Chương 91: Nhân Nhân
Tuyên Vương gật đầu: “Được.” Hắn nói: “Nếu gặp ngày lễ, cứ xưng bệnh là xong.”
Tiết Thanh Nhân ngồi ườn ra ghế, nghiêng ngả, giọng nũng nịu cười: “Vậy thì quá tiện rồi.”
Hay lắm!
Cung nữ bên cạnh đang thu dọn chén đĩa, lén liếc nhìn tư thế ngồi của Tiết Thanh Nhân, rồi lông mày giật mạnh một cái.
Dáng vẻ như vậy, cung nữ chưa từng thấy bao giờ.
Nhưng nàng có thể nhịn.
Thế là cung nữ coi như không thấy, im lặng cúi đầu xuống.
“Mai cũng không đi?” Giọng Tuyên Vương lại vang lên.
Tiết Thanh Nhân hỏi hắn: “Mai không thể chối từ sao?”
Tuyên Vương nói: “Cũng có thể. Chỉ là mai phụ hoàng còn ban thưởng cho nàng…” Hắn dừng một chút, rồi mới hỏi: “Nhân Nhân không muốn sao?”
Tiết Thanh Nhân ngẩn người một lúc, không kìm được khẽ mím môi.
Xuống giường rồi mà vẫn gọi nàng là “Nhân Nhân”…
Tuyên Vương mang một khuôn mặt lạnh lùng, nhưng giọng điệu thì chẳng khác gì đêm động phòng, trầm thấp mà có sự thân mật khác lạ.
Tiết Thanh Nhân hoàn hồn, dời mắt đi nói: “Điện hạ làm sao biết còn có thưởng? Không phải đã thưởng rồi sao?”
“Nhân Nhân không tin?”
Tiết Thanh Nhân lại mím môi, có chút ngượng ngùng.
Hắn gọi nàng như vậy, trong đầu nàng lại luôn nhớ đến những lúc triền miên.
Nhưng làm người thì không nên có thứ gọi là thể diện!
Tiết Thanh Nhân khẽ thở ra một hơi, nói: “Lời điện hạ nói với ta, hình như chưa từng sai.”
Tuyên Vương ít khi nói lời hay ho gì, nhưng hễ hắn đã nói thì nhất định sẽ làm được.
Tiết Thanh Nhân suy nghĩ một chút, rồi nghĩ thông, hào phóng nói: “Đi, mai đi!” Nói xong, nàng nhanh chóng cảm thán: “Điện hạ thật hiểu ta, biết ta không nỡ rời khỏi phần thưởng.”
Tuyên Vương nghe nàng nói từng câu từng chữ, tựa như khen hắn là quân tử trọng lời hứa, lại tựa như bày tỏ tình ý.
Một góc trong lòng hắn khẽ mềm đi.
Cúi nhìn nàng, tóc xõa trên vai, tay áo xanh rộng thùng thình phủ lên người, chỉ càng làm nổi bật chiếc cổ thon nhỏ, làn da trắng nõn như ngọc.
Chỉ là trên làn da trắng như ngọc ấy, có thêm vài chấm đỏ.
Tuyên Vương nắm chặt đầu ngón tay.
Hắn biết, đó là do hôm qua hắn không khống chế được lực, lỡ tay để lại.
“Điện hạ?” Tiết Thanh Nhân nhìn hắn.
Nàng có chút lo lắng, giờ ngủ đã đủ, ăn đã no, vậy tiếp theo nên làm gì?
Ở đây nhìn nhau với Tuyên Vương sao?
Tuyên Vương đáp: “Ừm?”
Tiết Thanh Nhân tò mò hỏi: “Hôm nay điện hạ không bận sao?”
Tuyên Vương nói: “Không bận.” Rồi phất tay lui hết cung nhân còn lại.
Tiết Thanh Nhân có chút nghi hoặc, hắn còn lời gì muốn nói với nàng sao?
Lại thấy Tuyên Vương đi đến trước mặt nàng, cúi người bế nàng lên.
Tiết Thanh Nhân theo bản năng vòng tay ôm chặt cổ hắn.
…Còn… muốn nữa sao?
Vật kia của Tuyên Vương điện hạ thật oai hùng.
Nàng có một phần sợ hãi, nhưng lại không nhịn được nghĩ, ừm, Tuyên Vương trên giường tuy rằng hung hãn có hơi quá đà.
Nhưng khi hắn đỡ gáy nàng, lại rất dịu dàng…
Trong lúc suy nghĩ miên man, Tuyên Vương đặt nàng lên một chiếc sập nhỏ, lại lấy chiếc gối tựa lưng đặt sau lưng nàng.
Rồi giữ chặt chân nàng, không cho kháng cự mà vén áo nàng lên.
Hắn nói: “Để ta xem, có bị cọ xát nhiều không?”
Tiết Thanh Nhân cứng đờ, rồi trợn tròn mắt.
Hối hận vì đã nói câu trách hắn quá mạnh tay, làm da nàng đỏ cả lên.
Giờ thì hay rồi, người ta thật sự đến xem có đỏ hay không.
Tuyên Vương cởi đồ nàng trong nháy mắt, nàng không khỏi co chân lại, nhưng lại bị Tuyên Vương giữ chặt không thể trốn thoát.
Ánh nến lay động, chiếu rọi làn da nàng, nhìn qua trắng đến chói mắt.
Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, thì có thể thấy quả thực có vài chỗ bị va đập đến đỏ.
Tuyên Vương giọng khàn khàn nói: “Ta sai người đi lấy thuốc.”
Nói xong, Tuyên Vương đứng thẳng dậy, nhưng trước tiên lại cởi áo ngoài của mình ra khoác cho Tiết Thanh Nhân, tránh cho nàng bị lạnh.
Sau đó mới xoay người đi đến cửa, cúi người dặn dò vài câu với người bên ngoài.
Chẳng bao lâu, liền có người mang thuốc đến.
Hắn hoàn toàn không có ý nhờ người khác, cong ngón tay búng nhẹ nút chai lọ thuốc nhỏ, rồi từ bên trong chấm lấy một ít thuốc mỡ, lại cúi người, vén áo ngoài đang khoác trên người Tiết Thanh Nhân, rồi bôi thuốc cho nàng.
Chỉ là chỗ đỏ, vốn là nơi mềm mại.
Tiết Thanh Nhân không nhịn được lại muốn co chân.
Vậy mà Tuyên Vương lại không cho nàng co.
Nàng tức giận, nhăn mũi lại, nói: “Ngứa.”
Tuyên Vương lại không có ý buông tay, đầu ngón tay hắn dùng chút lực, hỏi: “Còn ngứa không?”
Tiết Thanh Nhân vẫn còn lời muốn nói, nàng nói: “Đau.”
Nói xong, nàng nắm lấy tay hắn, dùng đầu ngón tay mềm mại của mình miết lên lớp chai mỏng trên đầu ngón tay hắn.
“Cái này… cọ vào đau.” Nàng vô cùng đúng lý hợp tình mà tố cáo.
Thật ra câu này có hơi phóng đại.
Nhưng hắn ấn khiến nàng chân mềm nhũn.
Phóng đại một chút thì sao? Tiết Thanh Nhân càng thêm đúng lý hợp tình.
Tuyên Vương mặc nàng nắm tay, yết hầu khẽ lăn một cái.
Ngón tay nàng thon dài.
Lòng bàn tay hắn rộng lớn, chỉ cần cử động một cái là đã đem tay nàng bọc lại trong lòng bàn tay.
Nàng giãy giụa một chút, không thoát ra được.
Nhưng Tuyên Vương lúc này có vẻ rất dễ tính, hắn trầm giọng nói: “Không muốn bôi thì thôi vậy.”
Nói xong liền mặc lại quần áo cho nàng.
Ồ… thì ra không có ý muốn làm nữa.
Là nàng lấy lòng tiểu nhân mà đo lòng quân tử rồi.
Tiết Thanh Nhân nhìn Tuyên Vương, quyết định được voi đòi tiên.
Nàng nói: “Dù sao cũng không ngủ được, hay là điện hạ cõng ta ra ngoài ngắm sao đi?”
Điều này khác với lúc đón dâu cõng nàng. Lúc đó có lẽ chỉ là do Tuyên Vương điện hạ chiếm hữu dục tác quái, không muốn người khác cõng nàng thôi.
Còn hôm nay…
Tiết Thanh Nhân có chút tò mò, đường đường là Tuyên Vương điện hạ, liệu có chịu vì một câu nói bốc đồng của nàng mà cõng nàng đi ngắm sao trước mặt các thuộc quan, bộ hạ của hắn không?
Ý nghĩ này vừa lướt qua đầu Tiết Thanh Nhân.
Liền thấy Tuyên Vương đặt lọ thuốc xuống, rồi cúi người, nắm lấy cổ tay nàng.
Vẻ mặt lạnh lùng không đổi.
Nhưng hắn hé môi mỏng, lại nói: “Nàng hôn ta một cái, ta sẽ cõng.”
Tiết Thanh Nhân trợn tròn mắt.
Lời này… lại có thể thốt ra từ miệng Tuyên Vương sao?
Đây có phải là người mấy hôm trước gặp nàng, chỉ biết ngồi im trong xe ngựa không nói lời nào không?
“Nhân Nhân không muốn?” Hắn nhướng mí mắt, hỏi.
Tiết Thanh Nhân chớp chớp mắt, do dự một lát, rồi vẫn đưa tay ra vòng qua cổ Tuyên Vương.
Nàng muốn biết, dưới sự cho phép của Tuyên Vương, rốt cuộc nàng có thể ngang ngược đến mức nào trong phủ Tuyên Vương.
Thế là nàng ngây ngô hôn lên môi hắn.
Môi hắn hơi lạnh.
Tiết Thanh Nhân vừa dấy lên ý nghĩ này trong đầu, giây tiếp theo đã bị Tuyên Vương giữ lấy eo, hôn ngược lại thật mạnh.
Như gió táp mưa sa.
Còn hung hãn hơn cả nụ hôn đêm qua, gần như không che giấu mà lộ ra bộ mặt dã thú.
Nụ hôn này có hơi dài.
Cho đến khi nàng thở không nổi, theo bản năng cắn hắn một cái.
Tuyên Vương buông nàng ra.
Tiết Thanh Nhân nhìn một cái.
…Thế là xong.
Trên môi Tuyên Vương cũng lưu lại dấu răng của nàng, đúng là cùng với dấu trên cổ tạo thành một cặp hoàn hảo!
Tiết Thanh Nhân thấy chột dạ chỉ trong chốc lát, rồi lại thành thạo coi như không thấy.
Tuyên Vương không trách nàng vì sao cắn hắn.
Hắn giơ tay xoa nhẹ lên môi nàng.
Khiến Tiết Thanh Nhân không khỏi nghi ngờ, có phải hắn đã hôn đến sưng môi nàng rồi không.
Tuyên Vương nhanh chóng cúi người xuống trước mặt nàng, nói: “Lên đi.”
Tiết Thanh Nhân coi như quen cửa quen nẻo mà bò lên lưng hắn, đồng thời ôm chặt lấy cổ hắn.
Tuyên Vương cõng nàng đi thẳng về phía cửa điện.
Người ngoài cửa nghe tiếng liền vội vàng mở cửa.
Phía xa, những rường cột chạm trổ hoa lệ lập tức hiện ra trước mắt.
Cùng lúc hiện vào mắt Tiết Thanh Nhân, còn có hơn hai mươi cung nhân đang đứng gác ngoài cửa.
Vừa thấy Tuyên Vương cõng nàng, bọn họ đều biến sắc, vội vàng quỳ xuống hành lễ. Nhìn qua, đen kịt một mảng, thật là khí thế.
Ánh mắt Tiết Thanh Nhân lướt qua bọn họ, cuối cùng nhìn lên bầu trời.
Đêm nay lại không có sao.
Tiết Thanh Nhân lập tức ngượng ngùng.
Vậy làm sao bây giờ?
Không lẽ lại quay đầu về?
Tiết Thanh Nhân nghĩ một chút, thuận theo tự nhiên mà đổi giọng: “Điện hạ, ta không muốn ngắm sao nữa. Ta muốn ngắm phủ vương trong đêm.”
Tuyên Vương không hề nổi giận vì sự thay đổi đột ngột của nàng.
Hắn trầm giọng nói: “Được.”
Nhưng đáp xong lại không nhúc nhích.
Ngay cả các cung nhân cũng không khỏi sinh lòng tò mò, cẩn thận nâng tầm mắt lên một chút.
Lúc này Tiết Thanh Nhân chợt hiểu ra, nghiêng đầu hôn lên má Tuyên Vương.
Tuyên Vương lập tức bước chân về phía trước.
Cung nhân chứng kiến cảnh này trong lòng vô cùng kinh hãi.
Chỉ có Tiết Thanh Nhân nghĩ, Tuyên Vương điện hạ lạnh lùng vô tình… còn, còn khá dễ dỗ mà?
