Chương 51: Có gì mà giấu được nàng.
“Nương nương, có dùng bữa không?” Quản lý Tàng thư các ở Sùng Văn Quán đến hỏi.
Đặng Hổ Anh ngẩng đầu, ôi chao, không biết đã tới giờ Thân từ lúc nào, “Được! Làm phiền rồi!”
“Nương nương khách khí!” Quản lý lui ra.
Đặng Hổ Anh đứng dậy, ra ngoài hít thở không khí, trời càng lúc càng u ám, cả bầu trời như bị phủ một tấm giẻ xám, xem ra đêm nay sẽ có tuyết.
“Rầm!” Hộp đồ ăn rơi xuống đất, kèm theo tiếng bát đĩa vỡ tan tành.
“Đồ tiện tỳ, lén lút mang đồ ăn đi đâu đấy?” Giọng mắng chửi hống hách của Bình Dương, sau lưng nàng ta là mấy tiểu hoàng tử, tiểu công chúa.
“Nàng làm gì vậy?” Tiêu Lệ Hoa giận dữ nhìn Bình Dương, thân thể chỉ mặc một lớp y phục mỏng manh.
“Làm gì à? Tiêu Lệ Hoa! Giỏi lắm, dám chống đối mẫu hậu của ta! Dám chọc giận mẫu hậu ta! Ngươi bản lĩnh lắm đấy!
Mấy bà bà ở Thượng Nghi cục còn chẳng làm gì được ngươi, hôm nay bổn công chúa sẽ dạy dỗ ngươi một bài học!” Bình Dương vừa nói vừa giơ tay lên, vụt hai cái tát.
Miếng tre đập vào mặt Tiêu Lệ Hoa, gương mặt vẫn chưa kịp xẹp sưng lại càng thêm sưng húp.
Đặng Hổ Anh từ xa trông thấy, không vui nhíu mày, rất ghét cái thói bắt nạt kẻ yếu của Bình Dương công chúa.
Nghĩ mình chưa gả vào Ninh Vương phủ, chỉ là thân phận dân thường, không tiện nhúng tay vào, nén bất bình xuống, giả vờ như không thấy.
Quay người định vào Tàng thư lâu, lại thấy người của Bình Dương ấn đầu Tiêu Lệ Hoa quỳ xuống, bắt liếm đống cơm canh vung vãi trên đất!
Không nói đến lẫn bụi đất, còn có cả mảnh sứ vỡ nữa.
Kẻ sĩ có thể chết chứ không thể bị nhục! Bình Dương trông tuổi còn nhỏ mà lòng dạ lại độc ác đến vậy!
“Dừng tay!” Đặng Hổ Anh quát lớn, xuyên qua hành lang chạy vội tới.
“Ngươi là ai?” Bình Dương đầy vẻ khinh miệt.
“Thần phụ Đặng Hổ Anh! Ra mắt Bình Dương công chúa.” Đặng Hổ Anh thi lễ.
Bây giờ còn chưa phải Ninh Vương phi, theo lý phải hành lễ với Bình Dương.
Bình Dương không lên tiếng, lẳng lặng nhìn.
Đặng Hổ Anh dừng lại một lát, không thèm để ý, tự mình đứng thẳng dậy.
“Bổn công chúa đã cho ngươi bình thân sao?” Khóe miệng Bình Dương nhếch lên, nở một nụ cười độc ác.
Muốn làm Hoàng bá mẫu? Còn hơn hai mươi ngày nữa, còn bây giờ, mặc ta muốn nắn muốn bóp thế nào thì nắn, ai bảo ngươi nhiều chuyện!
Đặng Hổ Anh ngước mắt, nhìn xuống Bình Dương, “Theo lễ chế, thần phụ đã hành lễ với công chúa, công chúa đáng lẽ phải nói miễn lễ.
Nhưng xem ra lễ nghi của công chúa được dạy không tốt, lại quên mất! Xem ra người dạy lễ nghi cho công chúa cũng chưa tận tâm tận trách!
Công chúa, không sợ bị người ta chê cười sao? Đường đường là đích công chúa, không hiểu lễ nghi, há chẳng để thiên hạ cười nhạo Đại Lương ta?”
“Hỗn xược! Ngươi một phụ nhân vô phẩm vô cấp, cũng dám ở trước mặt bổn công chúa chỉ trỏ bình phẩm!
Người đâu! Dạy cho nàng ta biết quy củ!” Bình Dương tức giận đến nhảy dựng, bị con đàn bà chết tiệt này làm mất mặt trước đám đông.
“Sao? Không cho nói à? Công chúa hãy nhìn lại bộ dạng của mình xem? Có giống một công chúa đoan trang tự trọng không?
Động một tí là lấy quyền thế đè người! Bắt nạt trưởng tỷ! Ở Sùng Văn Quán đọc sách cũng đã mấy năm rồi nhỉ? Chỉ học được có thế thôi sao?
Xem ra phu tử dạy ngươi có vấn đề! Hừm, hôm nào ta phải hỏi Hoàng thượng xem, Sùng Văn Quán chính là nơi dạy dỗ hoàng thất tử đệ như thế này sao?”
Đặng Hổ Anh chẳng hề sợ hãi, nàng không chỉ là phái hành động, mà đánh võ mồm cũng chẳng kém ai.
“Ngươi, ngươi cái đồ tiện nhân! Đừng tưởng gả cho cái thằng què chết tiệt… là leo lên cành cao làm phượng hoàng! Hừ!” Bình Dương suýt nữa buột miệng nói ra.
“Ta chưa từng nghĩ đến chuyện leo lên cành cao, nếu ngươi đã thấy ta không vừa mắt, chi bằng đi nói với phụ hoàng ngươi, hủy hôn sự này đi?” Đặng Hổ Anh nói câu tức chết người không đền mạng.
“Ngươi, ngươi! Ngươi đừng có đắc ý! Quỳ xuống!” Bình Dương tức đến giậm chân, chỉ vào Đặng Hổ Anh quát.
“Dựa vào cái gì? Công chúa, lý do là gì? Thần phụ đã hành lễ xong, không thể nào vì ngươi không vừa lòng mà tùy tiện trách phạt người khác được!” Đặng Hổ Anh lắc đầu nói.
“Các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì! Mau bịt miệng nàng ta cho ta!” Bình Dương gào lên với mấy cung nữ sau lưng.
Mấy cung nữ nhìn nhau, làm hay không làm, e là khó thoát khỏi trách phạt!
“Công chúa!” Phu tử trong Sùng Văn Quán bước ra.
“Phu tử!” Bình Dương khinh thường liếc một cái, “Phu tử có việc gì?”
“Nơi đây là Sùng Văn Quán, xin công chúa hãy chú ý đến ảnh hưởng!” Phu tử khom người nói.
Sùng Văn Quán không chỉ là nơi hoàng tử, công chúa đọc sách, mà còn tụ tập các Đại học sĩ, vừa là trọng thần, vừa là phu tử.
Bình Dương công chúa hung hãn, công khai bắt nạt trưởng tỷ, chuẩn Hoàng bá mẫu, nơi đây người ra kẻ vào, rất dễ bị người khác nhìn thấy.
Truyền ra ngoài không chỉ là phu tử dạy dỗ vô phương, mà còn khiến người ta dị nghị Hoàng hậu quản giáo không nghiêm.
“Hừ! Ngươi ác lắm!” Bình Dương lúc này mới ý thức được không ổn, đè nén hận ý, dẫn theo một đám tay sai rời đi.
“Cháu không sao chứ?” Đặng Hổ Anh hỏi.
“Tạ ơn, cháu không sao!” Tiêu Lệ Hoa nhặt hộp đồ ăn dưới đất lên.
“Đã vỡ hết rồi, đến chỗ ta dùng bữa cùng nhé!” Đặng Hổ Anh ôn hòa nói.
“Không cần! Đây là đồ ăn cho Liễu Nhi!” Tiêu Lệ Hoa đáp.
“Liễu Nhi là ai?” Đặng Hổ Anh tò mò.
“Là cung nữ hầu hạ cháu, bị đánh trượng, không xuống giường được!” Tiêu Lệ Hoa buồn bã nói, “Từ nhỏ nàng ấy đã hầu hạ cháu!”
Một hoàng nữ không được sủng ái, bị người ta lãng quên, các cung nữ được phân đến đều nhờ quan hệ mà điều đi, chỉ có Liễu Nhi là luôn ở bên cạnh nàng.
Có người bắt nạt nàng, cũng là Liễu Nhi che chở cho nàng.
“Vậy để người ta gói lại một phần mới đi! Cái này không ăn được nữa!” Đặng Hổ Anh đề nghị.
“Vâng!” Tiêu Lệ Hoa nhàn nhạt đáp một tiếng.
“Làm phiền đại nhân!” Đặng Hổ Anh mỉm cười với quản lý, quản lý cầm hộp đồ ăn đi về phía nhà ăn.
Tiêu Lệ Hoa chống đầu gối, khó nhọc đứng dậy.
“Đầu gối cháu vẫn chưa khỏi sao?” Đặng Hổ Anh quan tâm hỏi.
“Hôm qua bị phạt quỵ năm canh giờ!” Tiêu Lệ Hoa tê dại nói.
“Năm canh giờ? Vì sao?” Đặng Hổ Anh kinh ngạc, “Không phải đã được phong làm công chúa rồi sao? Sao vẫn còn bị trách phạt?”
“Chống đối mẫu hậu! Cháu bây giờ không còn là công chúa nữa! Hoàng bá mẫu vẫn gọi cháu là Đại Hoàng nữ hoặc Lệ Hoa đi!” Tiêu Lệ Hoa kéo ra một nụ cười.
Gương mặt sưng vù cười lên thật quái dị, buồn cười.
“Sao lại thành ra thế này?” Đặng Hổ Anh không thể tưởng tượng nổi một đứa trẻ không có mẫu thân che chở, tại sao Hoàng hậu lại có ác ý và sự chán ghét lớn đến vậy?
Tiêu Lệ Hoa trầm mặc không nói.
Quản lý rất nhanh quay lại, đổi một hộp đồ ăn sạch sẽ.
“Tạ ơn!” Tiêu Lệ Hoa nhận lấy hộp đồ ăn, tập tễnh bước đi.
“Đại Hoàng nữ vẫn luôn sống cuộc sống thế này sao?” Đặng Hổ Anh nhìn bóng lưng nhỏ bé, đơn bạc khuất xa, hỏi quản lý.
“Phải!” Quản lý tiếc chữ như vàng, thở dài một tiếng, quay về làm việc của mình.
Đặng Hổ Anh dùng xong bữa tối, lại sao chép một lúc, thấy cửa cung sắp khóa, mới đứng dậy rời đi.
Đi đến cửa cung, gặp Tiêu Sách vội vã chạy tới, “Tưởng nàng về phủ rồi, ta chạy qua đó không thấy nàng.”
“Chàng làm xong công vụ rồi sao?” Đặng Hổ Anh hỏi.
“Ừm!” Tiêu Sách do dự một chút.
“Vẫn chưa dùng bữa?” Lên xe ngựa, Đặng Hổ Anh sờ thấy tay Tiêu Sách lạnh ngắt.
“Đến nhà nàng ăn, ăn với nàng mới có cảm giác ngon miệng!” Tiêu Sách tựa vào vai Đặng Hổ Anh, lim dim mắt.
“Hôm nay gặp đại án à?” Đặng Hổ Anh nhận ra Tiêu Sách mệt mỏi rã rời.
“Có gì mà giấu được nàng!” Tiêu Sách nhắm mắt cười.
Đặng Hổ Anh ôm lấy Tiêu Sách tựa vào đùi mình, hai tay nhẹ nhàng xoa bóp thái dương chàng.
“Ưm…” Tiêu Sách thoải mái thở dài, toàn thân nhẹ nhõm không ít.
