Chương 38: Phu nhân? Ai? Diệp Tang?
Nửa tiếng sau.
Lệ Tam lái một chiếc xe tải nhỏ tới, trên xe chất đầy thùng hàng.
Anh ta xách hai túi nilon lớn vào nhà trước. Chân vừa bước qua cửa, giọng nói lạnh lùng của Lệ Tuy Châu đã vọng tới.
“Thay giày rồi vào.”
Lệ Tam nhìn Lệ Tuy Châu: “?”
Lệ Tuy Châu chỉ mặc một chiếc sơ mi, tay áo xắn đến khuỷu, lê dép đi tới, nhận lấy túi đồ trong tay anh ta, sắc mặt lạnh lùng, giọng nói lãnh đạm: “Từ giờ trở đi, thay giày, khử trùng rồi mới vào.”
Lệ Tam: “????”
Long Viên rất rộng, Lệ Tuy Châu không thích có người hầu nên cũng chưa từng mời ai, từ trước đến nay đều do máy móc thông minh tự dọn dẹp.
Lệ Tuy Châu cũng rất ít khi ở lại, quy củ gì cũng không có.
Trước đây bọn họ đều tự do ra vào.
Còn bây giờ...????
Chẳng lẽ...
Ánh mắt Lệ Tam theo bản năng lén liếc lên lầu.
Thấy anh ta đứng im không nhúc nhích, Lệ Tuy Châu nheo mắt đầy nguy hiểm: “Có ý kiến à?”
“Không! Không! Thuộc hạ nào dám có ý kiến!” Lệ Tam giật bắn người, chân vừa nhấc lên liền nhảy lùi ra ngoài.
Anh ta chỉ vào đống thùng trên xe bên ngoài: “Vậy còn những cái này...”
Lệ Tuy Châu: “Khử trùng rồi mang vào.”
Lệ Tam: “... Vâng.”
Bếp tầng một là bếp mở.
Còn có một quầy bar.
Chiếc tủ lạnh lớn được gắn chìm vào bức tường giữa quầy bar và bếp.
Lệ Tuy Châu đặt túi đồ lên quầy bar, lấy từ trong túi ra.
Rau xanh, cá, tôm, cua... đều là đồ tươi mới.
Lệ Tuy Châu lần lượt sơ chế, bày vào tủ lạnh trong bếp.
Diệp Tang chân trần đi từ trên lầu xuống, ngồi lên chiếc ghế cao trước quầy bar.
Lệ Tuy Châu liếc cô một cái: “Một lát nữa sẽ có giày.”
Tối qua cô ở trong lồng tại nhà đấu giá, không hề mang giày.
Sau khi được anh bế về, cô cứ ở trong nhà đi chân trần mãi.
Diệp Tang chống cằm bằng hai tay: “Tôi muốn ăn cua xào cay.”
Lệ Tuy Châu liếm môi, lấy con cua vừa cho vào tủ lạnh ra, ném vào bồn rửa trong bếp.
Nghĩ một chút, lại lấy cả tôm ra ném vào cùng.
Lệ Tuy Châu: “Còn muốn ăn gì nữa?”
Diệp Tang nhướng mày: “Lệ tiên sinh là cái gì cũng biết làm sao?”
Lệ Tuy Châu khựng lại, cụp mắt xuống: “Cái này còn phải tùy trường hợp.”
Diệp Tang cười: “Vậy sao lần trước Lệ tiên sinh lại nói thẳng là không biết?”
“Tôi...” Lệ Tuy Châu có chút không tự nhiên, quay mặt đi chỗ khác: “Vừa học lúc nãy.”
“Ồ.” Diệp Tang gác cằm lên cánh tay, nằm bò trên quầy bar mát lạnh, đôi mắt đen láy sáng ngời nhìn anh, vẻ mặt như cười như không: “Muốn ăn thịt kho tàu với mao huyết vượng, canh sườn nấu ngô và gà xào ớt, Lệ tiên sinh lúc này học được không?”
Lệ Tuy Châu: “Được.”
Lệ Tam bê hai thùng hàng bước vào, liền thấy được cảnh này.
Cô gái ngồi gục trước quầy bar, sạch sẽ xinh đẹp như không dính bụi trần.
Vị lão đại khiến người ta nghe tên là kinh hồn bạt vía của bọn họ, dịu dàng vô cùng.
Không nói đến chuyện xuống bếp.
Còn để người ta gọi món?
Tiên ông có tới cũng chưa chắc có được đãi ngộ như vậy!
Ngay giây tiếp theo.
Ánh mắt âm lãnh của Lệ Tuy Châu nhìn sang: “Khử trùng.”
Lệ Tam: “...”
Diệp Tang quay đầu nhìn anh ta.
Lệ Tam nặn ra nụ cười, đặt thùng hàng trước cửa: “Quyền thiếu đang trên đường tới, tôi đã nhờ anh ấy mua rồi.”
Lệ Tuy Châu gọi thẳng điện thoại cho Quyền Tư Minh: “Mua hai miếng tiết vịt qua đây.”
Quyền Tư Minh: “Cái gì????”
Còn chưa kịp hỏi thì điện thoại đã bị cúp.
Quyền Tư Minh: “...”
Lại phát điên rồi à?
Anh gọi cho Trịnh Tử Kiến: “Kiến Tử, có rảnh không?”
Trịnh Tử Kiến bực bội: “Làm gì? Lại bảo tôi đi khám cho con chim hoàng yến đó à?”
“Không.” Quyền Tư Minh nhướng mày: “Dẫn cậu đi xem tiên nữ hạ phàm.”
*
Diệp Tang nhìn đống thùng Lệ Tam chất trước cửa, tò mò: “Những thứ này đều là gì vậy?”
“Quần áo và giày của cô.” Lệ Tuy Châu thắt tạp dề.
Diệp Tang khựng lại một chút, đứng dậy chạy chân trần qua đó.
Lệ Tuy Châu nhíu mày: “Ngoài kia bẩn, mang giày vào!”
“Không sao, tí nữa tôi rửa chân là được.” Diệp Tang chẳng bận tâm, đứng trước cửa, mở một cái thùng đặt trên cùng.
Trong thùng là quần áo được xếp gọn gàng, nằm trong túi nilon.
Cô mở ra vài món.
Có váy, có quần.
Đều là đồ dài.
Đen trắng, sặc sỡ, màu nào cũng có.
“Không biết cô thích gì nên mua mỗi loại một ít.” Lệ Tuy Châu xách một đôi dép sạch của mình tới, hạ thấp người xuống, nắm lấy chân cô giúp cô mang vào.
Động tác nhẹ nhàng.
Dáng vẻ ngang tàng lạnh lùng như chim ưng hoang dã trong lần đầu gặp ở Vân Thành hoàn toàn biến mất, như đổi thành một con người khác.
Rõ ràng đã đoán được cô đang lừa anh, vậy mà vẫn đối tốt với cô như vậy...
Diệp Tang cụp mắt nhìn anh, sững người một lát, trong đáy mắt như có gì đó dâng trào.
“Trên tầng ba có một phòng thay đồ, lát nữa khử trùng xong treo hết vào đó rồi từ từ xem.” Lệ Tuy Châu rửa tay rồi quay lại bếp.
Lệ Tam: “...”
Đây không phải lão đại của mình!
Tuyệt đối không phải!
Đúng lúc đó, tiếng xe ngoài cửa vang lên.
Lệ Tam đặt thùng hàng xuống, chạy vụt ra ngoài như tên bắn.
Thấy Quyền Tư Minh bước xuống xe, anh ta mặt đầy kinh hãi lao tới: “Quyền thiếu! Tôi nghi Lệ gia bị người ta hạ cổ rồi! Anh mau cứu anh ấy!”
Quyền Tư Minh khó hiểu: “Cậu đang nói cái gì vậy?”
Lệ Tam vội vàng kể lại tất cả những gì vừa nhìn thấy.
Trịnh Tử Kiến: “...”
Quyền Tư Minh: “...”
Trịnh Tử Kiến nhìn qua hàng rào cổng, nhìn cô gái vẫn đứng ở cửa từ xa, nheo mắt: “Mị lực không nhỏ đâu.”
Tuy nhiên, chuyện trúng cổ này, Quyền Tư Minh trước đó cũng từng nghĩ tới.
Nhưng với cái máu độc của Lệ Tuy Châu, vua cổ có tới e cũng phải bỏ mạng.
Sao lại có thể bị người ta hạ cổ?
“Thôi được, lão đại nhà cậu không trúng cổ đâu.” Quyền Tư Minh vỗ vai Lệ Tam, cảm thán: “Các cậu rất có thể sắp có phu nhân rồi.”
Phu nhân?
Ai?
Diệp Tang đó à?
Lệ Tam quay đầu nhìn cô gái, đầu óc như treo máy.
“Diệp tiểu thư.” Quyền Tư Minh bước vào sân, từ xa đã cất tiếng gọi, nở nụ cười phong lưu: “Ở đây sống có ổn không?”
Diệp Tang hờ hững đáp: “Rất tốt.”
Nơi này như cung điện lâu đài, sống không tốt sao được?
Quyền Tư Minh tặc lưỡi, nhìn đống thùng lớn nhỏ trước cửa: “Sao vậy, Lệ gia đây là dọn sạch cả tiệm quần áo ở Kinh Châu rồi à?”
Diệp Tang giơ tay chỉ về phía bếp: “Anh ấy đang nấu cơm.”
Lệ Tuy Châu ngẩng đầu, đôi mắt đen tối lạnh lẽo nhìn thẳng Quyền Tư Minh ở cửa: “Đồ để lại, người đi được rồi.”
Quyền Tư Minh: “?”
“Lệ gia, tôi không có công lao thì cũng có khổ lao chứ, ông là vị thần nghìn năm khó xuống bếp một lần, để tôi ăn ké một bữa thì làm sao?”
Quyền Tư Minh chen vào trong nhà, bực bội: “Tôi còn đặc biệt dẫn Kiến Tử tới, để cậu ấy khám lại cho Diệp Tang nữa đây.”
Trịnh Tử Kiến ho khan một tiếng, lịch sự nhã nhặn nhìn Diệp Tang: “Diệp tiểu thư, thân thể đã đỡ hơn chưa? Có chỗ nào khó chịu không?”
Diệp Tang lắc đầu: “Không có.”
Bọn họ đúng là tới để ăn ké.
Lệ Tuy Châu không đuổi bọn họ, nhưng đợi đến khi nấu xong tất cả các món, Quyền Tư Minh hưng phấn kéo Trịnh Tử Kiến, xoa tay cầm bát đũa ngồi xuống định ăn, thì anh ta đi tắm rửa thay quần áo, một tay túm gáy cổ áo một người, lôi cả hai ra khỏi nhà.
“Tôi có việc phải ra ngoài, cô tự ăn nhé.”
Trước khi đóng cửa, anh nói với Diệp Tang một câu.
“Lệ tiên sinh.” Diệp Tang ngồi trước bàn ăn, một tay chống cằm, đôi mắt phượng hơi xếch đầy mê hoặc: “Tối nay còn về không?”
Tay đóng cửa của Lệ Tuy Châu khựng lại, đôi mắt sâu lạnh nhìn cô: “Cố gắng.”
Quyền Tư Minh và Trịnh Tử Kiến ngoài cửa: Mẹ nó, đúng là gặp quỷ!
Lên xe.
Quyền Tư Minh vẫn còn bực dọc: “Chờ được đến khi ông xuống bếp còn khó hơn rùa nghìn năm đẻ trứng, tôi còn giúp con chim hoàng yến của ông khiêng bao nhiêu thùng quần áo, nhiều thế kia nó ăn sao cho hết, để tôi ăn ké một miếng thì làm sao?”
“Trừ khi mù chứ ai cũng thấy, bữa cơm này là Lệ gia cố ý làm cho con chim hoàng yến đó.” Trịnh Tử Kiến tặc lưỡi: “Cậu có mạng ăn, có mạng bước ra khỏi đây không?”
Trịnh Tử Kiến bị người ta lôi tới xem náo nhiệt, ngửi suốt một tiếng đồng hồ mùi thức ăn với khói dầu, làm việc cả một tiếng, ngay cả một cốc nước cũng không được uống, anh nói gì đâu?
Quyền Tư Minh nghẹn lời, liếc nhìn Lệ Tuy Châu: “Về Lệ gia?”
Vừa ra khỏi cửa Long Viên, khí chất của Lệ Tuy Châu đã trở nên lạnh lẽo.
Giống như sắp đi hủy diệt trời đất.
Mỗi lần về Lệ gia, anh đều như vậy.
Lệ Tuy Châu “ừ” một tiếng, trong đáy mắt mây đen cuồn cuộn.
“Có một chuyện tôi phải nhắc ông trước,” Quyền Tư Minh thận trọng: “Ông mua một con hoàng yến về từ nhà đấu giá Lam thị, khắp Kinh Châu đều biết rồi, hồ sơ của con hoàng yến đó cũng bị tung ra ngoài. Lệ lão thái quân gọi ông về, chắc là để nói chuyện này.”
