Chương 76: Vật tế của Thần Núi.
“Dù ở đâu, trong công ty hay bất cứ đâu bên ngoài, Đàm gia là Đàm gia, tôi là tôi.”
Vô Âm hiểu ý Đàm Từ, cười gật đầu, “Vừa nãy em cũng dạy cho Đàm Minh Trọng một bài học rồi. Sau này nếu anh có chọc giận em, em cũng đánh anh y như vậy.”
Đàm Từ khẽ cười, “Chắc sẽ không có ngày đó đâu. Nếu thật sự có, nhờ vào tình cảm của chúng ta, mong em nương tay một chút.”
Nói xong, Đàm Từ lại thêm một câu, “Anh đã nói với đầu bếp rồi, tối nay ăn gà quay.”
Khóe môi Vô Âm không kìm được mà cong lên. Cô nhét hai tay vào túi, đi trước về phía thang máy.
Vài giây sau, từ phía trước vọng lại giọng Vô Âm cố nén cười, “Dạ được ~”
Về đến phòng làm việc của Đàm Từ, Vô Âm liền vào phòng nghỉ định ngủ bù.
Nhưng nằm được nửa tiếng, điện thoại đã rung lên.
Là Tiểu Lâm gửi tin nhắn, báo rằng cô ấy đã tìm được ảnh mặt mộc trước khi phẫu thuật thẩm mỹ của đồng nghiệp, đã gửi riêng cho Vô Âm qua nền tảng Đa Thú.
Vô Âm ngồi dậy, đăng nhập Đa Thú, mở tin nhắn riêng, xem bức ảnh Tiểu Lâm gửi.
Tiểu Lâm từng nói cô đồng nghiệp này không sửa nhiều, nhưng nhìn vào ảnh mặt mộc này vẫn có thể thấy, cô gái này đã động chạm rất nhiều chỗ.
Nhìn vào ảnh của đồng nghiệp Tiểu Lâm, Vô Âm từ từ cau mày.
Cô trực tiếp gọi điện cho Tiểu Lâm, hỏi, “Gia đình của đồng nghiệp bạn không ai nhớ bát tự của cô ấy sao?”
Tiểu Lâm nhận được điện thoại của Vô Âm có chút thụ sủng nhược kinh, “A a a” kích động hét lên hai tiếng, rồi mới nhận ra Vô Âm đang hỏi mình.
Cô ấy vội vàng đáp, “Tôi đã liên lạc với bố mẹ cô ấy rồi, nhưng bố mẹ cô ấy nói không nhớ thời gian cụ thể lúc cô ấy sinh. Nhà cô ấy anh chị em, tính cả đứa cho đi, tổng cộng bảy người. Bố mẹ chỉ nhớ giờ sinh của chị cả và em trai út, còn mấy đứa khác thì nhớ không rõ lắm.”
Đúng kiểu du kích sinh đẻ ở nông thôn, trẻ con sinh ra ngay trên núi, cũng không có giấy khai sinh.
Con đông thì cha mẹ không còn quý nữa, thêm vào đó, cha mẹ trong những gia đình kiểu này luôn phải vật lộn với cuộc sống, nên chẳng có tâm trí nào để nhớ mấy thông tin vô bổ đó.
“Thế bạn có đồ cô ấy dùng gần đây hoặc quần áo cô ấy từng mặc không?” Vô Âm hỏi.
“Áo khoác của cô ấy vẫn còn khoác trên ghế ở chỗ làm.” Tiểu Lâm hỏi, “Tôi gửi cái áo khoác đó cho chị được không? Tôi ở thành phố S, không biết gửi đi bao lâu mới tới, chị có kịp không?”
“Trùng hợp thật, tôi cũng ở thành phố S, hiện tại tôi đang ở Tập đoàn Đàm Thị.” Vô Âm nói, “Bạn gọi một người chạy việc nội thành gửi đến Tập đoàn Đàm Thị là được, như vậy nhanh hơn.”
Tiểu Lâm liên tục đáp “vâng”, vô cùng vui mừng nói, “Công ty tôi cách Tập đoàn Đàm Thị không xa, tìm người chạy việc chắc chắn sẽ gửi đến rất nhanh!”
Nửa tiếng sau, lễ tân đã gửi món đồ được chuyển đến lên phòng làm việc của Đàm Từ. Đàm Từ không biết đã đi đâu, là Nghiêm Minh mang đồ vào phòng nghỉ đưa cho Vô Âm.
“Đại sư, dùng một cái áo thì làm sao tìm được người?” Nghiêm Minh tò mò chết đi được, vào rồi thì đứng ì ra đó không chịu đi.
“Nếu có bát tự chính xác thì đó là tốt nhất, nhưng nếu không, thì chỉ có thể dùng thuật tìm tung tích.”
Vừa trả lời Nghiêm Minh, Vô Âm vừa xé chiếc áo khoác Tiểu Lâm gửi thành những mảnh vải nhỏ. Những mảnh vải này trong tay Vô Âm trong chốc lát đã biến thành từng con bướm.
Vô Âm bước đến cửa sổ, mở ra, đưa linh khí vào lũ bướm này. Những con bướm từ từ dang cánh bay ra ngoài cửa sổ, rất nhanh đã biến mất khỏi tầm mắt.
Vô Âm mới tiếp tục giải thích với Nghiêm Minh, “Thuật tìm tung tích có thể thông qua hơi thở còn sót lại trên áo khoác để tìm kiếm hơi thở tương đồng.”
Nói xong, Vô Âm bắt đầu thu dọn đồ đạc, “Đồng nghiệp của Tiểu Lâm này có tướng đoản mệnh, số chỉ còn trong hai ngày tới, nên tôi phải đuổi theo thuật tìm tung tích.”
Vô Âm thu dọn ba lô xong thì đeo lên, quay đầu nói với Nghiêm Minh, “Anh bảo với Sếp Đàm một tiếng, bữa tối tôi chưa chắc kịp về ăn gà quay. Anh bảo anh ấy để phần tôi lại, tôi sẽ về nhanh nhất có thể.”
Nói xong, Vô Âm liền bước ra ngoài. Nghiêm Minh đuổi theo, vội hỏi, “Đại sư, lúc nào chị tới nơi thì ít nhất cũng nói với tôi một tiếng, để Sếp Đàm hỏi tôi còn biết đường trả lời.”
Vô Âm giơ tay làm ký hiệu OK với Nghiêm Minh, rồi quay người chạy ra khỏi văn phòng.
Con bướm tìm tung tích đã dừng lại ở một nơi nào đó, không động đậy nữa. Vô Âm tìm một lùm cây nhỏ vắng người, tay kết ấn, người theo pháp thuật mà động.
Khoảnh khắc tiếp theo, cô đã từ thành phố S xuất hiện trước một tấm bia đá.
Con bướm tìm tung tích dừng ở đây, hay nói đúng hơn, là bị chặn lại ở đây.
Vô Âm đưa tay ra, con bướm vỗ cánh đáp xuống lòng bàn tay cô, giây tiếp theo lại biến trở về hình dạng mảnh vải.
Vô Âm nhìn tấm bia đá, trên đó khắc ba chữ – Tam Ca Thôn.
Đây là bia ranh giới.
Vô Âm mở WeChat trên điện thoại, trực tiếp gửi một vị trí cho Nghiêm Minh.
Trên đó hiển thị tỉnh G, thành phố T.
Tam Ca Thôn là một ngôi làng thuộc một huyện xa xôi dưới thành phố T.
Nghiêm Minh trả lời Vô Âm bằng một biểu tượng cảm xúc sốc, giây tiếp theo đã gọi video cho Vô Âm.
Vô Âm vừa bắt máy, trong video đã lộ ra khuôn mặt như nổ tung của Nghiêm Minh.
“Đại sư! Chị đã tới tỉnh G rồi đấy à! Tên lửa cũng không nhanh bằng chị!”
Kinh ngạc xong, Nghiêm Minh mới nhớ ra chuyện cần nói với Vô Âm.
“Đại sư, huyện này là huyện đặc biệt khó khăn, vùng này cũng nổi tiếng là vùng đất khó quản lý. Nghe nói nạn buôn bán người ở đây rất nghiêm trọng. Chị tới đó nhất định phải cẩn thận, phải giữ liên lạc bất cứ lúc nào, có chuyện gì thì lập tức gọi cho tôi hoặc Sếp Đàm.”
Vô Âm nói “vâng”, tắt máy xong, cô lại gọi cho Tiểu Lâm, hỏi thêm một số thông tin về đồng nghiệp của cô ấy và bạn trai của cô đồng nghiệp đó.
Tiếc là Tiểu Lâm không có ảnh của bạn trai Lý Tư, Vô Âm chỉ biết từ Tiểu Lâm rằng bạn trai của Lý Tư tên là Kha Tào Nguyên.
Cất điện thoại xong, Vô Âm không vội vào làng ngay, mà đi vòng quanh một vòng.
Vừa nhìn đã thấy ngay vấn đề.
Ngôi làng này có gì đó rất kỳ quặc.
Rõ ràng là trời nắng đẹp, nhưng vừa đến gần địa phận Tam Ca Thôn là có thể cảm nhận rõ ràng một luồng khí lạnh bao quanh người, nhưng lùi lại chục mét, cảm giác lạnh lẽo đó lại biến mất.
Đúng lúc Vô Âm định tìm một ngọn núi cao hơn một chút để quan sát tình hình của Tam Ca Thôn, thì từ phía con đường vọng ra tiếng động.
Vô Âm lập tức nhảy một cái, ẩn mình lên một cây cổ thụ bên đường, dùng tán lá rậm rạp che khuất thân mình.
Thật bất ngờ, thời đại này rồi mà vẫn có nơi dùng xe bò kéo đồ vào làng.
Tới là hai người đàn ông trung niên, họ ngồi hai bên trái phải ở phía trước xe bò, một người cầm roi da đánh bò.
Trên xe chất đầy đồ, nhưng tất cả đều được phủ vải đen, không nhìn thấy bên trong có thứ gì.
“Đại Lực, ba tháng nữa là tới lượt nhà mày cống vật tế cho thần núi rồi phải không? Nhà mày không có con gái, mày định làm thế nào?” Người đàn ông mặc áo len xanh bên phải hỏi.
Người đàn ông trung niên tên Đại Lực thở dài.
“Tao cũng không biết nữa. Tự dưng thần núi lại đổi quy tắc, trước nói sáu tháng cống vật tế một lần, giờ lại đột nhiên đòi ba tháng, rút ngắn mất ba tháng.”
“Thằng nhỏ nhà tao lại không giống thằng Kha Tào Nguyên, có cái vỏ ngoài đẹp đẽ để ra thành phố lớn lừa được một con bé về. Mày nói xem tao còn biết làm thế nào? Chỉ còn cách mượn ít tiền từ bạn bè họ hàng, tìm anh Xung mua một món tế về thôi.”
Đại Lực giơ tay làm ký hiệu sáu, “Hôm qua tao hỏi anh Xung rồi, ảnh nói bây giờ dù là đồ ngu cũng phải bán tới sáu vạn. Tao sắp lo chết mất. Giờ bỏ sáu vạn ra mua một món tế, vài năm nữa tới lúc thằng nhỏ nhà tao lấy vợ thì nhà tao biết làm sao? Bạn bè họ hàng đều đã từng mượn tiền, chẳng ai cho tụi tao mượn lần thứ hai đâu.”
