Chương 32: Tự bán mình?
Diệp Tang khoác một chiếc áo choàng đen, cầm thiệp mời mà Lệ Tuy Châu đưa cho mình, thuận lợi đi qua mấy lớp kiểm tra an ninh rồi vào bên trong.
Từ sau vụ Bất Tử Điểu xâm nhập, cả Lam thị đều như chim sợ cành cong. Buổi đấu giá hôm nay an ninh được thắt chặt hết lớp này đến lớp khác. Bên trong còn có rất nhiều vệ sĩ cầm súng tuần tra.
“Hoan nghênh quý vị đến với nhà đấu giá ngầm Lam Thị. Hiện tại cách thời điểm bắt đầu buổi đấu giá còn 48 phút, xin quý vị hãy ổn định chỗ ngồi…”
Nữ MC mặc sườn xám đỏ bó sát, trang điểm tinh tế, đứng trên bục đấu giá ở trung tâm phía dưới để thông báo. Cô ấy xinh đẹp, đoan trang thanh nhã, giọng nói giòn giã.
“Đó là… Hạ Trúc, MC nổi tiếng quốc tế?”
“Lần này Lam thị chịu chi ghê, đến cả Hạ Trúc cũng mời tới.”
Có người nhìn thấy cô liền kinh ngạc bàn tán.
Diệp Tang liếc Hạ Trúc một cái, nhưng không lên hàng ghế khán giả ngồi. Cô nhìn quanh một lượt rồi đi về phía hậu trường buổi đấu giá.
Không gian dưới lòng đất không hề nhỏ hơn bên trên, tráng lệ lộng lẫy, sáng rực như ban ngày. Toàn bộ khu đấu giá dưới lòng đất là sự kết hợp giữa phong cách cổ điển và hiện đại, không có phòng riêng, chỗ ngồi được chia thành 8 khu. Mọi người ngồi đúng theo khu vực ghi trên thiệp mời. Nói thẳng ra, siêu quý tộc và siêu giàu được ngồi ở vị trí tốt nhất, còn hạng kém hơn thì ngồi ra phía sau.
Quyền Tư Minh đeo mặt nạ bạc, nhìn xuống không gian phía dưới, nheo mắt: “Lam gia bỏ vốn lớn như vậy để dọn đường cho Lam Tây Trạch, chắc không chỉ có Xí Huyết Thạch đâu nhỉ?”
Lệ Tuy Châu đeo mặt nạ đen, ánh mắt quét qua hàng ghế của tám khu rồi dừng lại trên chiếc ghế A1 ghi trong thiệp mời của mình.
Trống.
Quyền Tư Minh xoa cằm: “Không biết Diệp Tang đã tới chưa nữa.”
Ở đây có một bộ phận nhỏ đeo mặt nạ, tất cả đều giàu sang quyền quý. Khí trường của Lệ Tuy Châu quá mạnh, ngay cả mặt nạ cũng không che được.
Có người phục vụ bước tới: “Xin hỏi hai vị ngồi ở khu nào?”
“Khu A.” Quyền Tư Minh lấy thiệp mời ra.
Hiện giờ hắn là người thừa kế của nhà họ Quyền, đương nhiên cũng nhận được thiệp, ở khu A.
Khu A tổng cộng có 12 chỗ ngồi. Lệ Tuy Châu ở A1, còn hắn ở A12.
Nói Lam gia không nể mặt hắn ư? Vậy mà lại xếp hắn vào khu A. Nể mặt ư? Lại xếp hắn ở tận A12. Như thế càng giống một kiểu sỉ nhục đặc biệt.
Dù sao, hắn là con riêng được đưa lên làm người thừa kế nhà họ Quyền. Đám con nhà hào môn ở Kinh Châu chẳng thiếu kẻ xem thường hắn, nhưng lại không dám động vào hắn.
Quyền Tư Minh hừ một tiếng, kéo Lệ Tuy Châu lên phía trước nhất, ấn Lệ Tuy Châu ngồi xuống A1, còn mình ngồi vào A2.
“Quyền tiên sinh, ngài ở A12…” Người phục vụ tiến lại.
“Tao cứ ngồi đây.” Quyền Tư Minh ngả người ra lưng ghế, nói ngang ngạnh: “Ai không phục thì bảo Lam Tây Trạch lại đây nói chuyện với tao.”
“Quyền…”
“Anh xuống trước đi.”
Người phục vụ còn khó xử muốn nói gì đó, thì Lam Tây Trạch bước tới. Năm nay hắn 22 tuổi, mặc bộ vest màu rượu vang, dáng vẻ đoan chính tuấn tú.
Quyền Tư Minh gỡ mặt nạ ném lên bàn bên cạnh, châm một điếu thuốc.
Lam Tây Trạch cười nhạt, ánh mắt rơi vào Lệ Tuy Châu ngồi bên cạnh: “Nghe nói Lệ thiếu ra nước ngoài dưỡng bệnh, gần đây mới trở về, không biết đã khỏe chưa?”
Lệ Tuy Châu vẻ uể oải, giọng lạnh nhạt: “Còn chưa chết được.”
Lam Tây Trạch mỉm cười: “Lam gia năm nào cũng gửi thiệp mời cho Lệ thiếu, nhưng Lệ thiếu rất ít khi tới. Lần này chịu nể mặt, vậy tôi cũng nể mặt Lệ thiếu một lần, để Quyền thiếu ngồi ở đây vậy.”
“Lam Tây Trạch!” Quyền Tư Minh trợn tròn mắt. “Mày có biết nói chuyện không đấy?”
“Kinh Châu đầy rẫy hào môn, Quyền thiếu hẳn đã nghe qua câu này: thứ con hoang thì không xứng lên mặt bàn.” Lam Tây Trạch giọng lơ đễnh: “Nếu không nhờ Lệ thiếu, mày còn chẳng vào nổi cái cửa này đâu.”
“Mày…” Quyền Tư Minh nheo mắt, cơn giận trong lòng dâng lên một chút rồi lại nuốt xuống, thản nhiên nói: “Nghe nói mấy hôm trước Bất Tử Điểu xâm nhập Lam thị, Lam thiếu lần đầu gánh vác việc lớn đã bị người ta khiêu khích. Hôm nay phải cẩn thận kẻo bị phá sàn đấy. Không thì cha của mày, e là cũng phải bắt đầu bồi dưỡng con hoang mất.”
“Mày…” Lam Tây Trạch biến sắc.
Ai ai cũng biết gia chủ Lam gia là Lam Quốc Dương có một trai một gái, chỉ có một người vợ duy nhất, cả nhà hòa thuận yêu thương. Chỉ một số ít người biết rằng Lam Quốc Dương, gia chủ Lam gia, ngoài mặt còn có một đứa con riêng, nghe nói là con với mối tình đầu. Lam Tây Trạch luôn muốn giết hắn, nhưng đối phương bị Lam Quốc Dương giấu rất kỹ, hắn không tìm được.
Chuyện này vẫn luôn là cái gai trong lòng Lam Tây Trạch. Buổi đấu giá hôm nay là cơ hội tốt nhất để hắn chứng minh bản thân. Nếu thật sự bị phá hỏng, người cha vốn đã thiên vị đứa con hoang chắc chắn sẽ nhân cơ hội này đưa nó lên. Mà con hoang muốn lật người nắm quyền, Quyền Tư Minh chính là một ví dụ điển hình.
Quyền Tư Minh vừa mở miệng đã chọc thẳng vào chỗ đau nhất của hắn.
“Một người tôn quý như Lệ thiếu, lại đi chung với một đứa con hoang…”
“Thiếu gia.”
Lam Tây Trạch vừa định mượn chuyện của Lệ Tuy Châu để châm chọc khích bác vài câu, thì một người phục vụ từ hậu trường bước ra nói nhỏ vài câu. Lam Tây Trạch khựng lại, quay người nhanh chóng đi về phía hậu trường.
Quyền Tư Minh nhích lại gần Lệ Tuy Châu: “Anh nói xem hôm nay Bất Tử Điểu có ở đây không, có đến trộm đồ của sàn đấu giá không?”
“Không biết.” Lệ Tuy Châu vắt chân chữ ngũ, nghiêng người dựa vào ghế, cúi mắt nhìn điện thoại trong tay, chẳng có hứng thú gì.
Mấy hôm trước, Lệ Tam nói tới dinh thự họ Triệu tìm Diệp Tang không thấy. Từ lúc trở về, mấy nay tâm trạng anh không tốt. Cứ ở mãi trong Long Viên, quanh cái lồng vàng kia, chỗ tháo ra, chỗ quấn lại, quấn rồi lại tháo. Cơm cũng không chịu ăn. Cái vị này, lần đầu tiên vì một người phụ nữ mà rối lòng đến thế.
Quyền Tư Minh cũng không có cách liên lạc với Diệp Tang, Lệ Tam lại không rõ đầu đuôi câu chuyện, muốn hóng chuyện cũng chẳng có gì để hóng. Quyền Tư Minh liếc Lệ Tuy Châu một cái, gọi người phục vụ mang lên một đĩa trái cây và rượu.
“Lệ thiếu.”
Lúc này, Hạ Trúc bước tới, đứng trước mặt Lệ Tuy Châu một cách thanh lịch.
Lệ Tuy Châu ngẩng mắt lên, lười nhác: “Có việc?”
Quyền Tư Minh lập tức làm ra vẻ mặt phong lưu mà hắn tự cho là đẹp trai, liếc mắt đưa tình: “Chị đẹp có chuyện gì thế?”
Hạ Trúc liếc hắn một cái, không thèm đáp lại. Cô nở nụ cười chuyên nghiệp, nhìn Lệ Tuy Châu, mở lời thanh lịch:
“Lệ thiếu là thiên tài đẳng cấp sử thi, danh tiếng lẫy lừng. Tôi ngưỡng mộ đã lâu, vẫn muốn xin một cuộc phỏng vấn. Nhưng mấy năm nay Lệ thiếu biệt tích, không tìm được tung tích. Hôm nay may mắn gặp được, không biết sau khi buổi đấu giá kết thúc, Lệ thiếu có rảnh nhận lời phỏng vấn không?”
Lệ Tuy Châu không ngẩng đầu: “Không rảnh.”
Hạ Trúc hơi cau mày: “Chỉ năm phút thôi.”
Lệ Tuy Châu: “Không rảnh.”
“Lệ thiếu, tôi là…”
“Anh ấy đã nói không được, chị là ai cũng không được.” Quyền Tư Minh nhướn mày: “Hay là phỏng vấn tôi đi?”
Hạ Trúc lười chấp, quay người định trở lại sân khấu.
“Tôi nói này, chị MC, cái sàn đấu giá của nhà Lam như thế này mà chị cũng đến à.” Quyền Tư Minh chép miệng. “Đúng là không có mắt nhìn.”
Hạ Trúc thản nhiên: “Tôi là MC tự do quốc tế, muốn đi đâu thì đi. Huống chi, ai bảo họ trả nhiều tiền làm gì.”
Quyền Tư Minh nheo mắt: “Tôi cũng muốn xem buổi đấu giá này của Lam gia, ngoài Xí Huyết Thạch ra thì rốt cuộc còn có gì.”
Lệ Tuy Châu nheo nửa mắt, không ngừng lướt mắt qua các dãy ghế xung quanh.
Hậu trường.
Một cô gái ăn mặc giản dị, làn da trắng nõn, mịn màng như thể thổi nhẹ là vỡ, ngũ quan tinh xảo như tạc, mái tóc đen nhánh dài được vấn tùy tiện bằng một chiếc trâm gỗ, toát ra một vẻ đẹp lười biếng tùy ý. Giống như một vị nữ thần rơi xuống trần gian.
Lúc này cô rụt rè trong góc tường, toàn thân toát vẻ sợ sệt, như một con thỏ trắng nhỏ hoảng hốt.
Ánh mắt Lam Tây Trạch đầy vẻ kinh ngạc: “Cô ta vào bằng cách nào?”
Lam Xuyên bên cạnh đáp: “Trộm thiệp mời của không biết ai.”
“Cũng khá thông minh đấy.” Lam Tây Trạch bước tới trước mặt cô gái, ngồi xổm xuống, nâng cằm cô lên. “Cô từ đâu tới?”
“Tôi…” Diệp Tang rụt cổ lại. “Ba tôi nợ người ta rất nhiều tiền, họ muốn bán tôi đi…”
Lam Tây Trạch nhướn mày: “Vậy sao cô lại đến đây?”
Diệp Tang cắn môi: “Tôi nghe nói ở đây có thể bán người. Ba tôi định bán tôi cho một ông già tàn bạo, nên tôi nghĩ chi bằng tự mình bán mình, còn có thể tìm được một nhà tử tế…”
Tự bán mình? Đâu cũng là lần đầu tiên trên đời.
Lam Tây Trạch thấy có hơi kỳ quái. Hắn liếm môi: “Hay là theo tôi đi?”
“Không!” Diệp Tang giật mình, co rúm người lại. “Tôi muốn tìm một người thật giàu, thật giàu mua tôi…”
Ngay cả Lam Xuyên nhìn thấy cô gái này mà còn động lòng, huống hồ là Lam Tây Trạch. Nhưng buổi đấu giá lần này rất quan trọng, không cho phép một chút sơ suất nào.
Lam Xuyên khẽ nhắc: “Thiếu gia, dù thiếu gia có thích, cũng nên nghĩ đến tình hình buổi đấu giá lần này…”
Hôm nay những người đến đây đều là giới siêu giàu đẳng cấp thế giới. Một mỹ nhân xinh đẹp thế này, nếu thật sự đưa lên bục đấu giá, chắc chắn sẽ bán được một cái giá trên trời. Hơn nữa, danh tiếng của nhà đấu giá Lam thị từ nay sẽ càng vang dội. Còn hắn, người đứng ra tổ chức, sẽ nhận được địa vị và danh vọng cao hơn. Không thể vì một người phụ nữ mà làm hỏng chuyện lớn.
Lam Tây Trạch hít một hơi thật sâu, kìm nén. Ra khỏi phòng, hắn dặn nhỏ Lam Xuyên: “Đi tra cho tôi rõ ngọn ngành của cô ta.”
Nhà đấu giá ngầm Lam thị dám bán người, nhưng lai lịch của người bị bán phải được nắm rõ rành rành, để bảo đảm sau này không ai tìm tới gây chuyện. Dù bọn họ không sợ người đến kiếm chuyện, nhưng có hồ sơ sẽ giảm được nhiều phiền phức, và đứng ở vị thế hoàn toàn có lý.
