Chương 48: Thoáng thấy liền biết nàng có tư tình với Tuyên Vương
Tiết Thanh Nhân nhìn trái nhìn phải, cuối cùng xác định không sai, tay Tuyên Vương đúng là đưa về phía nàng.
Nàng gật đầu: "Muốn."
Nhưng rồi nàng lại lắc đầu, trên mặt không có vẻ gì là thất vọng, chỉ nói một sự thật: "Ta không cưỡi được. Trên lưng ngựa mà xóc nảy bảy tám cái, không, may ra ba bốn cái là ta đã không chịu nổi rồi."
Tuyên Vương cong ngón tay, giọng điệu nhẹ nhàng như đang nói một chuyện nhỏ nhặt: "Ừ, nên nàng cưỡi chung với ta."
Tiết Thanh Nhân nghe vậy, theo bản năng quay đầu nhìn Triệu tổng quản, ừm, ông ta đang quay mặt nhìn hướng khác, giả vờ như không nghe thấy.
Còn Triệu Húc Phong, vẫn còn kinh hãi ngồi dưới đất, giơ nửa tay, muốn nắm vạt áo nàng mà lại không dám.
Tiết Thanh Nhân khẽ nói: "Như vậy có làm phiền Tuyên Vương điện hạ quá không?"
"Có gì khác trước đây đâu?" Tuyên Vương hỏi ngược lại.
Tiết Thanh Nhân nghĩ... ồ, cũng đúng. Nàng chưa bao giờ ít làm phiền người ta. Ngày thả diều là vậy, ở phủ Kim Tước công chúa là vậy, hỏi mượn Mã Tào cũng là vậy... Cũng may Tuyên Vương tính tình tốt!
Tiết Thanh Nhân liền không do dự nữa, ngẩng đầu cười rạng rỡ, đưa tay nắm lấy cổ tay Tuyên Vương.
Cách nắm này khiến Tuyên Vương cúi đầu nhìn thêm vài lần.
Ngón tay nàng thon dài, nhưng lại bám chặt lấy hắn. Nàng dùng sức, cảm giác thân mật giữa da thịt càng trở nên rõ ràng hơn. Làn da bị gió núi thổi đến hơi lạnh, cứ thế trở nên ấm áp, thậm chí có chút nóng bỏng.
Lúc này Tiết Thanh Nhân nhấc vạt váy, khó khăn bước lên bàn đạp, rồi dùng sức...
Không trèo lên được!
Nàng ngượng ngùng ngẩng đầu nhìn Tuyên Vương, nhưng có lẽ vì ngược sáng, nàng không thể nhìn rõ vẻ mặt của hắn lúc này.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, Tuyên Vương cúi người, giang tay ôm lấy eo nàng.
Tiết Thanh Nhân hoàn toàn chưa kịp phản ứng, chỉ thấy trước mắt chao đảo, khi hoàn hồn lại thì nàng đã ngồi vững vàng trên lưng ngựa.
...Cũng ngồi trước mặt Tuyên Vương.
Hay là trong lòng hắn?
Vì cánh tay Tuyên Vương vẫn đang ôm ngang eo nàng.
Không quá chặt, nhưng lại vô cùng mạnh mẽ.
Tiết Thanh Nhân cúi đầu, liếc thấy tay Tuyên Vương đang nắm dây cương. Ngón tay hắn thon dài, phía trên là cổ tay đầy sức mạnh, lên nữa... chỗ được tay áo che phủ, Tiết Thanh Nhân cảm thấy mình có thể tưởng tượng ra đường nét cơ bắp đẹp đẽ bên dưới.
Tiết Thanh Nhân khẽ thở ra một hơi, nhìn xuống dưới lưng ngựa.
Cũng khá cao! Nàng khó mà tưởng tượng nổi Tuyên Vương đã nhẹ nhàng nhấc nàng lên lưng ngựa như thế nào...
Tuyên Vương thúc ngựa định đi.
Tiết Thanh Nhân không tự chủ được ngả người ra sau, thuận thế dựa sâu hơn vào lòng Tuyên Vương.
Nàng vội nói: "Khoan đã."
Tuyên Vương nghe vậy dừng lại, giọng trầm thấp vang lên bên tai nàng: "Sợ à?"
Tiết Thanh Nhân lại quay đầu nhìn Triệu tổng quản, hỏi: "Tiểu công gia biết cưỡi ngựa không?"
Triệu tổng quản lúc này mới quay cái đầu đang tránh né của mình lại, đáp: "Hồi nhỏ thì có? Lúc đó Quốc công gia không biết tiểu công gia trời sinh ngốc nghếch, để dỗ cậu ấy, nên có dẫn cậu ấy cưỡi ngựa. Sau này lớn lên... càng không dám cho cưỡi nữa."
"Thử xem?" Tiết Thanh Nhân hỏi.
Triệu tổng quản do dự một lát, cắn răng một cái: "Được!"
Triệu Húc Phong vẫn chưa biết chuyện gì, hắn bò dậy từ dưới đất, thấy Tiết Thanh Nhân ngồi trong lòng Tuyên Vương, đôi mắt trợn tròn xoe.
"A nương! A nương!"
Hét hai tiếng, lại đổi thành: "A Nhân, A Nhân..."
Như muốn cứu Tiết Thanh Nhân ra khỏi tay Tuyên Vương đáng sợ kia, hắn chạy tới phía trước hai bước.
Triệu tổng quản vội kéo tay áo hắn: "Tiểu công gia, cưỡi ngựa, cưỡi con này đuổi theo! Không thì chúng ta đuổi không kịp."
Đúng lúc hắn đang nghĩ không biết Triệu Húc Phong có hiểu không, thì tiểu công gia bên cạnh hắn đột nhiên xông tới cửa chuồng ngựa, giật lấy con ngựa rồi xoay người lên yên.
Động tác dứt khoát, hoàn toàn không khớp với dáng vẻ của hắn.
Triệu tổng quản nhìn đến ngẩn người.
"Giá! Giá!" Triệu Húc Phong thốt ra từng chữ.
Tuyên Vương nheo mắt, rồi đột ngột phóng ngựa lao đi.
Tiết Thanh Nhân chỉ nghe hắn nói: "Bám chắc vào."
Giọng hắn vẫn lạnh lùng như mọi khi, nhưng khi gió đưa vào tai, lại mang theo hơi ấm. Thế là ngữ điệu dường như cũng dịu đi nhiều.
Nhưng Tiết Thanh Nhân chưa từng cưỡi ngựa bao giờ, trong lòng dâng lên một chút bối rối.
Bám?
Bám vào đâu?
Chắc chắn không thể bám vào dây cương, dây cương phải do Tuyên Vương nắm.
Tiết Thanh Nhân sợ mình ngã xuống chết, cuống cuồng nắm lấy vạt áo Tuyên Vương, hận không thể ngồi sâu hơn vào lòng hắn.
Thế là vội vàng dịch mông.
Nàng nghe thấy Tuyên Vương không kịp phòng bị khẽ rên một tiếng.
Tiết Thanh Nhân: ?
Hình như... nàng ngồi trúng đùi trong của hắn rồi.
Tiết Thanh Nhân lập tức cứng đờ, mọi giác quan nhất thời bị phóng đại đến cực điểm. Nàng thậm chí không thể xác định được, cảm giác cứng rắn mơ hồ truyền đến, rốt cuộc là vật trang trí bên hông hắn, hay là thứ gì khác.
Nàng không dám cử động nữa.
Cả người đều bị bao bọc trong hơi thở lạnh lẽo của Tuyên Vương.
Họ nhanh chóng phi vào bãi ngựa.
Những con ngựa khác vội vàng tránh né, như thấy vua của mình.
Triệu Húc Phong phía sau cũng miệng đầy tiếng "giá" đuổi theo, trong chớp mắt đã biến mất.
Triệu tổng quản kinh ngạc vô cùng.
Sao chỉ còn lại mình ông ta?
Triệu tổng quản vội vàng cũng đi tìm một con ngựa.
Tiết trời mùa xuân vẫn còn chút se lạnh.
Chưa đầy một lúc, Tiết Thanh Nhân đã cảm thấy gió lùa vào tận xương tủy. Mặt cũng sắp bị thổi đến tê dại.
Nàng không chịu nổi gió thổi mà!
Tiết Thanh Nhân không cần suy nghĩ, đưa tay ra sau túm lấy áo bào Tuyên Vương, rồi cả người trốn vào trong áo ngoài của hắn.
Tuyên Vương cúi đầu nhìn nàng một cái.
Mặc kệ nàng làm gì.
Tiết Thanh Nhân nhanh chóng phát hiện... tốc độ chậm lại rồi?
Là vì nghĩ cho nàng sao?
Tiết Thanh Nhân nắm chặt tay Tuyên Vương hơn, nàng gào lên: "Không cần chậm lại, cưỡi nhanh mới sướng!"
Đúng là cái kiểu vừa gà vừa thích chơi.
Tuyên Vương thốt ra hai chữ: "Nàng lạnh."
Tiết Thanh Nhân áp sát vào ngực Tuyên Vương: "Vậy thì không lạnh nữa! Cuốn trong áo, cưỡi ngựa nhanh, càng thêm sướng!"
Huống chi thân thể Tuyên Vương đang tỏa ra hơi nóng không ngừng.
Cứ như giữa mùa hè, cuốn trong chăn điều hòa mà thổi điều hòa vậy, sướng thật!
Vui biết bao!
Người hứng gió là Tuyên Vương chứ không phải nàng!
Tuyên Vương: "..."
Hắn đúng là lần đầu tiên thấy một cô nương kỳ lạ như Tiết Thanh Nhân.
Tuyên Vương không nói gì nữa, chỉ đột nhiên siết chặt cánh tay, giam cầm nàng chặt chẽ trong lòng.
Cứ như vậy chạy được tám vòng, Tiết Thanh Nhân vẫn cảm thấy chưa đủ.
Nàng càng cưỡi càng hưng phấn.
Chỉ cảm thấy linh hồn dường như muốn thoát khỏi thể xác, thỏa thích tận hưởng tự do...
Nhưng lúc này Tuyên Vương kéo dây cương, dừng lại.
Tiết Thanh Nhân chép miệng: "Không cưỡi nữa à?"
"Nếu ngày mai nàng còn dậy được, thì hôm khác ta sẽ dẫn nàng đi cưỡi." Tuyên Vương nói với giọng nhàn nhạt.
Tiết Thanh Nhân thầm nghĩ đừng có coi thường ta, gió ngài đã chắn giúp ta rồi, thì làm sao mà bệnh được?
"Tuyên Vương điện hạ yên tâm, ngày mai ta nhất định sẽ đến." Tiết Thanh Nhân nói rồi dừng lại, vội hỏi: "Chỉ là không biết ngày mai điện hạ có còn ở đây không?"
"...Còn."
"Vậy thì tốt rồi!" Tiết Thanh Nhân nói, rồi thở dài: "Chỉ tiếc, qua ít hôm nữa thì không được nữa."
"Sao lại không được?"
Có khi lại gả cho Ngụy Vương mất, Tiết Thanh Nhân thầm thở dài.
Không nhận được câu trả lời của Tiết Thanh Nhân, Tuyên Vương cũng gần như đoán được.
Đại ca của Tiết Thanh Nhân thân thiết với Ngụy Vương, hôm đó đi thuyền, Ngụy Vương xiêu lòng trước Tiết Thanh Nhân là chuyện rõ như ban ngày. Công tử nhà họ Tiết tất nhiên sẽ nghĩ cách gả em gái vào phủ Ngụy Vương.
Nhưng Tiết Thanh Nhân không thích Ngụy Vương.
Nàng thích... là hắn.
Ý nghĩ này lướt qua đầu Tuyên Vương, thưởng thức lại, quả nhiên có một hương vị khác lạ.
Đây là hương vị mà Tuyên Vương chưa từng nếm trải.
Tuyên Vương không hỏi thêm nữa.
Hắn xoay người xuống ngựa, rồi lại giang hai tay về phía Tiết Thanh Nhân.
Người ta thường nói, lần đầu lạ, lần hai quen.
Có kinh nghiệm nhảy tường lần trước, lần này Tiết Thanh Nhân không chút do dự ngượng ngùng, cứ thế lao vào lòng Tuyên Vương.
Tuyên Vương thu tay lại, đỡ chắc lấy nàng, rồi nhẹ nhàng đặt nàng xuống đất.
Triệu tổng quản đứng không xa thấy cảnh này, còn chưa kịp vui mừng vì sự thay đổi hôm nay của Triệu Húc Phong.
Ông ta thầm than, Tiết cô nương lại cùng Tuyên Vương...
Phiền phức rồi!
Còn bên này Tiết Thanh Nhân đột nhiên hắt hơi một cái.
Nàng co vai lại, lúc này mới cảm thấy sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi.
Tuyên Vương chú ý đến động tác của nàng, cởi áo ngoài ra.
Rồi Tiết Thanh Nhân lại được chiếc áo ngoài này phủ lên người.
"Về trang viên." Tuyên Vương nói.
Ơ?
Tiết Thanh Nhân cúi đầu nhìn áo ngoài trên người.
Rộng thùng thình.
Liếc mắt một cái là biết áo của nam nhân.
Hơn nữa trên áo còn thêu hoa văn biển sóng.
Loại hoa văn này không phải ai cũng có thể thêu trên áo, chỉ cần nhìn là biết thân phận chủ nhân của chiếc áo tôn quý đến nhường nào.
Cứ như vậy... mặc về trang viên? Vậy chẳng phải gần như tuyên bố với mọi người, nàng có tư tình với Tuyên Vương sao?
Tiết Thanh Nhân chớp mắt, có chút ngẩn ngơ.
Lần trước Tuyên Vương còn lấy áo choàng của Kim Tước công chúa cho nàng, sao hôm nay lại khác vậy?
