Chương 12: Cô không muốn kết bạn với phản diện đâu!
Trên đấu trường, một cuộc tỷ thí mới đã bắt đầu.
Nhân viên nhốt người bình thường và xác sống thế hệ hai vào cùng một chỗ.
Giang Sở Sở hiểu ra tại sao đây lại là chợ đen ngầm. Trong căn cứ không cho phép tồn tại xác sống, hễ xuất hiện là sẽ bị đội cảnh vệ bắn chết. Nhưng ở đây lại nuôi vài con để phục vụ quyết đấu.
Khán giả bắt đầu đặt cược, xem ai sẽ sống sót.
Cuộc tỷ thí nhanh chóng kết thúc. Người đàn ông này không địch nổi xác sống thế hệ hai, bị mổ bụng sống nuốt ngay tại chỗ.
Những kẻ thắng cược reo hò ăn mừng, chẳng thèm để tâm đến kẻ đáng thương vừa chết.
Đôi tay Giang Sở Sở đặt trên đầu gối dưới gầm bàn run lên.
“Sợ quá huhu, Hệ thống ơi tôi muốn về quá. Đã tận thế rồi, không cố gắng sống sót mà còn tổ chức mấy trò vô nhân tính này.”
Giọng Hệ thống cũng có phần nghiêm túc.
“Nguyên tác có miêu tả qua, nơi này sau đó xảy ra sự kiện xác sống phá lồng, dẫn đến căn cứ nội bộ phát sinh biến dị, căn cứ S hoàn toàn diệt vong.”
Hả? Hả?
Nghe xong càng sợ hơn có không?
“Giáo sư Giang, chúng ta đến vừa kịp lúc. Tôi muốn cô xem trận tiếp theo.”
Trận thứ hai là quái vật biến dị và người bình thường. Lần này con người lại thất bại.
Nhưng khán giả reo hò cổ vũ theo tên một người.
“Kim Cương! Kim Cương! Kim Cương!”
Quái vật trong sân giơ hai tay về phía đám đông, gầm lên.
Giang Sở Sở kinh ngạc.
“Nó vẫn giữ được ý thức con người ư?!”
Dương Diệp Hoa thấy cô không còn vô cảm, trong lòng có chút tự hào.
“Thế nào? Tôi không để cô đến uổng phí chứ? Nó được tiêm máu của A189, từ người biến thành dạng này, từ nay không sợ virus, nhưng suy nghĩ vẫn rõ ràng.”
Giang Sở Sở hoảng loạn trong lòng: “Hệ thống, chuyện gì thế này? Nguyên tác không nói mà!”
Hệ thống bó tay: “Nguyên tác không nói thì tôi cũng không biết.”
“Cậu làm Hệ thống kiểu gì vậy? Thế giới này cậu cũng có vẻ không rành, không đáng tin tí nào!” Giang Sở Sở nghi ngờ sâu sắc năng lực của nó.
“Tôi chỉ là Hệ thống công cụ thôi. Tôi đã xuyên qua bao nhiêu thế giới, sao có thể thông thuộc từng cái được? Tôi có phải là đấng sáng thế đâu!”
Đang lúc Giang Sở Sở và Hệ thống cãi nhau, Dương Diệp Hoa bất ngờ nắm lấy tay cô.
“Huyết thanh chiết xuất từ máu A189 lại có năng lực như vậy. Giáo sư, tôi cảm thấy hướng phát triển tương lai của nhân loại vô cùng rộng mở.”
Giang Sở Sở giữ vẻ mặt bình tĩnh nhìn lại đấu trường, nói ra một câu hợp với nhân vật.
“Tôi muốn tìm hiểu tư liệu về Kim Cương.”
“Không vấn đề, tôi sẽ cho người sắp xếp để nó đến đây một chuyến.”
?!
Này, cô chỉ nói vậy thôi, cô không muốn đối mặt trực tiếp với quái vật đâu! Cứu mạng!
Giang Sở Sở khóc trong lòng: cô đã hiểu sâu sắc ý nghĩa của quẻ hạ hạ, và tại sao lúc đó người quản lý không gian lại nhanh chóng đẩy cô vào, không cho cô cơ hội nói.
Cuộc đời thật khó khăn.
Dương Diệp Hoa uống cạn chén trà trước mặt, lại tự tay rót cho mình một chén.
“Kim Cương, nam, mười bảy tuổi. Hiện tại nó không sợ lây nhiễm virus, ngay cả tôi cũng không làm được điều này.”
Giang Sở Sở phát hiện ra điểm mấu chốt.
“Khi nó được tiêm huyết thanh, là trạng thái con người hay đã nhiễm virus rồi?”
Dương Diệp Hoa nheo mắt lại, nhìn cô với ánh mắt có phần tán thưởng.
“Điểm này rất quan trọng đúng không? Vậy tôi nói thật, nó ở trạng thái con người.”
Đầu óc Giang Sở Sở xoay chuyển, đã hiểu ra, lưng đổ một tầng mồ hôi lạnh.
Một cậu bé mười bảy tuổi, làm sao có được huyết thanh? Nếu lính gác tầng hầm ăn trộm máu đem bán, chắc chắn sẽ bị đẩy giá lên cao.
Một cậu bé có khả năng mua huyết thanh giá cao, ắt xuất thân giàu có, sẽ được bảo vệ rất tốt, không thể tự mình đi thí nghiệm.
Huống hồ bản thân cậu ta là người, tự dưng tiêm huyết thanh làm gì?
Chỉ có một khả năng: có người đã chọn cậu ta, rồi tiêm loại huyết thanh này cho cậu ta để xem phản ứng.
Vậy nên tuyệt đối không phải lính gác bình thường bán ra, nhất định là người có năng lực và uy tín, lén lấy máu của Giang Uẩn, lặng lẽ tiến hành thử nghiệm.
Hệ thống vội nhắc nhở Giang Sở Sở: “Dương Diệp Hoa không phải người tốt, cô đừng hỏi nữa. Nhân vật của cô chỉ quan tâm đến virus và thí nghiệm, không để ý hành vi phạm pháp của người khác. Cậu bé này tiêm huyết thanh bằng cách nào không quan trọng.”
Dương Diệp Hoa nhìn Giang Sở Sở đầy tình cảm.
“Giáo sư Giang, trường hợp này có thể khiến cô thay đổi hướng nghiên cứu không? Để người biến dị không còn sợ virus xâm nhập.”
Hệ thống lúc này mới ngộ ra: “Tên này đang ghen tị với nam chính có khả năng kháng virus! Nguyên tác chỉ nói trong trận chiến sau này, hắn hy sinh người vô tội làm mồi nhử, bị nam chính chém chết. Tôi có biết hắn có tâm tư này đâu.”
“Đề nghị của đội trưởng Dương, tôi sẽ cân nhắc.” Giang Sở Sở khẽ gật đầu, mặt không biểu cảm.
Cửa phòng bị gõ, Kim Cương cao hai mét chen vào khung cửa.
Dương Diệp Hoa vỗ tay cười: “Kim Cương, lại đây gặp giáo sư Giang của căn cứ chúng ta. Cô ấy có thể chữa khỏi cho cậu đấy.”
Nói xong lại cười với Giang Sở Sở: “Sau khi Kim Cương biến thành dạng này, cổ họng biến dị, chỉ có thể gầm lên như dã thú, không nói được.”
Giang Sở Sở khoanh tay, một tay chống cằm, nhìn cậu thiếu niên mười bảy tuổi được gọi là Kim Cương.
“Nếu nó phải ở lại chợ đen để đấu, vậy tôi muốn rút máu nó mang về nghiên cứu.”
Vừa dứt lời, Kim Cương bất ngờ móc một miếng thịt từ bụng mình, máu me đầm đìa đưa tới.
Mẹ kiếp!
Nếu không nhờ đạo cụ nhỏ mà Hệ thống sắp xếp cho Giang Sở Sở, chắc chắn cô đã hét toáng lên nhảy dựng.
Đây đều là người gì vậy! Không hổ là tiểu thuyết tận thế!
Cô không phải phản diện thật sự, cô chỉ là một con rụt rè nhỏ, kiểu nhìn thêm một lần là ngất xỉu ấy.
Giang Sở Sở khẽ cau mày, quan sát đôi mắt nâu đục ngầu kia, không biết thiếu niên mười bảy tuổi kia đang nghĩ gì.
Dương Diệp Hoa lập tức vẫy tay cho Kim Cương rời đi.
“Đưa xong rồi thì đi nhanh đi. Hành vi thô lỗ quá, nhưng dạng này thì có thể làm mẫu vật cắt lát.”
Rồi Dương Diệp Hoa sai người đến, đặt miếng thịt vào hộp bảo quản, thêm đá lạnh mang theo, sau đó đưa Giang Sở Sở về lại phòng thí nghiệm.
Ngay khi Giang Sở Sở ôm hộp chuẩn bị đi, Dương Diệp Hoa đột nhiên áp sát tai cô.
“Tôi biết giáo sư Giang đã nghiên chế ra một loại thuốc thử cực độc, chỉ có thí nghiệm thể A189 sống sót. Còn hiện tại, sau khi huyết thanh của A189 được phát tán, chỉ có Kim Cương giữ được tư duy con người, nhưng có thể thấy độc tính đang giảm dần.”
“Giáo sư Giang, tôi dùng máu của Kim Cương tiếp tục làm thí nghiệm xuống dưới, phát hiện thế nào cũng không thành công. Tôi hy vọng cô có thể giúp tôi đột phá điểm này, được không?”
Hơi nóng bên tai phả vào, khiến Giang Sở Sở nổi hết da gà.
Được cái nịt! Sao nam chính không chém chết anh ta ngay bây giờ!
Đúng là phản diện, ngoài những gì thể hiện trong nguyên tác, bình thường chắc chắn đã làm không ít chuyện táng tận lương tâm.
Giang Sở Sở không đáp lại hắn, đi thẳng vào phòng thí nghiệm.
“Sao loại này còn không chết đi!” Cô vừa bận lấy mẫu quan sát, vừa chửi thầm Dương Diệp Hoa.
“Hắn coi cô là đồng đảng đấy, không hề kiêng dè.” Hệ thống vội an ủi.
“Ai thèm làm đồng bọn với tên phản diện sắp chết chứ!”
“Nhưng cô chẳng phải cũng là phản diện sắp chết sao?”
“A! Cậu câm miệng! Có năng lực cấm ngôn không, cho tôi một cái……”
********
Quan sát xong mẫu của Kim Cương đã là nửa đêm. Giang Sở Sở lại chửi Dương Diệp Hoa một trận vì tăng độ khó công việc cho cô, rồi mới nhớ đến nam chính.
Cô theo thường lệ xuống tầng hầm một chuyến, quan sát sự tiến bộ của hắn.
Giang Uẩn trước mặt cô khắc trên tường tám đạo phong nhận.
Người đẹp tuyệt sắc chống tay ngồi trên mép bàn, hài lòng gật đầu. Chiều nay cô về không buộc tóc, để xõa trên vai, được hai cặp kẹp ngọc trai cài ra sau tai.
Mái tóc gợn sóng như vậy khiến Giang Sở Sở dưới ánh đèn mờ ảo của tầng hầm thêm vài phần dịu dàng.
“Hệ thống, thế nào? Hắn có gần đến lúc chém Dương Diệp Hoa thêm bước nào không?”
Hệ thống tương đối hài lòng: “Theo kịp tiến độ nguyên tác rồi. Xem ra thù hận đúng là có tác dụng. Mấy roi cô rút trước đó đã phát huy hiệu quả.”
“Vậy tiếp theo tôi nên làm gì? Tôi lật nguyên tác xem.”
“Khỏi xem, tôi nói thẳng cho cô: cô nên sàm sỡ hắn.”
Giang Sở Sở: ???
—
Giang Sở Sở: Là cậu điên hay tôi điên hay cả thế giới này điên vậy a a a!
Hệ thống: Đừng hỏi, hỏi là cô là phản diện.
Giang Sở Sở: Cứu tôi, cứu tôi!
Tác giả: Đương nhiên là tôi điên rồi, ha ha ha ha ha. [Cười tà ác]
