Chương 100: Anh không hận cô nữa
Khi ôm chặt em gái còn đang thở vào lòng, Giang Uẩn cảm thấy mọi đau khổ trên đường đi đều tan biến.
Cây kim phán xét treo lơ lửng trong lòng biến mất, nỗi hối hận vì làm mất em gái cũng không còn, anh lại từ trên đám mây trôi nổi rơi xuống mặt đất.
Dường như, lúc này mới là thế giới thực, tất cả ảo ảnh và đau khổ đã rời đi.
Cánh cửa đóng lại, chỉ còn anh và em gái, Giang Uẩn khẽ nhếch môi cười chua chát.
Cuối cùng cô ấy vẫn không lừa anh.
Hay nói đúng hơn, cô ấy chưa bao giờ lừa anh.
Mọi thù hận đều không còn, Giang Uẩn chỉ nhớ đến những điều tốt đẹp người phụ nữ ấy đã dành cho mình.
Tiến sĩ đã cứu Giang Tuyết, và giúp anh tìm được em ấy trên suốt chặng đường.
Ân cứu mạng, không biết lấy gì báo đáp.
Anh đỡ Giang Tuyết dậy, cố gắng gọi em từ trong mơ hồ tỉnh lại, đút thuốc cho em uống.
“Anh… em… chết rồi sao?”
Cô bé đang sốt cao nở một nụ cười yếu ớt.
“Không thì… sao lại gặp được anh…”
Giang Uẩn đỡ đầu em tựa vào lòng mình, mũi cay xè, nhẹ nhàng an ủi.
“Anh về rồi, từ nay không ai có thể bắt nạt chúng ta nữa.”
Bây giờ anh có đủ khả năng bảo vệ em.
Giang Tuyết lại chìm vào giấc ngủ mê man, anh đặt em nằm ngay ngắn trên giường, đắp chăn cẩn thận.
Giang Uẩn ngồi bên giường một lát, đứng dậy rời đi và khóa cửa lại.
Ngoài hành lang, người phụ nữ ấy đang dựa vào lan can cầu thang, thân người nghiêng ra ngoài, trông rất nguy hiểm.
Trong lòng Giang Uẩn dâng trào cảm xúc mãnh liệt, khi tia chớp ngoài cửa sổ lóe lên, xiềng xích kìm hãm tình cảm của anh dường như cũng theo tiếng sấm rền mà bong ra, trong khoảnh khắc, anh chợt hiểu ra nhiều điều.
Như thể công tắc cảm nhận vạn vật trên đời được bật lên, những chi tiết nhỏ trong từng cử chỉ cũng hiện lên rõ ràng ý tình chứa đựng bên trong.
Giang Uẩn bước về phía trước, trong mắt anh chỉ còn lại một mình cô.
Người đã cùng anh bước ra từ phòng thí nghiệm, luôn ở bên cạnh anh.
Cô ấy có thể không phải người tốt, ngoài thí nghiệm ra chẳng nhìn thấy gì khác, nhìn anh cũng chỉ như một vật thể, nhưng cô ấy thực sự đã giúp đỡ anh.
Việc khử trùng âm thầm, thuốc duy trì tỉnh táo, sự bảo vệ sau khi gặp tổn thương… có lẽ bản thân cô ấy cho là không đáng kể, nhưng như một tia sáng trong bóng tối, mang đến cho anh đang tuyệt vọng một chút an ủi.
Những ngày tháng vô tận dưới tầng hầm, nhờ những điều nhỏ nhặt ấy, cũng không còn khó chịu đến thế.
Còn bây giờ, cô ấy đã đưa Giang Tuyết trở về bên anh.
Như thể đã hoàn thành bước cuối cùng của sự cứu rỗi.
Giang Uẩn bước về phía người đã làm rung động tâm can mình.
Cô nhận ra anh đến gần, quay người lại, nhướng đôi lông mày lạnh nhạt, ngón trỏ đặt lên môi ra hiệu im lặng.
Giang Uẩn cổ họng lăn xuống, ngoan ngoãn không lên tiếng, dùng mắt vẽ từng nét đường viền của người trước mặt, đáy mắt tràn đầy một vẻ bối rối.
Tiến sĩ, anh phải báo đáp cô thế nào đây…
Cô bình thản đến thế, như thể vừa rồi chỉ xảy ra một chuyện nhỏ nhặt, anh đương nhiên phải tìm được người thân, nên cô hoàn toàn không để tâm.
Còn lúc này, thứ âm thanh kỳ lạ kia lại càng hấp dẫn hơn.
Thực ra, cô có thể dùng việc này để đưa ra bất kỳ điều kiện nào, anh cũng sẽ không từ chối.
Giang Uẩn bị cô kéo xuống lầu, tiếng vặn tay nắm cửa đột ngột khiến anh hồi thần, anh điều khiển lõi khóa kẹt lại để câu thêm thời gian, đưa người phụ nữ vào phòng chứa đồ bên cạnh.
