Chương 18: Tiểu thư không phải quả hồng mềm.
“Ừm, biết rồi!” Đặng Hổ Anh nhàn nhạt đáp một câu.
“Trời không còn sớm, e rằng về đến nơi thì cửa thành đã đóng, chi bằng theo ta vào thành luôn.” Tiêu Sách lên tiếng mời.
Đặng Hổ Anh do dự một lát, gật đầu: “Được!”
Ninh Vương thường xuyên xử lý công vụ, có đặc quyền ra vào tùy ý, đi lại không bị ngăn trở.
Tiêu Sách ngồi trên xe, Đặng Hổ Anh cưỡi ngựa, hai người vừa đi vừa trò chuyện, đều là Tiêu Sách hỏi, Đặng Hổ Anh đáp.
“Lần đầu đến Bắc Cảnh, nàng có quen không? Ta nghe nói ở đó nhiều cát bụi, lại thiếu nước.”
“Cũng tạm! Chỗ có thể sinh sống thì chuyện nước uống không thành vấn đề.”
“Nàng... đã quen biết Hạ Thắng Đình thế nào?”
“Có lần ta cưỡi ngựa, con ngựa bỗng nhiên bị kinh hãi phóng điên cuồng, chàng ấy cưỡi ngựa đuổi theo sát, cứu ta từ trên lưng ngựa xuống…”
Ký ức của Đặng Hổ Anh quay trở lại năm mười ba tuổi, nàng dẫn người ra ngoài săn bắn.
Ai ngờ con ngựa bỗng nhiên bị kinh động, không kiểm soát được mà phóng lung tung, nàng chỉ có thể bám chặt dây cương, phòng ngừa bị hất văng xuống đất rồi bị lê đi.
Gặp phải Hạ Thắng Đình đang dẫn binh tuần tra trở về, chàng phóng ngựa đuổi kịp, đưa tay ôm nàng từ trên lưng ngựa sang ngựa của mình.
Phụ thân và ca ca nghe tin chạy tới, nhìn thấy hai người cùng cưỡi một ngựa, sắc mặt chẳng mấy dễ chịu.
Biết được Hạ Thắng Đình là Nhân Dũng Hiệu Úy chính cửu phẩm thượng, năm nay hai mươi ba tuổi, bèn thưởng cho không ít tài vật, còn đề bạt làm Ngự Vũ Hiệu Úy tòng bát phẩm thượng.
Tưởng rằng chuyện đến đây là kết thúc.
Ai ngờ nơi đồn trú khắp nơi đều truyền tụng câu chuyện anh hùng cứu mỹ nhân của Hạ Thắng Đình, càng truyền càng quá đáng, sau này thành ra Trấn Bắc Đại tướng quân thưởng thức tuấn kiệt trẻ tuổi, muốn chiêu Hạ Thắng Đình làm rể.
Chuyện này càng đồn càng ly kỳ, ban đầu phụ thân và ca ca không để ý, quở trách thuộc hạ không được truyền lời đồn nhảm, không có chuyện đó.
Thế nhưng mỗi lần nàng ra ngoài, luôn có thể trùng hợp gặp Hạ Thắng Đình, Hạ Thắng Đình đều lấy lý do lo lắng cho an nguy của nàng mà hộ tống.
Đi đi lại lại, chuyện này trở thành sự thật, mấy nhà vốn đang xem xét mai mối đều lần lượt từ chối, hôn sự của nàng bị kéo dài.
Năm mười lăm tuổi, phụ thân thay đổi đồn trú hồi kinh.
Trước khi đi, Hạ Thắng Đình tìm phụ thân nói chuyện riêng, khi ra ngoài, nàng đã được hứa gả cho Hạ Thắng Đình.
Lúc đó còn trẻ, Hạ Thắng Đình lớn hơn nàng vài tuổi, nhưng luôn quan tâm ân cần, lại từng cứu mạng nàng, nên Đặng Hổ Anh không phản đối.
Mẫu thân không hài lòng với hôn sự này, nhưng phụ thân đã đồng ý, mẫu thân cũng đành chịu.
Hạ Thắng Đình theo Đặng gia hồi kinh, được sắp xếp ở Bắc Giao đại doanh, mấy tháng sau thì thành hôn.
Nhờ có Đại tướng quân phủ chống lưng, hắn nhanh chóng được thăng chức.
Mới thành hôn lúc ấy, hai người tình cảm hòa hợp, nàng tưởng mình đã gả đúng người.
Năm thứ hai, Hạ lão thái dẫn cháu gái là Liễu Tam Nhi đến nương nhờ, cuộc sống dần dần đổi vị.
Sau đó Bắc Cảnh nguy cấp, phụ thân và ca ca dẫn binh xuất chinh, Hạ Thắng Đình cũng đi.
Khi trở về, chỉ còn lại một mình Hạ Thắng Đình…
“Xuân Hoa tỷ, nhìn Ninh Vương và tiểu thư thật xứng đôi!” Xuân Ca ở phía sau cười nói.
Hạ Thắng Đình với tiểu thư chưa từng có cảnh tượng này, càng không thể trò chuyện say sưa đến vậy.
“Mong là tiểu thư gặp được đúng người!” Xuân Hoa lẩm bẩm.
Tiểu thư với Hạ Thắng Đình, xưa nay đều là tiểu thư chủ động đến doanh trại tìm người, mười ngày nửa tháng không gặp, mang theo đủ loại đồ ăn, quần áo.
Hạ Thắng Đình nhẹ nhàng một câu “vất vả rồi”, rồi an tâm hưởng thụ mỹ thực, hoa phục.
Chỉ có điều bồi tiểu thư dạo quanh một vòng, đã bị thuộc hạ thổi phồng thành tướng quân cưng vợ.
Hừ, đúng là danh lợi song thu!
Những kẻ đó biết rõ tướng quân có ngoại thất bên ngoài, còn thổi phồng hắn ta dùng tình sâu với tiểu thư, nghĩ thôi đã thấy buồn nôn.
Đi đến cửa thành, thấy là Ninh Vương, quan giữ cửa thành vội vàng mở cửa.
Thấy Đặng Hổ Anh, quan giữ cửa thành rất kinh ngạc, miệng há to đến nỗi có thể nhét vừa một quả trứng gà.
Hôm qua đồn đại nàng bị bỏ, đều đang ăn dưa của nàng, cười nàng không biết nhìn rõ thực trạng, không sinh được còn mặt dày gây sự, đáng đời bị bỏ.
Sáng nay lại đồn tứ hôn Ninh Vương, tin tức này làm đám ăn dưa choáng váng, đàn bà bị bỏ còn có thể gả cao vào hoàng thất sao?
Lời đồn về Ninh Vương bất lực càng thịnh hơn, chỉ có như vậy mới giải thích được sự hợp lý của việc Đặng Hổ Anh gả cao.
Không ít người vừa đỏ mắt, vừa hả hê, đỏ mắt vì đàn bà bị bỏ mà gả cao, hả hê vì gả vào chịu cảnh góa bụa.
Lúc này thấy hai người cùng nhau trở về, Ninh Vương hiếm khi vén rèm cửa sổ bầu bạn với Đặng Hổ Anh nói chuyện, một cảnh tượng hài hòa khó có.
Bao nhiêu năm, lần đầu thấy Ninh Vương hòa nhã, không còn lạnh lùng, xa cách.
Quan giữ cửa thành không khỏi mê hoặc, mức độ thân mật của hai người, giống như sự quen thuộc và ăn ý nhiều năm, tốc độ này cũng thần kỳ quá.
“Trời ơi, con đàn bà không đẻ được này còn hót hòn họt thế à? Ninh Vương thiếu phụ nữ sao? Nhất định phải cưới một đứa không ai thèm lấy?” Một tên lính canh nhìn chiếc xe xa dần lẩm bẩm.
“Bốp!” Tên lính canh ăn một cái tát trời giáng.
“Câm cái mồm mày lại! Ninh Vương là thứ mày có thể bàn tán sao? Cái gì cũng thốt ra, cẩn thận không biết chết thế nào đấy!” Quan giữ cửa thành mắng.
“Tiểu thư, cuối cùng người cũng về rồi!” Trước cửa phủ, gã giữ cửa Xuân Hỉ tiến lên đón, nhận lấy dây cương.
“Có chuyện gì vậy?” Đặng Hổ Anh thấy trước cửa nhà mình có hai tên thị vệ đứng.
“Nói là người của Ninh Vương phủ! Đến bảo vệ Vương phi!” Xuân Hỉ thấp giọng nói, liếc nhìn Tiêu Sách trên xe ngựa.
“Ninh Vương điện hạ…”
“Gọi A Sách!” Tiêu Sách hơi không vui, nhất định phải gọi xa lạ như vậy sao?
“A, A Sách!” Đặng Hổ Anh ngượng ngùng nói, “Mấy tên thị vệ này là ý gì?”
“Luôn có kẻ không có mắt đến gây chuyện, ta phái mấy tên thị vệ canh cửa cho nàng, tránh để mèo cùn chó bậy gì cũng xông vào phủ!” Tiêu Sách ôn hòa nói.
“Trời hơi lạnh, mau vào đi!”
“Ừm, chàng cũng sớm về nghỉ ngơi đi!” Đặng Hổ Anh đáp.
“Nhìn nàng vào rồi, ta sẽ đi!” Giọng Tiêu Sách dịu dàng nhưng không cho phép bác bỏ.
Đặng Hổ Anh ngạc nhiên nhìn Tiêu Sách, không hiểu sao chàng lại đối xử dịu dàng với mình như vậy, “Vậy ta vào trước!”
Đặng Hổ Anh nhanh chân bước vào cửa lớn, ngoái đầu nhìn lại một cái, rồi lặng lẽ vòng qua bức bình phong.
Tiêu Sách nhìn bóng dáng thướt tha biến mất sau bức bình phong, ngây người đứng một lúc, mới lên xe ngựa.
Xuân Lôi cung kính tiễn Ninh Vương rời đi, rồi mới vào phủ đi đến nghị sự sảnh, “Tiểu thư!”
“Ừm, vất vả rồi! Cầm số tiền này đi!” Đặng Hổ Anh ném qua một túi tiền.
“Đa tạ tiểu thư!” Xuân Lôi đường hoàng nhận lấy.
Số tiền này hắn không giữ lại, đều chia cho những người dưới trướng làm việc cùng mình, nếu không thì ai chịu theo mình làm việc?
“Sau này ngươi ra ngoài, cố gắng đừng đi một mình! Đại phu nhân không động đến ta được, nhưng đối phó các ngươi thì thừa sức! Ngươi cũng thấy chuyện của Xuân Lan rồi đấy!” Đặng Hổ Anh nhắc nhở.
“Tiểu nhân biết!” Xuân Lôi cung kính nói.
Đại phu nhân là ác độc thật, nhưng tiểu thư không phải quả hồng mềm, cực kỳ bảo vệ người của mình.
Huống chi tiểu thư sắp gả cho Ninh Vương, Đại phu nhân có ăn gan hùm mật gấu, còn dám đến gây sự sao!
Tiểu thư không báo quan, mà âm thầm trả thù lại, là vì coi trọng Đại tướng quân phủ là nhà mẹ đẻ, không muốn thiên hạ nhìn chê cười.
Nếu Đại phu nhân không biết nhìn rõ thế cục, cứ tiếp tục ngu xuẩn, tuyệt không có kết quả tốt đẹp!
“Mấy tên thị vệ bên ngoài, sắp xếp chỗ ăn ở, mỗi tối phòng bếp để lại cơm canh, để họ hết ca trực có thể ăn bữa cơm nóng!” Đặng Hổ Anh sắp xếp.
“Vâng, tiểu thư!” Xuân Lôi đáp.
“Xuống đi! Sáng mai còn phải đi phát cháo!” Đặng Hổ Anh phất tay.
“Xuân Lan đỡ hơn chút nào chưa?” Đến phòng của Xuân Lan, Đặng Hổ Anh khẽ hỏi.
“Cơn sốt cao đã hạ bớt, vừa uống thuốc xong thì ngủ rồi!” Xuân Yến nhỏ giọng nói.
Đặng Hổ Anh bước lên, thử trán Xuân Lan, không còn nóng như ban ngày nữa, “Nó đã uống cháo gì chưa?”
“Chưa ăn gì cả!” Xuân Yến lắc đầu.
“Pha cho nó ít nước đường đỏ, uống thuốc xong miệng đắng, mấy ngày không ăn gì sao được?” Đặng Hổ Anh cau mày nói.
