Chương 92: Câu cá bằng kẹo mút
Bách Đốn Vương lao lên, khống chế người đàn ông lạ mặt: "Anh là ai? Sao lại trốn dưới đáy bể bơi?"
Người đàn ông ho vài tiếng, lấy lại hơi, nói: "Mắc mớ gì đến anh? Công viên nước này đâu phải của anh, người khác không được đến à?"
Thẩm Ngư bước tới, chú rắn nhỏ vàng bơi lên từ dưới nước, truyền tin cho cô.
"Rít rít, chủ nhân, người này đào hầm trốn, đào tới tận đáy bể, em sợ hắn chạy mất nên cắn hắn một phát!"
Thẩm Ngư gật đầu: "Cắn hay lắm!"
Bách Đốn Vương dùng vũ lực chế ngự, gã đàn ông mặt mũi sưng vù quỳ thụp xuống, lạy lục van xin.
Bách Đốn Vương đứng trên cao nói: "Theo luật cũ, nộp xúc xắc đen ra đây, tha chết cho!"
Gã nộp xúc xắc đen, kể lại trải nghiệm vào phó bản. Thẩm Ngư từ đó biết được một thông tin rất quan trọng.
Đông Phương Thạc cũng có một xúc xắc vàng!
Tuy nhiên, Đông Phương Thạc không biết hắn có xúc xắc đen. Hắn nói mình bị hệ thống ngẫu nhiên chọn tham gia phó bản, Đông Phương Thạc tin thật.
Hắn hứa sẽ tặng bạn gái nhỏ của mình cho Đông Phương Thạc, Đông Phương Thạc mới thả hắn.
Sau khi gã khai báo xong, Thẩm Ngư ra hiệu, Bách Đốn Vương dứt khoát xử gọn gã.
"Kẻ này vì sống mà bán đứng bạn gái, thả ra ngoài chắc chắn sẽ bán đứng chúng ta." Thẩm Ngư dùng "Thu hồi một chạm", thi thể biến mất sạch sẽ.
Thẩm Ngư vỗ tay, nói: "Còn một rương báu trong cái hầm đó, chúng ta lấy nó là hoàn thành nhiệm vụ, rời khỏi đây."
Thấy họ đã gom đủ rương, hai người bị trói cuống quýt: "Xin các người, tha cho tôi đi."
Thẩm Ngư bàn với đồng đội: "Mọi người nói xem, hai người này giết hay tha?"
Bách Đốn Vương: "Xử hết đi. Họ biết chúng ta có xúc xắc vàng, còn biết bí mật thăng cấp xúc xắc vàng."
"Thằng đàn ông còn biết cả bí mật của rắn nhỏ vàng!"
Thẩm Ngư hít sâu một hơi: "Thằng đàn ông xử đi, còn đàn bà... để cô ta tự sinh tự diệt ở đây."
Bách Đốn Vương nhanh gọn xử lý gã đàn ông, quay lại thì thấy người đàn bà biến mất. Chỉ còn một cuộn dây thừng vắt trên hàng rào.
"Ơ? Sao cô ta biến mất? Không phải nói không có xúc xắc đen thì không thể rời phó bản sao?"
Mọi người nhìn quanh, chẳng thấy bóng dáng cô ta đâu.
"Biết đâu cô ta có cách khác thoát thân. Thôi kệ, chúng ta ra ngoài trước đã."
...
Hứa Thiến Thiến trở về trang trại, vỗ ngực thở phào. May quá, cô còn nhiệm vụ trang trại chưa làm xong, được truyền tống về.
Hôm nay lại thoát một kiếp.
May mà xúc xắc đen của cô đã mất, từ nay không phải bị ép vào phó bản nữa, cũng không phải gặp lại đám người đó!
Tên Bách Đốn Vương đúng là ác quỷ, nắm đấm to hơn đầu cô... kinh quá.
Mau đi vắt sữa bò, chữa lành trái tim hoảng sợ.
Cô vừa nhận công việc làm thêm ở trang trại này hôm qua.
Hôm qua, trên đường cô gặp một chú bê con lạc đường, cho nó ăn hai nắm cỏ khô, hệ thống liền giao cho cô một công việc làm thêm ở trang trại.
Cô có thể vắt sữa bò, cho ăn cỏ, dọn dẹp trang trại, hoàn thành nhiệm vụ làm thêm, nhận được thành tích công việc và sữa tươi miễn phí.
Hứa Thiến Thiến rất thích công việc này, mỗi ngày ngoài lên đường và thu thập vật tư, cô đều muốn ở lại trang trại thật lâu.
Công việc này còn có một lợi ích: trang trại là một nơi đặc biệt, không thuộc trạm nào.
Nhân viên làm thêm có thể ngủ qua đêm ở đây, nhưng phải có nhiệm vụ trang trại mới được truyền tống.
Vì vậy cô thường để dành vài nhiệm vụ, chiều tối mới về làm. Lần này cô cũng lợi dụng nhiệm vụ truyền tống để thoát một kiếp.
...
Đội của Thẩm Ngư tiếp tục nhiệm vụ mê cung. Xúc xắc vàng của cô đã lên cấp ba, có chín mặt.
Có thể tung tối đa 9 điểm, tốc độ đi trong mê cung nhanh hơn nhiều. Tuy nhiên, họ phát hiện các màn chơi từ 7 điểm trở lên hơi khác trước.
Ví dụ như màn này.
Họ được truyền tống đến một hoang đảo.
Đây là lần đầu tiên họ thấy vùng nước kể từ khi bước vào thế giới sinh tồn đường cao tốc. Nhìn mặt biển mênh mông, ai nấy đều cảm thấy thoải mái.
"Woa — biển kìa! Không ngờ thế giới sinh tồn cũng có biển!"
"Hoàng hôn trên biển đẹp thật!"
"Không ngờ màn chơi phó bản lại có chỗ đẹp thế này cho chúng ta thư giãn."
Noãn Dương giương cần câu: "Thời gian trong phó bản chảy giống bên ngoài, mọi người mau câu cá đi. Màn này phải câu đủ 100 con mới ra được."
Bách Đốn Vương hớn hở bước tới, chọn một cần câu: "Câu biển tôi rành! Yên tâm, 100 con, bao nhanh!"
...
Một tiếng trôi qua, Bách Đốn Vương đổi năm sáu chỗ, vẫn chưa câu được con nào.
Những người khác thì lần lượt câu được vài con, ngay cả mèo hoang cũng bắt được hơn chục con.
Bách Đốn Vương, tay câu lão luyện, hôm nay lại trượt cá, khiến anh rất bực mình.
Anh bế Nữu Nữu lên: "Nữu Nữu, đi thôi, chúng ta không câu nữa, chú Đốn đưa cháu đi chơi!"
Anh phụ trách trông Nữu Nữu, vừa để đội trưởng tập trung câu cá, vừa muốn chơi với bé một lát cho khuây khỏa.
Ai ngờ, Nữu Nữu túm chặt cần câu của anh, nằng nặc không buông.
"Chú Đốn ơi, câu cá..."
"Chú Đốn ơi, Nữu Nữu muốn câu cá mà..."
Bách Đốn Vương nhìn khuôn mặt phúng phính của bé, ai có thể từ chối một đứa trẻ đáng yêu thế này chứ?
Bách Đốn Vương đành chiều: "Được được được, câu cá, chúng ta câu cá..."
Nhóc con còn đòi dùng kẹo mút để câu.
Bách Đốn Vương chiều hết, dù sao trông trẻ thì chơi vui là chính.
Anh thả cần câu với mồi kẹo mút xuống nước, không ngờ chẳng bao lâu đã câu được một con cá mú!
Nữu Nữu sướng quá.
Nhảy cẫng lên, vẫy tay: "Chú Đốn cố lên!"
Thả kẹo mút làm ổ, đúng là thần kỳ.
Từ khi câu được con cá mú, cần câu của Bách Đốn Vương vào guồng không trượt phát nào.
Liên tiếp câu được hai ba chục con cá.
Bách Đốn Vương mừng quá, bế Nữu Nữu lên cao, xoay vòng vòng, làm bé cười khanh khách.
Thẩm Ngư thấy cảnh này, mắt chợt cay cay.
Khung cảnh vui vẻ thế này, chưa từng xuất hiện trong cuộc sống tẻ nhạt trước đây của cô.
Bố Nữu Nữu chưa bao giờ chủ động bế con, huống chi đưa đi chơi cuối tuần.
Từ khi bước vào thế giới sinh tồn, tuy mỗi ngày vất vả, nhưng ngày nào cũng có đồng đội và mèo hoang bầu bạn.
Cô cảm thấy mình và Nữu Nữu đều trở nên vui vẻ hơn.
——————
Canh ba rồi
Ai muốn thêm canh thì giơ tay (՞••՞)ฅ
