sẽ giúp cô tìm.” Đàm Từ nhìn Vô Âm, “Cô nói trước đây cô ở gầm cầu? Chuyển nhà là chuyển đến căn nhà bỏ hoang?”
Vậy ra điện thoại cô hết pin không phải vì khu cô ở bị cúp điện, mà là vì căn nhà bỏ hoang đó căn bản không có điện?
“Đúng vậy.” Vô Âm gật đầu.
“Cô không thuê nh à?” Đàm Từ lấy ngón tay day day thái dương.
Vô Âm thành thật lắc đầu, “Ban đầu là không có tiền, sau đó thấy không cần thiết, hơn nữa tôi cũng không có chứng minh thư, không ai chịu cho tôi thuê nhà cả.”
Đàm Từ nhìn cô gái đối diện, cô ấy thực sự không thấy việc ở gầm cầu và nhà bỏ hoang có gì là lạ, nên lúc nói chuyện thần thái mới thoải mái như vậy.
Vô Âm tuyệt đối là người đặc biệt nhất trong tất cả những người Đàm Từ quen.
“À đúng rồi, lúc anh sai người tra thì nhất định phải cẩn thận, tôi sợ gây chú ý cho kẻ đứng sau, tốt nhất là có thể tra một cách kín đáo, không gây chú ý.” Vô Âm nói tiếp, “Hai cô gái này chắc là chị em, người để râu này có thể là giáo viên.”
“Được.” Đàm Từ vừa cẩn thận cất mấy bức vẽ, vừa làm ra vẻ không quá cố ý hỏi, “Cô có phiền không nếu tôi sắp xếp chỗ ở cho cô? Nếu cô ngại ở cùng tôi, tôi có thể sắp xếp cho cô ở căn hộ.”
Chưa kịp để Vô Âm trả lời, Đàm Từ khẽ mỉm cười nói tiếp, “Cô ở căn nhà bỏ hoang không có chỗ sạc pin chắc bất tiện lắm, lỡ tối đến điện thoại hết pin, mà có người có việc gấp cần liên lạc với cô thì làm sao?”
“À đúng rồi, Nghiêm Minh cũng ở chỗ tôi, chỗ tôi còn có đầu bếp, biết làm rất nhiều món, cũng biết làm rất nhiều món tráng miệng.”
Ánh mắt Vô Âm rõ ràng sáng lên một tầng, tư thế ngồi cũng hơi thay đổi.
“Món sơ ri ngâm là món Triệu Vũ thích nhất, nhưng tôi nghĩ món tráng miệng ngon nhất của đầu bếp chắc là bánh kem xoài.”
Giây tiếp theo Vô Âm lập tức trả lời, “Tôi đến ở chỗ anh! Tôi không ở không đâu! Tôi trả tiền thuê nhà cho anh! Bây giờ tôi có tiền, tôi trả nổi!”
“Tan làm chúng ta sẽ đến căn nhà bỏ hoang lấy hành lý của cô rồi về.” Đàm Từ hỏi, “Tối nay cô muốn ăn gì, tôi bảo đầu bếp làm.”
“Tôi không kén ăn, đầu bếp làm gì tôi ăn nấy.” Khóe miệng Vô Âm sắp kéo đến tận mang tai thực sự rất khó kìm nén, “Sếp Đàm, anh thực sự thực sự là một người tốt quá đi~”
“Anh cứ tiếp tục bận đi, tôi vào phát sóng trực tiếp đây.” Vô Âm vẫy vẫy bàn tay nhỏ nhắn, bước chân hớn hở, trở về phòng nghỉ, cô dọn dẹp đồ đạc trên bàn xong mới bắt đầu phát sóng.
Tài nguyên quảng bá mà nền tảng Đa Thú dành cho phòng livestream của Vô Âm thực sự quá khủng.
Vô Âm vừa bấm bắt đầu phát sóng, bên vận hành đã gửi thông báo nhắc nhở đến toàn bộ phòng livestream trên nền tảng.
Chỉ trong vòng chưa đầy hai mươi giây, số người trực tuyến trong phòng livestream đã vượt quá một nghìn.
“Xin chào mọi người, tôi là Vô Âm đến từ Vô Phương Cốc, hôm nay là ngày đầu tiên tôi phát sóng trên Đa Thú, vẫn quy tắc cũ, một nghìn tệ một quẻ, trả quẻ tiền trước rồi mới xin kết nối, phương thức thanh toán quẻ tiền có thể tặng pháo hoa trong phòng livestream, cũng có thể quét trực tiếp mã QR ở chỗ tôi để thanh toán.”
Một pháo hoa trong phòng livestream Đa Thú giá một nghìn tệ.
Khách chưa theo dõi: Tôi chỉ đơn giản là đến xem thử streamer này rốt cuộc có bản lĩnh gì mà dám ngông nghênh như vậy, đầu thép đến mức công khai thách thức tiểu thư nhà họ Trình.
Fan đã theo dõi: Tôi từ Hồng Ngư chạy sang đây! Streamer, tối qua cô có xem livestream thám hiểm của năm người đó không? Nghe nói năm streamer đó mất liên lạc rồi.
Fan đã theo dõi: Tôi xem rồi, rất kỳ lạ, năm streamer đó vào căn nhà cũ đó xong là mất tín hiệu, đến tận bây giờ vẫn chưa có tin tức gì mới, không biết có thực sự mất liên lạc không, hay là cố tình làm ra vẻ bí ẩn để câu view.
“Tôi không hứng thú, nên không xem livestream.” Vô Âm nói, “Năm người thì có ba người chắc chắn chết, hai người còn lại tối qua chắc chết không được.”
Vô Âm vẫn rất tự tin vào lá bùa của mình.
Fan đã theo dõi: Hôm qua không phải streamer nói năm người đều không sống qua được giờ Dần hôm nay sao? Sao lại thành ba người chắc chắn chết rồi?
“Bởi vì tôi có một người bạn quen hai streamer trong số đó, anh ấy đã giúp họ mua hai lá bùa từ chỗ tôi, nếu họ giữ bùa đúng như tôi đã dặn, thì tối qua họ chắc không đến nỗi chết ngay lập tức.”
Vô Âm thấy trong phòng livestream có yêu cầu kết nối mới, liền không tiếp tục tán gẫu với fan nữa, trực tiếp chấp nhận yêu cầu.
“Chào thầy, tôi là đồng hương của Vương Đại Lợi, tôi tên là Vương Phát Xuân, tôi nghe Vương Đại Lợi nói thầy bói rất chuẩn, con gái anh ấy sống được đều nhờ có thầy.”
Vương Phát Xuân vừa nói xong tên mình, khu vực bình luận trong phòng livestream cười ồ lên một trận.
Vô Âm sẽ không vì tên của người khác mà cười nhạo họ, cô ừ một tiếng, hỏi, “Anh muốn tính gì?”
“Thầy, tôi muốn nhờ thầy xem giúp tôi thằng con trai tôi, tôi nghi nó bị tà nhập rồi.” Vương Phát Xuân mặt đầy lo lắng, “Thằng bé mười ngày trước bắt đầu không bình thường rồi, cả ngày nhốt mình trong phòng không đi đâu cả, giữa ban ngày mà nó cũng phải kéo rèm thật chặt, không cho một tia sáng nào lọt vào.”
“Hôm đó vợ tôi không chịu nổi nữa, vào phòng nó kéo rèm ra, tự dưng nó như phát điên ôm đầu la hét, rồi cuộn chăn chui vào tủ quần áo, gọi thế nào cũng không ra, cho đến khi vợ tôi kéo lại rèm, một lúc sau nó mới từ trong tủ bước ra.”
