Chương 53: Uống nhiều dấm để sinh con trai.
“Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần anh con làm sai, mẹ đều tìm cách bao biện cho anh ấy như thế, lúc nào cũng nói đỡ cho anh ấy. Vì thế nên anh con mới lớn tướng rồi mà vẫn thành ra bộ dạng hôm nay đấy!” Trương Mỹ Lâm tức đến nỗi kiệt sức.
“Con đi gọi cho bố đây! Chuyện này cũng có liên quan đến bố! Mẹ hồ đồ, nhưng bố không hồ đồ đâu!”
“Mỹ Lâm, mẹ xin con, đừng nói với bố con. Chuyện này chúng ta với anh con lặng lẽ giải quyết là được rồi. Nếu bố con biết, ổng sẽ thực sự đánh gãy chân anh con đấy, ổng sẽ cắt đứt quan hệ cha con với anh con mất!” Trần Phương từ từ đứng dậy, “Con muốn mẹ quỳ xuống cầu xin con sao?”
Vô Âm không thích xem loại kịch bản gia đình bi kịch này. Cô đã bói xong quẻ rồi, cô nghĩ Trương Mỹ Lâm bị mẹ ép như thế chắc cũng sẽ nhượng bộ, không ngờ Trương Mỹ Lâm lại cứng rắn đến vậy, trực tiếp đẩy mẹ ra, nhất quyết đòi nói với bố.
“Nuông chiều con chính là hại con, đó là kinh nghiệm của bao đời để lại. Chị Trần Phương à, chị càng chiều con trai, nó sẽ càng nghĩ: 'À, hóa ra phạm sai lầm lớn thế này cũng chẳng sao, vậy sau này tôi phạm sai lầm lớn hơn nữa, mẹ tôi nhất định sẽ giúp tôi gánh vác.'”
“Xin hỏi, chị có thể gánh vác cho con trai mình đến mức độ nào? Pháp luật có cho phép chị ngồi tù thay nó không?” Vô Âm đã nói thêm những lời này với Trần Phương trước khi kết thúc kết nối với Trương Mỹ Lâm.
Những lời này đều là vì nể Trương Mỹ Lâm có nhân sinh quan đúng đắn nên Vô Âm mới khuyên nhủ. Nếu chỉ có một mình Trần Phương, Vô Âm còn thấy nói thêm một dấu câu cũng là thừa thãi.
“Hôm nay livestream đến đây thôi nhé, mọi người bye bye ~” Vô Âm cầm ly trà sữa vẫy vẫy tay với mọi người, “Trước khi tắt máy thường lệ quảng cáo một cú, mọi người có thể tìm tôi mua bùa nhé ~ Bùa bình an, bùa chuyển vận, bùa trừ tà v.v... tôi đều có hết ~”
Kết thúc livestream, Vô Âm xem tin nhắn riêng ở hậu đài, có hai fan tìm cô mua bùa bình an để tặng người lớn trong nhà. Vô Âm bỗng dưng thu về năm mươi nghìn tệ, tâm trạng càng tốt hơn.
Chu phụ và Chu mẫu xem livestream của Vô Âm, dường như thế giới quan của họ vừa được tái cấu trúc.
“Lát nữa cháu cần gửi hai bưu kiện, có thể gọi anh shipper đến đây lấy hàng được không ạ?” Vô Âm hỏi Chu phụ.
“Đại sư cứ tự nhiên, dù sao thì Chu Cừ bây giờ cũng không bị đánh thức đâu.” Chu phụ liên tục gật đầu, rồi nói, “Đại sư, tôi cũng muốn mua năm tấm bùa bình an, tôi mua cho gia đình ba người chúng tôi và bố mẹ vợ tôi, mỗi người một tấm.”
“Cảm ơn sự ủng hộ của chú.” Vô Âm lập tức lấy từ trong ba lô ra năm tấm bùa bình an đưa cho Chu phụ, “Mười nghìn một tấm, không lừa trẻ con.”
“Bùa của đại sư đúng là danh bất hư truyền, mười nghìn một tấm tôi còn thấy quá rẻ. Ở Hong Kong, nhiều tấm bùa của các đại sư giá năm mươi nghìn một tấm còn phải giành nhau mới mua được.”
Hơn nữa, Chu phụ nghe các đại sư bên Hong Kong nói, vẽ bùa rất thử thách năng lực của họ, chỉ có đại sư đạo hạnh cao thâm mới vẽ ra được bùa có tác dụng, và họ vẽ bùa rất tốn tinh lực, một ngày vẽ được ba tấm đã được coi là cao thủ thuật pháp rồi.
Do đó, bùa bình an thật sự ở Hong Kong rất đắt, chỉ lưu hành trong giới nhà giàu. Những tay nhà giàu mới nổi không có mối quan hệ, dù có tiền cũng không mua được bùa của đại sư thật.
Bữa trưa của Vô Âm do Chu phụ và Chu mẫu bao, họ đặt đồ ăn từ khách sạn gần đó.
Ăn xong một lúc, tài xế của Đàm Từ đã mang sạc dự phòng dung lượng lớn mà Đàm Từ chuẩn bị cho cô đến bệnh viện, cùng với đó là món tráng miệng Đàm Từ chuẩn bị cho cô.
Vừa mới ăn xong, Vô Âm nhìn thấy bánh xoài, lại cầm nĩa lên xơi tiếp.
“Không có phần tôi à?” Ngụy Tân nhìn tài xế, vô cùng ngạc nhiên hỏi, “Sếp Đàm của anh biết tôi cũng ở đây chứ?”
Tài xế cười, “Biết chứ ạ, nhưng sếp Đàm không dặn dò gì ạ. Cái bánh xoài này là đầu bếp ở nhà sếp Đàm làm, sếp Đàm chỉ bảo tôi về biệt thự lấy một phần mang đến cho đại sư Vô Âm thôi, không nói là mang cho Ngụy tổng một phần ạ.”
“Đàm Từ thiên vị hay là thiếu đầu óc?” Ngụy Tân ngồi lại ghế sofa nhỏ, “Cậu ta quen Vô Âm bao lâu, quen tôi bao lâu rồi? Đến một cái bánh xoài cũng không tiện mang cho tôi một cái! Tôi đến tư cách 'tiện thể' cũng không có à? Anh về nói với Đàm Từ, tôi, Ngụy Tân, sắp ghen rồi đây này!”
Tài xế cười gượng. Vô Âm đểu giả gửi luôn câu nói của Ngụy Tân cho Đàm Từ, rồi giơ điện thoại chạy đến trước mặt Ngụy Tân.
“Nè, Đàm Từ bảo anh ấy kêu thư ký mua một thùng dấm lão Tống tặng anh, để anh uống nhiều dấm vào.”
Ngụy Tân thực sự không ngờ Vô Âm còn có thể làm thế, không nhịn được, liếc xéo cô một cái.
“Cô đúng là nhân viên tốt của Ngụy Thậm! Hai người đểu cũng đểu cùng một giuộc!” Ngụy Tân nói, “Thằng nhóc Ngụy Thậm trước kia lúc chưa có tâm nhãn cũng thường làm mấy trò đểu giả thế này.”
Chu phụ cười ha hả, “Ngụy Tân này, uống nhiều dấm tốt mà, uống nhiều dấm sau này sinh được con trai đấy!”
“Bác nói câu này chẳng có căn cứ khoa học nào cả.” Ngụy Tân bất lực.
“Không sao, đợi cháu đến tuổi bác rồi cũng có thể nói bậy nói bạ được thôi.” Chu phụ cảm thán với vợ, “Làm người lớn sướng thật đấy. Hồi trẻ bố cháu và bố bác cũng thế, bây giờ bác cuối cùng cũng hiểu được niềm vui khi họ ngày xưa đứng đắn nói bậy nói bạ sướng thế nào rồi.”
Vô Âm vừa ăn xong một cái bánh xoài thì điện thoại của ông Triệu gọi đến, nói rằng ông đã sắp xếp người xong, bây giờ sẽ cho xe đến đón Vô Âm đến nhà lão Du xem thế nào.
Vô Âm nghe điện thoại xong liền bắt đầu thu dọn đồ đạc, rồi nói với Chu phụ và mọi người, “Cháu đi giải quyết một việc gấp, sẽ không làm lâu đâu, nhất định sẽ về kịp trước khi mặt trời lặn.”
“Đại sư có việc gấp cứ đi làm, ở lại đây cũng chỉ phí thời gian của ngài thôi. Đại sư làm việc chúng tôi yên tâm.” Chu phụ không hề tỏ ra khó chịu, thậm chí còn rất thoải mái, còn đích thân tiễn Vô Âm ra tận cửa phòng bệnh.
Đại sư bản lĩnh càng lớn thì càng bận rộn, Chu phụ cảm thấy mình rất hiểu.
Vô Âm xuống lầu, chưa đầy mười phút sau đã có một chiếc xe màu đen cực kỳ sang trọng nhưng kín đáo đỗ trước mặt cô.
Cửa kính xe hạ xuống, ông Triệu ngồi bên trong.
“Vô Âm lên xe nhanh, chúng ta phải đến trước khi lão Du xuất viện.” Ông Triệu tự mình mở cửa xe gọi Vô Âm lên.
Vô Âm liếc nhìn người lái xe và người ngồi ở ghế phụ, chỉ cần nhìn là biết đều là những người cùng ngành với lão Du.
“Bác sĩ Trần nói lão Du dự định ngày mai xuất viện, nên chiều nay tôi đã nói với mấy đồng chí già, mau chóng đón cháu đến nhà họ Du trước.” Ông Triệu nói, “Cháu yên tâm, người nhà họ Du đều đã bị gọi đi hết rồi, bây giờ chúng ta qua nhà họ Du vừa đúng lúc.”
Nói đến đây, ông Triệu khẽ thở dài, “Tiểu Vô Âm à, chúng ta còn có một việc muốn nhờ cháu, không biết có thể làm phiền cháu miêu tả đại khái diện mạo của mấy Sinh Hồn còn lại ở tòa nhà bỏ hoang cho chúng ta được không? Để chúng ta dựa vào đó mà tìm người.”
“Tối nay cháu về sẽ vẽ hết cho ông ạ, ông Triệu, cháu vẽ rất giống đấy.” Vô Âm nói, “Hôm nay cháu nhờ Đàm Từ tra giúp cháu ba người.”
Vô Âm cũng nói thân phận của ba người đó cho ông Triệu.
Giống như vẻ mặt của Vô Âm khi nghe xong thân phận của ba người đó, ông Triệu cũng trực tiếp nhíu mày.
“Trùng hợp thế sao? Cơ sở nghiên cứu nơi bố mẹ của hai chị em đó làm việc, năm ngoái và năm nay đã xảy ra hai vụ rò rỉ thông tin quan trọng, nhưng đến giờ vẫn chưa tra ra được nguồn gốc rò rỉ, cũng chưa có nhân vật khả nghi nào.” Vì vậy ông Triệu cũng nhận ra chuyện này càng ngày càng không đơn giản, cũng không dám tra sâu nữa.
