Chương 19: Tiết Thanh Nhân gan to bằng trời!
Cận Tường ngoài ba mươi, để râu, mang một khuôn mặt trông có vẻ thật thà chất phác. Nếu không phải bộ râu hơi nổi bật thì ném vào đám đông cũng chẳng ai nhận ra.
Hắn vừa thấy Tiết Thanh Nhân liền lập tức hành lễ: “Công tử đã dặn dò tiểu nhân rồi, Đại cô nương cứ phân phó tiểu nhân việc gì cũng được.”
Chỉ sợ rằng, Đại cô nương ngay cả phân phó người khác cũng không biết.
Cận Tường thầm nghĩ.
Làm ăn buôn bán không phải chuyện đơn giản như vậy đâu.
Từ nhỏ chưa từng học qua, bây giờ vừa đến đã phải tiếp quản một cơ nghiệp lớn như thế này, không phải hắn coi thường Đại cô nương, mà là chuyện này… nó nhất định sẽ thất bại!
Thôi vậy, cứ coi như bầu bạn với người ta chơi trò gia đình một phen, hầu hạ cho tốt là được!
Cận Tường tự an ủi mình xong, liền tự mình đánh xe đưa Tiết Thanh Nhân đi về phía ngoại ô trước.
Vừa ra khỏi thành, Tiết Thanh Nhân đã vén rèm lên, chỉ muốn hít thở không khí trong lành bên ngoài.
Khiến Tiết phu nhân phải trừng mắt nhìn nàng mấy lần, sợ nàng bị gió thổi hỏng người.
“Kia là cái gì?” Tiết Thanh Nhân đột nhiên lên tiếng.
Nàng từ xa nhìn thấy một tấm vải đen, không, chính xác hơn là từng đóa nấm đen, nằm ở một nơi nào đó.
Quá xa, nhìn không rõ lắm.
“Là doanh trại của Huyền Vũ quân.” Cận Tường nói.
“Huyền Vũ quân?”
“Chính là thân quân của Tuyên Vương điện hạ.” Cận Tường cười cười, rồi nói tiếp: “Đi thêm ba mươi dặm nữa, còn có doanh trại của Tuyên Uy quân nữa. Tuyên Uy quân là tinh nhuệ trong đại quân của Tuyên Vương điện hạ.”
Tiết Thanh Nhân gật đầu.
Trước đây nàng đọc nhiều tiểu thuyết, ít nhiều cũng biết một chút quy củ thời cổ đại.
Ví dụ như khi tướng quân trở về, đại quân không được vào kinh thành. Dù sao thì nhiều người đen nghịt như vậy, dẫn vào thành ai biết ngươi là thắng trận trở về, hay là tạo phản?
Thế là sẽ đóng trại bên ngoài kinh thành, hoặc dựa vào núi hoặc dựa vào ruộng đồng.
Bắt đầu từ thời Hán, thường là đóng trại cạnh ruộng. Lúc chiến tranh thì cầm vũ khí làm lính, thời bình thì buông vũ khí xuống để đồn điền canh tác.
Cận Tường đánh xe, càng đi về phía trước, da đầu càng tê dại.
Tiết Thanh Nhân nhận ra vẻ mặt hắn có gì đó không ổn, bèn hỏi: “Cận chưởng quỹ, làm sao vậy?”
Cận Tường ngượng ngùng nói: “Tiểu nhân cũng đã lâu không đến trang viên ở ngoại ô, mắt thấy sắp đến trang viên rồi. Nhưng sao lại càng ngày càng gần doanh trại thế này?”
Tiết Thanh Nhân chỉ tay lên đường: “Doanh trại không phải ở đằng kia sao?”
Cận Tường nói: “Đúng vậy, chúng ta vào con đường này, sẽ phải rẽ sang hướng đó.” Cận Tường dừng lại một chút, rồi nói: “Hay là chúng ta hôm khác hẵng đến?”
Tiết Thanh Nhân không hiểu.
Làm hàng xóm với doanh trại, có gì đáng sợ đến vậy sao?
“Không sao, cứ đi tiếp là được.” Tiết Thanh Nhân nói.
Tiết phu nhân ở phía sau âm thầm gật đầu.
Đúng vậy, con gái cũng nên được đưa ra ngoài gặp gỡ thế gian nhiều hơn. Nuôi trong khuê các, thì làm sao thấy được dáng vẻ trấn tĩnh như thế này?
Chiếc xe ngựa này lại đi thêm một khắc nữa, mới dừng lại trước một trang viên.
Phía sau trang viên là rừng núi.
Phía trước trang viên là ruộng đồng.
Còn doanh trại của Huyền Vũ quân, thực ra cách họ vẫn còn hai dặm đất.
Nhưng dù là vậy.
Mồ hôi trên trán Cận Tường cũng có thể thấy rõ là nhiều hơn.
“Cận gia? Là Cận gia đến rồi!” Gã sai vặt canh cổng trang viên vội vàng chạy vào trong báo tin.
Cận Tường có chút xấu hổ.
Ở trước mặt hai vị này, hắn tính là cái thá gì chứ?
Chẳng bao lâu, một người đàn ông trung niên, dẫn theo mấy người hầu gái đi ra.
Lớn nhỏ cũng phải mười mấy người.
“Đây là phu nhân, đây là Đại cô nương của phủ.” Cận Tường lau mồ hôi trên trán, khẽ nói.
Một người phụ nữ luống cuống xoa xoa tay, vội vàng hành lễ, nói: “Lần trước gặp phu nhân dẫn Đại cô nương đến trang viên, chắc cũng phải ba bốn năm trước rồi. Mới đó mà đã trổ mã thành dáng vẻ này, thật không dám nhận ra. Quả là phủ quý nhân nuôi người quý.”
Người phụ nữ niềm nở ra mặt, nhưng Tiết phu nhân lại vẻ mặt lạnh nhạt, thậm chí còn có chút phiền chán.
Chưa kịp để bà lên tiếng, đột nhiên có một gã sai vặt run rẩy: “Đến, đến rồi, lại đến rồi…”
Cận Tường nghi hoặc hỏi: “Cái gì đến?”
Nói rồi mọi người quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy một vị tướng quân trẻ tuổi mặc giáp, dẫn theo mấy tên lính đi về phía này.
Sắc mặt Cận Tường biến đổi, quát lớn: “Nói rõ ràng! Chuyện gì xảy ra? Trang viên đắc tội với các binh gia rồi à?”
“Là, là có chút tranh chấp…” Người đàn ông trung niên đứng đầu ấp úng nói.
Cận Tường cười lạnh một tiếng: “Hôm nay trước mặt chủ nhân, mà còn dám không nói thật, sau này còn ra thể thống gì nữa?”
Người đàn ông trung niên lúc này mới nói: “Chuyện là trước đây mảnh ruộng của trang viên nhà họ Liễu phía trước bỏ hoang một thời gian. Chúng tôi thấy để vậy thì tiếc, nên định mua lại.”
Cận Tường mím môi: “Chuyện này ta biết. Sau đó thì sao?”
“Sau đó… nhà họ Liễu không chịu bán thì thôi, còn châm chọc chúng tôi một trận, nói rằng thà để mảnh đất đó hoang đến chết, cũng không bán cho chúng tôi.”
Tiết phu nhân cười lạnh một tiếng: “Hỏi một câu trả lời một câu, ấp úng là có ý gì?”
Người đàn ông trung niên “bịch” một tiếng quỳ xuống: “Là do đám người dưới gan to bằng trời, thấy gần đây mảnh đất đó lại bắt đầu trồng trọt, nên nghĩ quẩn đi bịt mất mương dẫn nước của người ta! Mãi sau mới biết, bây giờ đồn điền ở đó là Huyền, Huyền Vũ quân…”
Cái gọi là mương dẫn nước, chính là đường dẫn nước.
Bịt mất mương nước của người ta, đúng là đủ khiến người ta khó chịu.
Mà lại còn không biết trời cao đất dày, bịt ngay lên đầu Huyền Vũ quân!
Cận Tường vừa nghe xong, suýt nữa đã quỵ xuống.
“Mẹ kiếp… mẹ kiếp…” Cận Tường nghiến răng nghiến lợi.
Hắn cứ nói sao hôm nay qua đây mà bên ngoài chỉ có một gã sai vặt, thì ra là đang trốn tránh Huyền Vũ quân.
Tiết phu nhân cũng có chút đau đầu.
Mà trong lúc nói chuyện, đám quân lính kia đã đi tới trước mặt rồi.
“Hôm nay mở cửa rồi à?” Vị tướng quân trẻ tuổi cười khẩy một tiếng.
Dọa cho trên dưới trang viên đều quỳ xuống: “Bái, bái kiến quan gia!”
Tiết Thanh Nhân: “…”
Tiết phu nhân nắm chặt cổ tay Tiết Thanh Nhân, có lẽ là không muốn nàng sợ hãi. Sau đó mới xoay người lại, lấy ra chút khí độ của phu nhân Thị lang, lịch sự hỏi: “Xin hỏi ngài là?”
“Dưới trướng Tuyên Vương, Tả Hữu Ngu Hầu Tổng quản của Huyền Vũ quân, Đỗ Hồng Tuyết.” Vị tướng quân trẻ tuổi lịch sự đáp, “Xin hỏi ngài là?”
Mọi người nghe vậy thầm nghĩ, trẻ vậy mà đã là Tổng quản của một quân rồi? Chắc chắn là rất lợi hại…
Trên dưới trang viên lập tức càng thêm sợ hãi co rúm.
“Thị lang bộ Hộ là phu quân của ta.” Giọng Tiết phu nhân vang lên. Còn chưa kịp nói thêm câu nào.
Vị tướng quân trẻ tuổi mắt sáng lên, đột nhiên nhìn về phía Tiết Thanh Nhân đứng bên cạnh, nói: “Vậy đây là… Tiết cô nương?! Đội mũ trùm nên chưa nhận ra!”
Mọi người đều sững sờ.
…Quen biết à?
Ngay cả Tiết phu nhân cũng ngẩn ra.
Tiết Thanh Nhân vẻ mặt mờ mịt.
Hả? Gặp bao giờ à?
Vị tướng quân trẻ tuổi đột nhiên tiến lên một bước, lại hỏi: “Tiết cô nương thân thể có khỏe không? Hôm đó…”
Nói đến đây, hắn lại nhận ra có gì đó không ổn, chuyện đó không thể nói lung tung được.
“Hôm đó?” Tiết phu nhân chen vào.
Tiết Thanh Nhân thì biết đã gặp hắn ở đâu rồi.
Chính là ngày thả diều hôm đó.
Nàng bị ngất, không nhìn thấy người này. Nhưng người này đi theo sau lưng Tuyên Vương, hẳn là đã nhìn thấy nàng.
“Chính là ngày ta bị mất tích, lúc Kim Tước công chúa dẫn ta đi, trên đường có gặp Tuyên Vương điện hạ.” Tiết Thanh Nhân trấn tĩnh nói.
“À đúng đúng đúng!” Vị tướng quân trẻ tuổi vội vàng phụ họa, sợ nói ra điều gì không nên nói, làm hỏng danh tiết của người ta.
Sắc mặt Tiết phu nhân giãn ra. Thì ra là vậy.
Trên dưới trang viên cũng thở phào nhẹ nhõm.
Đã là Đại cô nương của phủ quen biết bọn họ, vậy chuyện này có thể được xử nhẹ nhàng không?
Nhưng nghĩ kỹ lại, cái này hình như cũng không tính là quen biết.
Cùng lắm chỉ gọi là một lần gặp gỡ…
Lòng người trong trang viên như gáo nước múc từ giếng, thấp tha thấp thỏm, thật sự lo sợ không yên.
Mà Tiết Thanh Nhân ở bên này tự nhiên thay thế Tiết phu nhân, trò chuyện với vị tướng quân trẻ tuổi.
Nàng nói: “Thân thể đã khỏe hơn nhiều. Tuyên Vương điện hạ cũng ở gần đây sao?”
“Không sai, hôm nay đang đến doanh trại tuần tra.” Hắn nói rồi dừng lại một chút, lại chỉ vào rừng núi phía sau trang viên hỏi: “Đây là của nhà họ Tiết à?”
Tiết Thanh Nhân gật đầu.
“Ta nghe nói trên núi có một cái mã trường…”
“Đúng vậy.”
“Nơi này không có chỗ chạy ngựa, anh em trong quân đều bí bách lắm, có mã trường gần đây là tốt nhất rồi! Nếu tiện, Tiết cô nương phái người dẫn chúng ta lên trên xem thử…”
Người đàn ông trung niên đứng bên cạnh chỉ hận không thể lập tức đồng ý.
Huyền Vũ quân đến mượn mã trường, đó là vinh hạnh biết bao!
Nếu có thể dỗ được mấy vị gia này vui vẻ, thì tự nhiên chuyện sai lầm lúc trước cũng có thể xí xóa hết được đúng không?
“Mỗi ngày các ngươi đều đến à?” Giọng Tiết Thanh Nhân vang lên.
“Nếu đủ rộng rãi, tự nhiên mỗi ngày đều đến.”
“Vậy các ngươi trả bao nhiêu bạc?”
Cận Tường: !
Mọi người trong trang viên: !!
Bọn họ suýt nữa thì ngất đi.
Sao lại còn dám đòi tiền của Tuyên Vương điện hạ chứ?
Vị tướng quân trẻ tuổi sửng sốt một chút, rồi chần chừ nói: “Cái này ta cũng không có kinh nghiệm gì, hay là Tiết cô nương ra giá đi?”
Tiết Thanh Nhân cũng chẳng có kinh nghiệm gì.
Nàng chỉ mơ hồ nhớ rằng thời nhà Tống, một trăm văn có thể đổi được một đấu gạo, một lượng bạc quy đổi khoảng hai nghìn văn.
Thế là nàng hồ đồ hét một cái giá: “Năm trăm lượng.”
Nhiều hay ít?
Tiết Thanh Nhân quay đầu nhìn vẻ mặt của những người khác.
Ôi trời.
Từng người một ngây người như phỗng, vẻ mặt khó coi, mồ hôi đầy đầu.
Được rồi, nàng biết rồi…
Nàng hét nhiều quá.
Tiết Thanh Nhân làm sao biết được, đối với những người khác, nàng một đồng cũng không nên đòi!
Vị tướng quân trẻ tuổi lại cười một tiếng: “Năm trăm lượng cũng không nhiều, nhưng ta phải về bẩm báo đã rồi nói sau.”
Tuyên Vương điện hạ mỗi năm nhận ban thưởng đến mức mỏi tay.
Các vương công quý tộc khác ít nhất cũng có bảy tám vị thiếp thất, ngày thường mua son phấn, trâm vàng vòng bạc cho thiếp thất, cũng phải bảy tám chục lượng.
Nhìn lại Tuyên Vương điện hạ của bọn họ thì sao? Đừng nói là thiếp thất, ngay cả một nha hoàn thông phòng cũng không có. Tiền đó thật sự không tiêu được mà!
