Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Cô Ấy Là Dị Đoan cấp 5S, Các Người Cũng Dám Chọc!!! - Diệp Tang > Chương 96

Chương 96

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 96 có bản audio.

Chương 96: Lệ Tuy Châu – Rất thích, rất thích em.

 

Diệp Tang và Lệ Tuy Châu ở trong phòng một lúc rồi đi ra ngoài.

 

Hai người vẫn đeo khẩu trang.

 

Lệ Tam không đeo, dù sao gương mặt anh ta cũng chỉ coi là đẹp trai, sẽ chẳng khiến ai phải chú ý.

 

Lúc này đã gần tám giờ tối, bên ngoài trời đã tối hẳn.

 

Vẫn còn người không ngừng lên tàu.

 

Dưới màn đêm, trăng sáng sao thưa, gió biển mang theo vị mặn.

 

Hôm nay, những người đến đây đều là quyền quý từ khắp nơi trên thế giới. Phần lớn bọn họ lúc này đang ở sảnh chính và các khu giải trí chủ yếu của du thuyền, nâng ly chúc tụng, kết giao vun vén quan hệ.

 

Trên boong tàu người rất thưa thớt.

 

Còn boong trên cùng, vì cao và lạnh, không một bóng người.

 

Diệp Tang dựa người lên lan can, nhìn mặt biển lấp lánh dưới màn đêm, tặc lưỡi: “Tự nhiên tôi nghĩ đến một bộ phim.”

 

Lệ Tuy Châu cởi áo khoác, đắp lên người cô: “Titanic?”

 

Diệp Tang nghiêng đầu nhìn anh.

 

Lệ Tuy Châu khẽ cười: “Dù sao thì, nhắc đến bộ phim nổi tiếng nhất liên quan đến du thuyền, người ta nghĩ đến đầu tiên cũng chính là nó.”

 

Diệp Tang khẽ chớp mắt: “Vậy anh nghĩ con tàu này sẽ chìm không?”

 

“Em muốn nó chìm thì nó sẽ chìm, em không muốn thì nó sẽ không.” Lệ Tuy Châu không chút do dự đáp, “Nhưng dù chìm hay không, anh vẫn sẽ ở bên em.”

 

Từ khi Diệp Tang lên tàu, số mệnh của con tàu này đã nằm trong tay cô.

 

Chiếc áo khoác của anh phảng phất một mùi thanh mát rất nhẹ.

 

Đó là mùi sữa tắm mua tạm lúc ở khách sạn đêm qua.

 

Diệp Tang dựa người lên lan can, mặc cho gió biển thổi tới, tóc bay loạn xạ.

 

“Lệ Tuy Châu, anh thích tôi đúng không?”

 

Giọng cô bị gió thổi tan, nhưng vẫn rõ ràng truyền vào tai Lệ Tuy Châu.

 

Lệ Tuy Châu khựng lại, đưa tay vén những sợi tóc rối trước trán cô ra sau tai: “Ừ.”

 

Từ khi quen biết đến nay, dù là cố ý hay vô ý, hoặc cố tình trêu chọc anh, mỗi lần Diệp Tang nói chuyện đều rất thẳng thắn.

 

Nhưng lần này, anh không né tránh nữa, không bỏ chạy thục mạng, cũng không ngại ngùng, giọng nói vừa dịu dàng vừa kiên định.

 

“Rất thích, rất thích em.”

 

Anh vốn tưởng rằng đáp án của câu hỏi này sớm đã không cần nói cũng biết.

 

Nhưng Diệp Tang không phải người bình thường, cô đã gặp qua quá nhiều người, anh không biết liệu mình có được tính là ưu tú trong số những người mà cô từng gặp hay không.

 

Nhưng cô chọn anh làm “túi máu”, việc anh đẹp trai cũng chiếm một phần.

 

Từ rất lâu trước đây, anh đã biết mình nảy sinh tình cảm với cô.

 

Thứ tình cảm gọi là yêu.

 

Trước đây anh không nói, chỉ là sợ Diệp Tang thấy anh không đứng đắn.

 

Dù sao, thời gian họ quen nhau vẫn còn quá ngắn ngủi.

 

Còn bây giờ không nói, là sợ nghe được sự từ chối và lạnh nhạt của Diệp Tang.

 

Nhưng lúc này Diệp Tang đã chủ động hỏi, vậy anh sẽ không né tránh nữa, nói ra tâm ý, đường đường chính chính thừa nhận với cô.

 

Bất kể cô là ai, dù thật sự là một con quái vật, anh vẫn thích cô.

 

“Nếu em thật sự trường sinh bất lão, sinh mệnh của anh có lẽ không thể mãi mãi ở bên em, có lẽ chỉ là một người qua đường trong cuộc đời em, nhưng anh vẫn nguyện cùng em đi hết đoạn đường này, làm thú tiêu khiển cho em trong những ngày tháng nhàm chán của cuộc sống hiện tại.”

 

Giọng anh hòa trong gió biển, từng chữ một trong trẻo mà dịu dàng, ánh mắt đen sâu thẳm: “Cho nên, Tang Tang, em không cần đáp lại anh.”

 

Anh đương nhiên muốn nghe câu trả lời của cô, nghe cô nói rằng cô cũng thích anh.

 

Dù sao, cô cũng đã nói, lúc đó ngoài máu của anh ra.

 

Cô còn để mắt tới gương mặt này của anh.

 

Nhưng Diệp Tang đã sống lâu như thế, anh sợ mình không đủ tư cách, sợ nghe cô từ chối, nói rằng chỉ là trêu đùa anh thôi.

 

Sinh mệnh tương lai của anh, hoàn toàn là một ẩn số.

 

Nếu thật sự chỉ còn năm năm, cuối cùng anh cũng chỉ trở thành một hạt cát giữa biển lớn trong cuộc đời dài đằng đẵng của cô.

 

Nếu anh chết, cô vẫn sẽ gặp được người mới. Anh không muốn một người phóng túng bất kham và tự do như cô, vì thích anh mà bị trói buộc nơi anh.

 

Chỉ cần được cô thừa nhận, có thể ở bên cạnh cô là tốt rồi.

 

Chỉ cần cô không nói ra đáp án, anh có thể giả vờ như không biết gì, tự lừa dối chính mình.

 

Diệp Tang đặt cằm lên cánh tay, nghiêng đầu nhìn anh.

 

Anh đã gỡ khẩu trang xuống, trong màn đêm mờ tối vẫn rất đẹp trai.

 

Vẻ ngạo nghễ lạnh lùng khi mới gặp, cùng đôi mày lạnh lùng giờ đây đều trở nên nhu thuận, khi nhìn cô tràn đầy dịu dàng.

 

Diệp Tang chưa từng trải qua tình yêu, cũng chưa từng yêu đương với ai.

 

Nhưng cô đã từng thích rất nhiều thứ, và trong những thứ đó có cả con người.

 

Đẹp trai, thú vị, là cô sẽ thích.

 

Lần đầu gặp Lệ Tuy Châu, ngoài việc anh là Ngọc Kỳ Lân số 01 ra, cô chỉ cảm thấy anh rất đẹp trai.

 

Trong suốt thời gian cô sống, trong tất cả những người từng gặp, anh có thể xếp vào top ba.

 

Vẻ đẹp tuyệt sắc lộng lẫy, dáng vẻ thoát tục cao cao tại thượng ấy, khiến người ta muốn bẻ gãy xương cốt anh, kéo anh xuống khỏi thần đàn.

 

Cô chỉ hứng thú với anh, thích sự ngoan ngoãn nghe lời của anh.

 

Cảm thấy trêu chọc anh rất thú vị.

 

Sự ngạo nghễ của anh vì cô mà gục ngã.

 

Nhưng lúc này, cô không thể đáp lại Lệ Tuy Châu.

 

Bởi vì cô vẫn chưa hiểu rõ, cảm giác thích anh của mình rốt cuộc là vì anh đẹp trai và máu của anh, là hứng thú với anh, hay là thích theo nghĩa nam nữ.

 

Cô nhìn vào đôi mắt đen như vực sâu của Lệ Tuy Châu, lặng lẽ nhìn anh thật lâu thật lâu.

 

Cô nhớ lại cái đêm không lâu trước, nụ hôn anh lén đặt lên trán cô.

 

Cô khẽ cười một tiếng: “Được.”

 

Ít nhất, hiện tại cô rất hài lòng với “túi máu” này.

 

Mà cô cũng không coi anh là nô lệ.

 

Người đàn ông có thể thân mật như vậy bên cạnh cô, chỉ có một mình anh.

 

Chỉ một chữ “Được”, Lệ Tuy Châu lại như nghe được lời hứa hẹn nào đó, khẽ thở ra một hơi, lòng an tâm hơn vài phần.

 

*

 

Đến chín giờ, du thuyền khởi hành đúng giờ.

 

Bên bờ biển vẫn còn rất nhiều người và xe.

 

Có người đến muộn, có người không có thiệp mời, chỉ có thể đứng nhìn với ánh mắt tiếc nuối.

 

Lần này Khôn Phạ hợp tác với Hoàng Tuyền, đã cố ý thả tin ra giới giang hồ từ trước để thu hút người tới.

 

Diệp Tang gần đây không để ý, cũng không xem đống tin nhắn người khác gửi tới, nên không rõ chuyện này. Mãi đến hôm đó Hạng Trọng Văn nhắc tới, cô mới hiểu rốt cuộc là chuyện gì.

 

Còn những người luôn chú ý thì ngay lập tức nhận được tin tức, vô số người đều muốn tham dự buổi đấu giá này.

 

Nhưng có người tài sản không đủ, cái gọi là “cống phẩm” dâng cho Hoàng Tuyền cũng không đủ, chỉ có thể dừng lại bên ngoài, không có tư cách vào.

 

Có người nghe tin rồi hối hả chạy tới, lại vì không có thiệp mời, cũng kiếm không ra, đành dừng lại ở bờ biển.

 

Nhưng chỉ cần buổi đấu giá “tế lễ” lần này của Hoàng Tuyền thành công, danh tiếng sẽ lan truyền, lần sau những người này nhất định sẽ nghĩ mọi cách để tham dự.

 

Người sẽ càng lúc càng đông.

 

Đây chính là kế hoạch của Hoàng Tuyền.

 

Cũng coi như một kiểu chiến lược khan hiếm.

 

“Đáng tiếc,” Diệp Tang nhìn những người trên bờ bằng ánh mắt đen sâu, “sẽ không có lần sau.”

 

Lệ Tuy Châu thu hồi tầm mắt, nắm lấy bàn tay lạnh giá của cô: “Tàu chạy rồi, ngoài này gió to, càng lạnh hơn, vào trong trước đi.”

 

Màn đêm đen kịt, bốn bề tối đen như mực, du thuyền đèn đuốc sáng trưng, như một thành phố di động trên biển.

 

Sáng như ban ngày, tráng lệ xa hoa.

 

Buổi đấu giá đã bắt đầu được chuẩn bị.

 

Hồng Yên gọi điện cho Diệp Tang hỏi cô đang ở đâu, sau đó tìm tới.

 

“Người đều bị nhốt ở tầng 3.”

 

Tầng 4 chính là đại sảnh.

 

Giữa boong tầng 3 và tầng 4 thông với nhau, khi buổi đấu giá bắt đầu, sẽ dùng lối thang máy này đưa người lên, còn ở tầng 3 có rất nhiều người canh giữ.

 

Bạch Trà và Cố Tây Kiều cũng ở trên tàu, mỗi người mỗi nơi, liên lạc với nhau qua tai nghe.

 

Bạch Trà nói với Diệp Tang, bọn họ đã tìm người giả dạng Khôn Phạ để ứng phó tạm thời, nên người của Hoàng Tuyền vẫn chưa phát hiện ra Khôn Phạ đã chết.

 

Đám người Hoàng Tuyền này cũng đúng là lũ ngu.

 

Dám làm cái trò tế lễ tà ác như thế, lại sợ bị người ta bắt gọn, nên chạy ra biển, còn chặn tín hiệu toàn bộ con tàu, để phòng những người tới tham dự có nội gián hoặc gửi tin ra ngoài làm lộ chuyện.

 

Còn người của bọn họ liên lạc với nhau, dùng một mạng tín hiệu riêng tư độc lập.

 

Trước khi tới, Bạch Trà bọn họ đã lường trước khả năng này, nên đương nhiên có cách riêng để liên lạc với nhau.

 

Điện thoại của Diệp Tang và Lệ Tuy Châu đều là loại đặc biệt, loại máy chặn tín hiệu thế này chẳng có tác dụng gì với họ.

 

Hơn nữa, một trong những chức năng của ốp điện thoại Diệp Tang là mạng vệ tinh, dù ở nơi không người, tín hiệu vẫn đầy vạch.

 

Những người khác ở nơi này nơm nớp lo sợ, cẩn trọng từng chút một.

 

Còn Diệp Tang ở đây, thì giống như vào nơi không một bóng người, thong dong tự tại.

 

Hồng Yên và Quyền Tư Minh trở lại báo cáo tình hình cho Diệp Tang, rồi lại ra ngoài, để mắt đến phía đại sảnh.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi