Chương 92: Em Có Thể Chữa Chân Cho Anh Rồi.
“Vô Âm, cậu dễ cười thật đấy, trêu một cái là cười tưng bừng thế này.” Lý Triều Phong chỉ vào ly trà sữa trên tay Vô Âm, “Ở đâu ra thế?”
“Sếp Đàm mua cho tôi đấy.” Vô Âm nói xong lại hút một ngụm trà sữa, quay đầu lại thì thấy đội cảnh sát khiêng cáng đưa Trình Ý Ninh ra.
“Chà, vui quá nên quên mất cô ta.” Vô Âm khẽ phất tay một cái, thu lại thuật pháp đang đặt trên người Trình Ý Ninh.
Đám người khiêng cáng chứng kiến một cảnh tượng cực kỳ thần kỳ: giây trước còn liệt giường, giây sau đã bật dậy lao về phía trước. Kết quả là cáng không vững, người trên cáng ngã lăn ra đất, cái cáng cũng rầm một tiếng đè lên người Trình Ý Ninh.
“Cô Trình, cô không sao chứ? Tự dưng cô làm ầm ĩ thế này? Mấy đồng nghiệp khiêng cáng cũng đâu ngờ cô động tác mạnh thế, không ai cố ý đâu.” Đội trưởng vội chạy tới đỡ người dậy.
Trình Ý Ninh gạt tay đội trưởng ra, tự mình đứng dậy, đôi mắt đỏ hoe đầy lửa giận trừng trừng nhìn Vô Âm đang đứng cùng Lý Triều Phong và mấy người kia.
“Cô giở trò quỷ!” Trình Ý Ninh nghiến răng nghiến lợi.
“Tôi không biết cô đang nói gì nhé.” Vô Âm quay sang hỏi Lý Triều Phong, “Mấy cậu có biết cô ấy đang nói gì không?”
Lý Triều Phong và mấy người lập tức lắc đầu, đồng thanh nói không biết Trình Ý Ninh đang nói gì.
“Nóng tính quá dễ bị đột quỵ lắm, nhưng mà người trẻ hồi phục cũng nhanh.” Vô Âm gật gù, “Cũng tốt.”
Nói xong, Vô Âm quay lại tìm Đàm Từ, cô còn chưa ăn gà quay đâu.
Hơn một tiếng sau, đội cảnh sát đã giải cứu tổng cộng một trăm ba mươi hai phụ nữ và trẻ em bị nhốt dưới hầm. Con số nhiều đến mức khiến ai nấy đều im lặng.
“Đây đúng là một vụ án lớn.” Đội trưởng thở dài.
Dân miền núi ngu muội, cho rằng đã bỏ tiền ra mua thì đó là người của họ. Đội cảnh sát tốn không ít công sức mới trấn áp được đám dân làng chống đối.
Trạm phát sóng nhanh chóng được sửa xong, trong làng khôi phục liên lạc.
Dân làng đông đảo, đội cảnh sát lại liên hệ cấp trên chờ chi viện, quyết tâm đưa tất cả những kẻ vi phạm pháp luật ra trước pháp luật.
“Vô Âm, kết bạn đi.” Lý Triều Phong cầm điện thoại lại gần, thấy Vô Âm sắp về, liền nói, “Về nhà giữ liên lạc nhé, có dịp lại cùng đi leo núi.”
Vô Âm đưa điện thoại cho cậu ta.
“Tôi tạo một nhóm, lát kéo cả Băng tỷ vào.” Lý Triều Phong lắc lắc điện thoại, “Tụi tôi cũng phải đi rồi, đạo diễn bảo đổi địa điểm quay.”
Vô Âm ừ một tiếng rồi lên trực thăng. Đàm Từ và Nghiêm Minh đã đợi sẵn trên đó. Vô Âm lên xong, vệ sĩ đóng cửa lại.
“Mệt không?” Đàm Từ đưa cho Vô Âm một cái chăn mỏng, “Ngủ một giấc là tới nơi.”
“Tối qua gần như không ngủ.” Nhưng Vô Âm chẳng buồn ngủ tí nào, ngược lại còn rất phấn khích.
Chuyến đi này thu hoạch quá lớn.
Tạm thời chưa biết được bao nhiêu công đức, nhưng có được một món thần khí là đủ để Vô Âm vui rồi.
Sự ban tặng và chúc phúc của thần linh chính là thu hoạch lớn nhất của chuyến đi này, cũng là cơ duyên của cô.
Trực thăng hạ cánh xuống sân thượng biệt thự của Đàm Từ ở thành phố S. Vô Âm nhảy xuống máy bay, theo Đàm Từ đi thang máy xuống tầng một.
“Em ở phòng ngủ chính tầng hai, mọi thứ trong đó đều chuẩn bị cho em cả. Em đi tắm trước rồi nghỉ ngơi một lát, đến bữa tối anh gọi.” Đàm Từ nói, “Một lát ông Triệu sẽ mang bình ngọc sang. Ăn tối xong anh đưa em về nhà bỏ hoang.”
Trên máy bay còn chưa thấy buồn ngủ, nhưng vừa xuống máy bay, cơn hưng phấn qua đi, Vô Âm liền buồn ngủ.
Cô ừ một tiếng rồi lên lầu.
Phòng ngủ chính có một phòng thay đồ rất lớn, bên trong treo đầy quần áo bốn mùa và đồ mặc ở nhà, ngăn kéo cũng đựng đầy đồ lót mới đã qua nước.
Vô Âm nhìn thấy mấy cái quần lót, trong đầu không kìm được mà hiện lên cảnh tượng đêm qua cô nhìn thấy.
Cô vội vỗ đầu mình, “Dừng! Dừng lại! Không được biến thái!”
Tắm xong, thay bộ đồ mặc nhà sạch sẽ, Vô Âm chui vào chăn.
Cái giường hai mét không biết là nệm hiệu gì, nhưng thực sự rất mềm và rất êm.
Trước khi ngủ, Vô Âm nghĩ, khi nào về được Vô Phương Cốc, nhất định phải mua cái giường này về.
Giường êm quá, Vô Âm vừa gối đầu đã ngủ say.
Đàm Từ gọi điện thoại cho cô cũng không đánh thức được, phải lên tận nơi gõ cửa mới gọi cô dậy.
“Có! Có ngay!” Vô Âm mở mắt đáp.
Vừa ngồi dậy, Vô Âm suýt bị ánh sáng công đức trên người mình làm chói mù mắt.
Cô lập tức chuyển hóa công đức thành linh lực, vận chuyển một vòng trong kinh mạch. Linh khí dồi dào khiến Vô Âm mừng rỡ.
Cô mở được Linh Phủ rồi!
Vô Âm tung chăn chạy ra mở cửa, vui quá, cô nhấc bổng cả Đàm Từ lẫn xe lăn lên.
“Đàm Từ, em báo cho anh một tin vui này! Em có thể chữa chân cho anh rồi!”
Đàm Từ hai tay bám chặt vào tay vịn xe lăn. Tuy không phải lần đầu bị Vô Âm nhấc lên, nhưng lần nào cũng thấy không quen.
“Thả anh xuống trước đã.” Đàm Từ nói.
Vô Âm ồ một tiếng, đặt người xuống đất, rồi thò đầu lại gần mặt Đàm Từ, “Anh không phấn khích à?”
“Phấn khích chứ.” Đàm Từ khẽ cười, “Đi ăn cơm trước đã, chậm trễ nữa là nguội hết.”
“Trời đất bao la, ăn cơm là nhất!” Vô Âm gật đầu lia lịa, “Đợi em xử lý xong chuyện nhà bỏ hoang, em sẽ chữa chân cho anh. Anh yên tâm, vết thương cũ năm xưa của anh với em mà nhẹ như không. Em sẽ luyện Tẩy Tủy Đan, giúp anh tái tạo xương cốt, anh sẽ sớm hồi phục như xưa thôi!”
Đàm Từ không hiểu lắm về Tẩy Tủy Đan và tái tạo xương cốt, nhưng anh hiểu được sự tự tin và nhẹ nhõm trong giọng nói của Vô Âm.
“Được, vậy anh chờ.” Đàm Từ nói đến đây, ánh mắt dừng trên tay Vô Âm, lại hỏi, “Ở trong sư môn em, nếu em bị thương, có để lại sẹo không?”
“Thương ngoài da thông thường đều không để lại sẹo.” Vô Âm nói.
Ánh mắt Đàm Từ khẽ run. Thang máy mở cửa, anh bước vào sau Vô Âm, vừa như tán gẫu vừa hỏi tiếp, “Chân anh như thế này còn chữa được, vậy nếu bị cành cây đâm thủng lòng bàn tay thì có để lại sẹo hay di chứng không? Cũng có thể hồi phục như xưa chứ?”
“Đúng vậy.” Vô Âm gật đầu, “Loại đó đối với tụi em chỉ là vết thương nhỏ thôi. Chỉ có vết thương do yêu tà cao cường gây ra mới khó chữa hơn một chút.”
“Ra là vậy.” Nụ cười trên mặt Đàm Từ càng lúc càng sâu.
Khi Vô Âm xuống lầu, ông Triệu đã về rồi, nhưng bình ngọc ông gửi tới vẫn để trên bàn.
Vô Âm liếc nhìn, gật đầu, “Phẩm chất ngọc tốt thật.”
“Đương nhiên là tốt, cái bình ngọc này ít nhất cũng phải trăm triệu.” Nghiêm Minh không dám động vào, “Là đồ của một người bạn sưu tầm của ông Triệu.”
“Vô Âm, lại ăn cơm.” Đàm Từ gọi một tiếng ở cửa phòng ăn.
“Tới! Tới ngay!” Vô Âm nhảy chân sáo chạy tới, vừa vào đã thấy một bàn đầy ắp thức ăn, cô lập tức ngồi xuống rồi quay đầu giục Đàm Từ và Nghiêm Minh nhanh lên.
Nghiêm Minh cầm điện thoại lại gần, ngồi xuống rồi nói chuyện với Vô Âm.
“Mấy tên dân làng đó sau khi bị bắt, đứa nào đứa nấy đều đổ tội cho Thần Núi của chúng, bảo bị ép buộc mới phải bỏ tiền mua vật tế. Đứa nào đứa nấy ở đồn cảnh sát khóc lóc om sòm, chửi rủa Thần Núi đã hại cả làng chúng.”
“Đâu có, cái tà ma đó do chính tay bọn chúng nuôi dưỡng từng chút một, cũng do chúng tự tay nuôi lớn dã tâm.” Vô Âm khinh thường, “Cả làng không một ai vô tội. Già, trẻ, hầu như không ai là tay không dính máu.”
