Chương 74: Nhà họ Đàm là sở thú chắc?
An An mở to mắt nhìn mẹ, Lương Ái Mẫn cúi xuống hỏi con gái: “Con có muốn để mẹ làm mẹ của anh Tuấn Tuấn một lần không?”
An An gật đầu thật mạnh: “Muốn ạ! Anh ấy quý mẹ lắm. Hôm sinh nhật mẹ, bông hoa con tặng mẹ là anh ấy hái ở trên núi đấy. Nhưng anh ấy không cho con nói, nên con đành phải nói dối mẹ là con tự hái. Mẹ ơi, con xin lỗi, con đã nói dối mẹ.”
“Anh ấy nói mẹ thích hoa, hồi trước khi mẹ chưa bận rộn, mẹ hay lên núi hái hoa lắm, rồi bỏ vào lọ thủy tinh để ngắm.”
Nghe con gái nhắc lại chuyện này, Lương Ái Mẫn chợt thấy thời gian trôi nhanh thật.
Hồi đó homestay còn chưa mở, chị chưa bận rộn như bây giờ, quả thật có rất nhiều sở thích. Chị thích cắm hoa, thích quan sát mọi loài cây cỏ xung quanh, còn thích làm tiêu bản thực vật nữa.
Sau này vì cuộc sống mà gác lại hết thảy, đến cả bản thân chị cũng quên mất mình từng yêu thích những điều đó, nhưng không ngờ đứa bé ấy lại còn nhớ.
“An An và Tuấn Tuấn đều là con ngoan của mẹ.” Lương Ái Mẫn ôm con gái hôn một cái.
Tất cả cư dân mạng trong phòng livestream đều tiếc nuối. Giá như Tuấn Tuấn thực sự là anh trai của An An, là một đứa con khác của Lương Ái Mẫn, thì cuộc đời cậu bé đến thế gian này chắc sẽ hạnh phúc biết bao.
Fan đã theo dõi: “Chủ phòng ơi, chị Lương Ái Mẫn nhận Tuấn Tuấn làm con, liệu có ảnh hưởng gì đến chị ấy và bé An An không?”
Vô Âm đang cúi đầu vẽ bùa, ngẩng lên đúng lúc thấy câu hỏi này, liền đáp: “Không sao đâu. Không phải là ghi tên thằng bé vào hộ khẩu của chị ấy đâu, mà giống như chơi trò gia đình thôi. Để chị ấy làm mẹ của Tuấn Tuấn một ngày, thực hiện ước mơ cho thằng bé. Sau khi hoàn thành tâm nguyện, nó sẽ đi đến nơi nó thuộc về.”
Vô Âm cất bút, rồi nói tiếp: “Chị Lương Ái Mẫn, chị gửi địa chỉ riêng cho tôi nhé. Tôi sẽ gửi cho chị vài lá bùa. Một lá trong số đó, chị bảo An An đưa cho Tuấn Tuấn. Khi Tuấn Tuấn cầm được nó, cả nhà sẽ có cả một ngày để nhìn thấy thằng bé. Lúc đó chị có thể dẫn Tuấn Tuấn đi trải nghiệm một ngày có mẹ.”
“Sau khi Tuấn Tuấn rời đi, hai lá bùa còn lại giống hệt nhau, chị và An An hãy đeo vào, rồi phơi nắng nhiều vào. Yên tâm, sẽ không ảnh hưởng gì đâu. Thậm chí, sau khi làm chuyện này, nó còn giúp hai mẹ con tích đức nữa.”
Vô Âm nói xong, lại có cư dân mạng lo lắng một chuyện khác.
Fan đã theo dõi: “Chủ phòng ơi, lỡ Tuấn Tuấn thấy mẹ Lương Ái Mẫn tốt quá, không nỡ rời đi, rồi quấn lấy chị ấy thì sao?”
Vô Âm lắc đầu: “Không đâu. Tuấn Tuấn là đứa trẻ rất hiểu chuyện. Nó đâu phải bây giờ mới quý chị Lương Ái Mẫn. Nhưng nó chết lâu như vậy rồi, có quấn lấy chị ấy đâu. Khi biết việc tiếp xúc với An An sẽ ảnh hưởng đến bé, nó còn cố tránh mặt An An nữa kìa.”
“Tôi cũng nghĩ thằng bé Tuấn Tuấn không vô lại như vậy đâu.” Lương Ái Mẫn giúp giải thích: “Tuấn Tuấn từ nhỏ đã rất hiểu chuyện. Nó luôn sợ làm phiền người khác, cũng không muốn trở thành gánh nặng của ai. Hồi tôi chăm nó, chỉ khi nào tôi gọi, nó mới chạy đến tìm tôi. Còn nếu tôi không gọi, nó ngồi trong sân nhà nó chờ tôi hoài, chứ không tự tiện chạy sang.”
Nói xong, Lương Ái Mẫn cảm ơn Vô Âm, rồi dắt An An chào tạm biệt. Sau khi kết thúc cuộc gọi, chị mới gửi riêng địa chỉ nhà cho Vô Âm.
Có địa chỉ, Vô Âm lập tức gửi số bùa vừa vẽ xong bằng đường chuyển phát nhanh nhất.
Nhìn thấy trong phòng livestream vẫn còn đông người, Vô Âm nghĩ hay là coi thêm một quẻ nữa. Đang định mở miệng thì Đàm Từ gõ cửa.
Vô Âm nói với cư dân mạng trong phòng một câu “đợi chút nhé” rồi chạy ra mở cửa.
“Bố mẹ của Giang Hoài Đông muốn gặp em, đang ở tầng một công ty.” Đàm Từ nói: “Nếu em không muốn gặp, anh bảo lễ tân từ chối giúp em.”
“Không biết họ tìm em có chuyện gì, em xuống xem thử.” Vô Âm đáp: “Đầu óc của hai vị phụ huynh đó hình như vẫn còn ở thời nhà Thanh ấy, làm việc kỳ quặc lắm. Em phải xuống xem họ lại đang nghĩ cái gì, đừng để họ phá hỏng chuyện của em.”
Nói xong, Vô Âm lại chạy về chỗ điện thoại, nói một câu “có việc chút” rồi tắt livestream.
“Anh đi với em.” Đàm Từ nói: “Anh nghe Ngụy Tân kể, hôm đó ở bệnh viện, bố mẹ Giang Hoài Đông thái độ với em không tốt lắm.”
“Hôm đó chủ yếu là nể mặt nhà họ Chu và Ngụy Tân thôi, với lại cái nhà cổ trong núi sâu đó em vốn định đi một chuyến, nên cứu Giang Hoài Đông chỉ là tiện đường. Nếu không thì em mới lười quản chuyện nhà họ Giang.” Vô Âm nhún vai: “Anh không cần lo cho em đâu. Anh bận việc của anh đi. Có chuyện gì thật thì em gọi cho anh sau.”
Nói xong, Vô Âm cầm điện thoại ra khỏi phòng làm việc của Đàm Từ, xuống tầng một bằng thang máy riêng của anh.
Lúc này, ông Giang và bà Giang đang ngồi trên ghế sofa ở tầng một. Hai người đang nói chuyện với một người khác, nhìn có vẻ là người quen.
Vô Âm bước tới, dừng lại trước mặt hai người, hỏi thẳng: “Hai người tìm tôi có việc gì?”
Ông Giang và bà Giang chưa kịp nói gì, thì người đàn ông ngồi đối diện họ, Đàm Minh Trọng, đã lên tiếng trước.
Vừa nói, ánh mắt hắn vừa đánh giá Vô Âm đầy soi xét.
“Cô chính là con nhỏ mấy hôm nay cùng vào cùng ra với thằng Đàm Từ à?” Đàm Minh Trọng giả vờ chỉnh lại cà vạt, ánh mắt khinh miệt: “Đàm Từ càng ngày càng chẳng ra thể thống gì, người gì cũng dẫn vào công ty. Nó coi công ty là cái gì thế?”
Vô Âm hai tay đút túi, ánh mắt lướt một vòng trên mặt Đàm Minh Trọng, cười nhạo hỏi lại: “Nhà họ Đàm là sở thú chắc? Sao loại súc vật nào cũng có hết vậy?”
Đến cả ông Giang và bà Giang nhất thời cũng bị câu phản kích của Vô Âm làm cho chấn động.
Đây chính là con trai trưởng nhà họ Đàm, ít nhiều cũng là bác của Đàm Từ. Vô Âm đúng là cái gì cũng dám nói.
Đàm Minh Trọng ngây ra hai giây mới hiểu Vô Âm mắng hắn là súc vật, liền đứng phắt dậy, với tay cầm cốc nước trên bàn ném về phía Vô Âm.
Nhưng cái cốc bay ra chưa được mười mấy cen-ti-mét thì bỗng nhiên lại văng ngược trở về phía Đàm Minh Trọng.
Đàm Minh Trọng hoảng hốt, vội lùi lại hai bước định né, nhưng vừa mới đi được hai bước, chân bỗng trượt một cái, ngã giữa đường bằng phẳng. “Rầm” một tiếng, mặt đập thẳng xuống đất, chân thì đập vào chân ghế sofa.
Và cốc trà vẫn “bịch” một tiếng rơi trúng đầu hắn.
Nghe tiếng động thôi cũng thấy đau điếng.
Vô Âm cười khẩy hai tiếng, hỏi: “Thì ra ông uống nước bằng gáy à? Sống lâu như vậy rồi, tôi mới lần đầu thấy kiểu uống nước độc đáo thế này đấy. Thú vị thật.”
Mấy bảo vệ vội vàng chạy tới đỡ Đàm Minh Trọng dậy.
Đàm Minh Trọng còn chưa ngồi vững đã gào lên: “Thằng lao công phụ trách khu vực này là ai? Sao lại lau nhà thế hả? Định hại chết tôi à! Bảo phòng nhân sự, đuổi việc nó ngay cho tôi!”
Đuổi xong người, hắn lại chỉ tay về phía Vô Âm gào tiếp: “Còn cả con nhỏ này nữa! Giả thần giả quỷ! Đuổi cổ nó ra khỏi tập đoàn Đàm Thị cho tôi!”
Mấy bảo vệ chỉ đỡ Đàm Minh Trọng ngồi lên ghế sofa, rồi cúi đầu đứng sang một bên, không nói tiếng nào.
Đến cô lễ tân mới nhỏ giọng hỏi một câu: “Quản lý Đàm, anh có sao không ạ? Có cần đưa anh đi bệnh viện không?”
“Đi bệnh viện gì! Không nghe tôi nói à? Đuổi con mụ này ra khỏi tập đoàn Đàm Thị!” Đàm Minh Trọng mất mặt, cơn giận càng bốc lên.
Cô lễ tân cười xòa giải thích: “Quản lý Đàm đừng làm khó chúng em – mấy nhân viên cấp thấp này chứ. Cô Vô Âm là khách quý của tổng giám đốc Đàm. Tổng giám đốc Đàm đã dặn dò kỹ lưỡng, chuyện của cô Vô Âm chính là chuyện của anh ấy. Bọn em nào dám đâu ạ ~”
Trên mặt cô lễ tân là nụ cười chuyên nghiệp giả tạo, nhưng trong lòng chẳng hề sợ hãi.
Tập đoàn Đàm Thị là do Đàm Từ nắm quyền. Đàm Minh Trọng dù là bác của Đàm Từ, nhưng cũng chỉ là một quản lý phòng ban trong công ty thôi.
Còn đòi đuổi việc lao công á? Theo chế độ công ty, một quản lý phòng ban như hắn có tư cách gì mà đuổi việc nhân viên chính thức của công ty chứ?
Lại nói về Vô Âm, người mà coi phòng làm việc của tổng giám đốc Đàm như nhà mình, ra vào tùy tiện. Cả công ty này ai dám đuổi cô ấy chứ?
Cô lễ tân còn nghe trợ lý Nghiêm nói, Đàm Như Trân không biết đắc tội Vô Âm thế nào, mà ngay hôm sau, cha của Đàm Như Trân là Đàm Minh Dẫn đã bị tổng giám đốc Đàm phát hiện ra sai phạm nghiêm trọng trong công việc, trực tiếp bị giáng chức luôn.
Nghe nói Đàm Như Trân – vị đại tiểu thư đó – bị nhà họ Đàm khóa hết thẻ, bắt ở nhà tự kiểm điểm. Mà chuyện lớn như vậy, ông cụ Đàm cũng chẳng thèm hỏi một câu.
