Chương 58: Chấp niệm của Giang Hoài Đông.
Thuật độn thổ ngàn dặm là thật, nhưng nó tiêu hao rất nhiều linh khí.
Vô Âm vừa chạy xuống lầu vừa gọi điện cho Đàm Từ.
Chờ đầu dây bên kia bắt máy, Vô Âm nói thẳng: “Anh Đàm Từ, năm trăm vạn thù lao nhà họ Chu trả cho em, anh giữ lại mười vạn, số còn lại nhờ anh tìm một tổ chức từ thiện đứng tên em quyên hết giúp em, càng nhanh càng tốt.”
Đây là cách nhanh nhất và tiện nhất mà Vô Âm nghĩ ra để có được công đức.
“Tập đoàn Đàm Thị có một quỹ từ thiện, do Tân Gia Di quản lý.” Đàm Từ cảm nhận được sự gấp gáp của Vô Âm, liền nói nhanh hơn, “Bên em có chuyện gì bất ngờ à? Mọi việc không thuận lợi?”
“Chuyện của Giang Hoài Đông hơi rắc rối, em phải đến ngay chỗ họ gặp nạn. Lúc nãy cứu Chu Cừ đã tốn chút linh khí, giờ em cần công đức, nên quyên góp từ thiện là lựa chọn nhanh nhất.” Vô Âm giải thích, “Vậy phiền anh giúp em quyên vào quỹ từ thiện của tập đoàn Đàm Thị nhé, bên em còn có việc.”
“Anh làm ngay.” Đàm Từ vừa mải viết giấy cho Nghiêm Minh, vừa cầm điện thoại nói tiếp với Vô Âm.
“Em phải cẩn thận đấy, lo cho bản thân trước, khi nào giải quyết xong việc thì gọi ngay cho anh, nếu gặp nguy hiểm thì đừng có liều.”
“Anh Đàm Từ, anh cứ như sư phụ em ấy ~”
Đầu dây bên kia, Đàm Từ lo lắng nhíu mày không ngừng dặn dò, đầu dây bên này, Vô Âm càng nghe càng thấy vui.
Hình như lần nào cô sắp đi làm gì đó, Đàm Từ cũng đều lo lắng, lải nhải dặn dò đủ thứ, y hệt sư phụ không yên tâm để cô đi theo mấy sư huynh sư tỷ ra ngoài.
Đàm Từ chưa nói hết câu đã bị câu nói của Vô Âm chặn lại.
Anh xoa sống mũi, hỏi: “Sư phụ em chắc cũng lớn tuổi rồi nhỉ?”
“Ừ.” Là một ông già mấy trăm tuổi, tiên phong đạo cốt, phong tư tuyệt trần.
Đàm Từ ngập ngừng một lát, cố tình nói rõ: “Anh chỉ lớn hơn em có sáu tuổi thôi.”
Vô Âm tính thử tuổi của mình ở thế giới này, ừ hử một tiếng: “Ừ, sao vậy ạ?”
“Nên anh không thể nào giống sư phụ em được, nhiều lắm thì giống sư huynh thôi.” Đàm Từ giải thích.
Vô Âm lúc này mới hiểu ra điểm mà Đàm Từ để ý, cô lập tức không nhịn được cười ha hả.
“Anh Đàm Từ này, anh biết không? Khi một người đàn ông bắt đầu để ý đến tuổi tác của mình, thì chứng tỏ anh ta đã già rồi đấy!” Vô Âm vừa trêu chọc Đàm Từ vừa chạy ra khỏi bệnh viện, rồi tìm một chỗ không người.
“Anh Đàm Từ, em không nói nữa, em bận rồi nhé!” Vô Âm cất điện thoại vào ba lô, xoay người quan sát một vòng, xác định chỗ này dùng được, liền đưa tay bắt quyết thi triển thuật độn thổ ngàn dặm.
Vô Âm đang nắm giữ bát tự ngày tháng năm sinh của Giang Hoài Đông, nên có thể dễ dàng khóa chặt vị trí Sinh Hồn của anh ta lúc này.
Một chiêu thuật độn thổ ngàn dặm đưa Vô Âm đến ngọn núi nơi Chu Cừ và Giang Hoài Đông gặp nạn chỉ trong một hơi thở, vì không chắc chắn về đạo hạnh của con lệ quỷ kia, nên Vô Âm không đuổi theo ngay.
May mà Đàm Từ làm việc rất nhanh, cô vừa đến núi chưa đầy nửa phút đã nhận được công đức mới.
Vô Âm lập tức chuyển hóa công đức thành linh khí, rồi dùng lá bùa dẫn hồn đã vẽ sẵn trong ba lô làm bùa dẫn đường, thi triển thuật pháp, lá bùa liền bay lên dẫn đường phía trước.
Vô Âm chạy rất nhanh, một phút sau đã thấy nơi Chu Cừ nói là đã chặn được lệ quỷ.
Chỗ này như Vô Âm dự đoán, quả nhiên có trận pháp, thứ chặn lệ quỷ lại chính là kết giới của trận pháp.
Con người có thể tự do xuyên qua trận pháp, cho nên trận pháp này chỉ dùng để nhốt con lệ quỷ đó thôi.
Vô Âm bước một chân vào trong, theo lá bùa đi sâu vào trong núi, lá bùa càng bay nhanh, tốc độ của Vô Âm cũng càng lúc càng nhanh.
Chưa đầy mười phút sau, Vô Âm đã thấy một tòa nhà cũ bỏ hoang, kiến trúc cổ kính.
Nhưng khi Vô Âm vung linh khí lướt qua mắt, thứ cô nhìn thấy, rõ ràng chỉ là một căn nhà giấy.
Mà trước cửa căn nhà này, Sinh Hồn của Giang Hoài Đông đang chuẩn bị đẩy cửa bước vào.
Vô Âm đánh ra một luồng linh khí, trực tiếp câu Sinh Hồn của Giang Hoài Đông về.
“Đúng là sốt sắng đi tìm chết!” Vô Âm nói, “Anh không thấy càng đến gần đây, hồn phách của anh càng yếu sao? Anh có biết bây giờ anh trông thế nào không?”
Sinh Hồn của Giang Hoài Đông đã không còn là bộ dạng cô thấy trong phòng livestream hôm qua nữa, mà đã trở thành hình dáng của một người đàn ông trung niên khoảng năm mươi tuổi. Thứ không đổi chỉ có quần áo của anh ta.
“Cô là chủ quán?” Giang Hoài Đông vô cùng ngạc nhiên, nghĩ một lúc mới nhớ ra tên của chủ quán này, “Vô Phương Cốc Vô Âm? Là Ngụy Tân nhờ cô đến cứu tôi?”
“Phải.” Vô Âm nghĩ một lát, rồi thêm một câu, “Bố mẹ anh trả một nghìn vạn để tôi đưa anh về.”
Giang Hoài Đông nhắc đến bố mẹ chỉ cười lạnh một tiếng: “Trong mắt họ, tôi cũng đáng giá đấy chứ.”
Châm biếm xong, Giang Hoài Đông mới hỏi: “Chu Cừ về rồi à? Lúc nãy tôi thấy nó rồi.”
“Chu Cừ đã tỉnh rồi.” Vô Âm đáp.
“Vậy tôi yên tâm rồi.” Giang Hoài Đông hướng về Vô Âm với vẻ áy náy, “Chỉ có điều cô sẽ phải về tay không mất, tôi sẽ không về với cô đâu, tôi phải đi tìm cô ấy.”
“Chuyện của anh tôi biết rồi.” Vô Âm nói, “Anh đừng vội đi tìm chết.”
Tuy không biết tại sao Giang Hoài Đông đã đứng ở đây rồi mà lệ quỷ vẫn chưa xuất hiện, nhưng nếu Giang Hoài Đông đẩy cửa bước vào, căn nhà là lãnh địa của lệ quỷ, một khi anh ta vào đó, lệ quỷ thậm chí không cần hiện thân cũng có thể giết chết anh ta.
“Tôi biết anh đang tìm bạn gái mình, Ngụy Tân nói anh từng thuê thám tử tư điều tra về cô ấy, thám tử tư cho anh biết tin cô ấy đã chết.” Vô Âm nói, “Anh hãy về với tôi trước, rồi đưa bát tự ngày tháng năm sinh của bạn gái anh cho tôi, tôi sẽ giúp anh tính.”
“Chỉ cần cô ấy còn sống, dù có trốn ở đâu tôi cũng có thể tìm ra cho anh.”
“Dù cô ấy có chết thật, chỉ cần anh trả đủ tiền, chỉ cần cô ấy chưa đầu thai, tôi cũng có thể giúp anh gọi hồn cô ấy lên gặp mặt một lần.”
Sức hấp dẫn Vô Âm đưa ra đủ lớn, nhưng không ngờ Giang Hoài Đông lại lắc đầu.
“Cô chủ quán, trực giác của tôi mách bảo, bạn gái tôi đang ở trong căn nhà đó.” Giang Hoài Đông mắt ngây dại nhìn về phía cửa lớn, như thể nhìn như vậy có thể xuyên qua cánh cửa đang đóng chặt để thấy được người mà anh ngày nhớ đêm mong.
“Cô chủ quán, cô có biết tôi hận mẹ tôi đến mức nào không? Bà ấy bảo bố tôi lấy cớ đi công tác đẩy tôi ra nước ngoài, rồi lén lút tìm gặp cô ấy, nói với cô ấy đủ những lời khó nghe, giẫm nát lòng tự trọng của cô ấy. Cô ấy là một người vừa tự ti lại vừa kiêu hãnh, nên cô ấy đã rời đi mà không nói với tôi một lời.”
“Sau này từ tin tức thám tử tư tra được tôi mới biết, lúc cô ấy rời khỏi tôi đã có thai, trong lúc tôi điên cuồng tìm cô ấy khắp nơi, thì cô ấy đã sinh con trai của chúng tôi ở một thị trấn nhỏ.”
“Thám tử tư nói, cô ấy ôm con trên đường đến bệnh viện thì bị bắt cóc, camera chỉ ghi lại được cảnh cô ấy ôm con bị người ta kéo lên một chiếc xe tải nhỏ biển số giả, ngoài ra không còn tin tức gì nữa. Bao nhiêu năm rồi, cô ấy và đứa bé đều không xuất hiện, chắc là đã gặp chuyện chẳng lành rồi.”
“Cô chủ quán, cô có biết bạn gái tôi, từ lúc chia tay tôi cho đến khi sinh con rồi mất tích, cô ấy đã sống khổ sở thế nào không?”
