Chương 4: Điểm tích lũy ở đâu ra?
“Chỉ cần ký chủ kiếm đủ điểm tích lũy, ở thế giới sau, có thể vào bể quay cấp cao hơn để rút kỹ năng mỹ nhân nha.”
Luồng khí hôi thối từ phía sau thổi bay sợi tóc mai của Tang Nhan. Nàng xoay người lại, ánh sao lờ mờ chiếu rõ cái đầu thối rữa của con thây ma đang bị kẹt trong khe cửa sổ.
Nó không phát ra tiếng kêu quái dị “hộc hộc”, chỉ im lặng bám vào bệ cửa sổ, dùng đôi mắt trắng đục đang thối rữa nhìn chằm chằm Tang Nhan, lớp thịt trên mặt rơi lả tả dưới sức ép của khe cửa.
“Thây, thây, thây ma! Thây ma! Cơ hội tốt đấy ký chủ! Mau đi gọi Ôn Cảnh Nhiên, đợi cậu ta giải quyết con thây ma, cô liền nhào vào lòng cậu ta, khóc lóc tỏ vẻ yếu đuối sợ hãi, tạo cơ hội da thịt chạm nhau, có kỹ năng cấp S hỗ trợ, giá trị ái ý của chúng ta chẳng phải sẽ dễ dàng đạt được sao!”
Sau cú hoảng sợ ngắn ngủi, A089 hưng phấn bày mưu tính kế trong đầu Tang Nhan.
Giọng điện tử hưng phấn đột ngột im bặt khi Tang Nhan mở cửa sổ, dí đầu vào miệng con thây ma.
Hệ thống: “??? Đồ ngốc, cô đang làm gì vậy!!”
Hệ thống hét lên kinh hoàng, con thây ma nhìn thấy miếng mồi tự dâng đến miệng, phát ra tiếng gầm gừ hạnh phúc.
Trán quá cứng, con thây ma hé miệng, ngửa đầu tích lực, cúi xuống cắn về phía chiếc cổ mảnh khảnh của con mồi!
Răng cắn xuyên qua lớp vải, không có cảnh máu thịt văng tứ tung như hệ thống tưởng tượng. Con thây ma cắn xé cổ Tang Nhan nhưng không thể phá vỡ làn da mịn màng như mỡ đông.
Tang Nhan nheo mắt, vẻ mặt vô cảm túm lấy đầu con thây ma, nhìn kỹ hàm răng vẫn còn sắc bén của nó, trong tiếng thét chói tai của hệ thống, lại nhét cánh tay mình vào miệng con thây ma.
Phát hiện dù con thây ma có cắn thế nào, làn da của mình cũng chỉ để lại những vết hằn đỏ rực mê ly, Tang Nhan cuối cùng cũng có chút hứng thú. Là kẻ pháo hôi, không ai để ý đến Tang Nhan. Sau khi mượn cớ đi vệ sinh lẻn ra khỏi căn nhà gỗ.
Tang Nhan lôi con thây ma đang tuyệt vọng vào khu rừng nhỏ, mắt sáng rực nhổ sạch răng của nó, rồi mới thỏa mãn vung gậy bóng chày đập nát đầu nó, quay trở lại căn nhà gỗ.
Vừa đến cửa, một luồng ánh đèn pin chiếu thẳng vào người Tang Nhan.
Cùng với ánh mắt sắc bén dừng trên mặt Tang Nhan, Trình Liệt Xuyên đang dựa vào cửa, một tay cắm túi, lạnh lùng chất vấn: “Sao cậu đi lâu thế?”
Tang Nhan rũ mí mắt, cúi đầu: “Tôi đau bụng.”
Nghe vậy, Trình Liệt Xuyên ghét bỏ lùi lại một bước, nhưng vẫn cảnh giác, nói: “Vén tay áo và ống quần lên.”
Trước đây không phải chưa từng có chuyện bạn học nửa đêm đi vệ sinh gặp thây ma, lén giấu vết cắn.
Khi đó nếu không phải Ôn Cảnh Nhiên phát hiện kịp, gọi Trình Liệt Xuyên và Tạ Lâm Chu cùng nhau trói người đó lại trước, e rằng đêm đó mọi người đều biến thành thây ma.
Tang Nhan xắn tay áo lên, ánh đèn pin chiếu vào hai cánh tay thon thả của cô gái. Không biết có phải do ánh sáng hay không, Trình Liệt Xuyên phát hiện làn da của Tang Nhan dưới màn đêm này trắng đến mức phản chiếu ánh sáng, phần xương ngón tay như được nhuộm từng cánh hoa đào, trắng ngần điểm hồng, đẹp đến lạ.
Cô lặng lẽ ngồi xổm xuống, vén ống quần dính đầy bùn đất. Ánh sáng lướt qua bắp chân thon dài cân đối, mắt cá chân nhỏ nhắn, làn da sạch sẽ như vải vừa bóc, đầu gối cũng ửng hồng nhàn nhạt.
Ánh mắt Trình Liệt Xuyên vô thức dừng lại trên làn da ấy, cổ họng vốn đã khô khốc bỗng cảm thấy khát lạ thường.
Nhưng khi Tang Nhan ngẩng đầu đứng dậy, ánh đèn pin lướt qua cổ cô, nhìn thấy những chấm đỏ rực trên làn da trắng muốt, Trình Liệt Xuyên lập tức cau mày.
Trình Liệt Xuyên tuy chưa từng trải qua chuyện nam nữ, nhưng phim con heo thì xem không ít. Vết tích trên cổ Tang Nhan trước mắt giống hệt những vết “dâu tây” mà bạn cùng phòng đại học hay khoe khi tán gái trước ngày tận thế.
Nhớ đến hai nam sinh khác đi vệ sinh chưa về, Trình Liệt Xuyên cảm thấy kỳ lạ. Trong một tháng tận thế này, trên đường đi, bọn họ cũng gặp không ít đội ngũ khác.
Trình Liệt Xuyên đã thấy trong những đội đó có không ít phụ nữ dùng thân xác để đổi lấy thức ăn. Mà vì đội của bọn họ đều là bạn học cùng trường, lại thêm trong đội có nhiều nam sinh khỏe mạnh, vật tư thu được chia đều, phần còn lại cũng có thể chia thêm cho những cô gái không góp sức.
Kể cả hai cô gái trước đó tự làm tự chịu mà chết, cũng chưa đến mức phải dùng thân xác để giao dịch.
Sắc mặt Trình Liệt Xuyên trở nên lạnh lùng. Vì hai cô gái trước đã hãm hại chị Nhiên Nhiên, Trình Liệt Xuyên cũng không có thiện cảm với Tang Nhan - bạn cùng phòng của chị Nhiên Nhiên, không khỏi châm chọc: “Cậu thiếu vật tư lắm sao?”
Vì ghét bỏ dịch nhầy của thây ma dính trên cổ, dù khát đến mấy cũng dùng chút nước cuối cùng để lau người, Tang Nân liếm môi khô khốc.
Cô nhìn Trình Liệt Xuyên, gật đầu nghiêm túc hỏi: “Cậu có nước không?”
Tang Nhan nghĩ Trình Liệt Xuyên đã hỏi cô có thiếu vật tư không, có lẽ có thể mượn từ cậu ta một chút.
Không ngờ Trình Liệt Xuyên nghe xong, đột nhiên lùi lại một bước lớn, mặt đỏ bừng, mở to đôi mắt đen đầy vẻ lưu manh: “Tôi có bệnh sạch sẽ! Cô đừng có mà đánh chủ ý lên người tôi!”
Tang Nhan thất vọng nhìn cậu ta một cái: “Ồ.”
Dù là nước cậu ta uống dở rót cho cô một chút, Tang Nhan còn chưa thèm chấp nhặt, vậy mà cậu ta đã đề phòng.
Ngoài nữ chính ra, giữ khoảng cách với các cô gái khác đúng không, Tang Nhan cảm nhận được ác ý sâu sắc của cốt truyện dành cho những kẻ pháo hôi như cô.
Không mượn được nước, Tang Nhan lại rũ mí mắt, uể oải đi vòng qua Trình Liệt Xuyên vào trong.
Trình Liệt Xuyên nhíu mày, nghĩ đến ánh mắt thất vọng Tang Nhan nhìn mình, cảm thấy cả người khó chịu.
Quả nhiên cô ta vừa rồi đã đánh chủ ý lên người anh!
Chỉ vì nước, bạn cùng phòng của chị Nhiên Nhiên mà lại có thể, có thể sẵn sàng làm chuyện đó...
Người giao dịch với cô ta, không cho cô ta nước sao?
“Ký chủ...”
Khi Tang Nhan nhắm mắt nghỉ ngơi, A089 - kẻ đã im lặng như gà câm từ lúc Tang Nhan thí nghiệm trên thây ma - cẩn thận lên tiếng: “Ký chủ, nếu cô cần nước, hệ thống thương thành bên này có thể dùng một điểm tích lũy đổi một chai nước nha.”
Tang Nhan lạnh lùng nói: “Không có điểm.”
Nhận được câu trả lời của ký chủ, giọng điện tử của A089 lập tức hoạt bát trở lại: “Có đó nha, cưng ơi, hệ thống bên này phát hiện ký chủ vừa vặn có một điểm tích lũy.”
Tang Nhan hơi nghi hoặc: “Điểm tích lũy ở đâu ra?”
“Mười điểm ái ý đổi một điểm tích lũy, còn giá trị ái ý ở đây, hệ thống phát hiện đều do mục tiêu công lược Trình Liệt Xuyên cung cấp.”
Tang Nhan kinh ngạc, suy nghĩ một chút, vẫn không nghĩ ra lý do vì sao Trình Liệt Xuyên lại tăng giá trị ái ý.
Hệ thống ân cần nói: “Cưng ơi, có muốn biết vì sao mục tiêu công lược lại tăng giá trị ái ý với cô không? Bên này chỉ cần một điểm tích lũy là có thể mở phần mềm biết được sự tăng giảm giá trị ái ý bất cứ lúc nào, giúp ký chủ nắm rõ sở thích của mục tiêu công lược, tăng giá trị ái ý không còn là giấc mơ nha~”
Tang Nhan: “... Tôi ngủ đây.”
Mở hệ thống thương thành, cần mười điểm tích lũy.
