**Chương 42: Quá âm hiểm rồi!**
Dạ Dao dùng hai tay nắm lấy hai má mềm mại của Lạc Kiến Hoa.
“Sao em cứ nhắc mãi chuyện này thế? Thế giới sẽ không tiêu đời gấp đôi đâu, chị cũng không tàn bạo đến vậy.”
“Ưm... Cũng khó nói lắm, bên phía nhà tiên tri nói thế mà.”
Lạc Kiến Hoa không phản kháng, mặc kệ Dạ Dao véo má mình.
May mà không mạnh lắm.
Giống như đang sờ hơn.
Có lẽ vì sức Dạ Dao vốn nhỏ.
Dạ Dao chép miệng: “Chậc, thế nhà tiên tri ở đâu? Chị có thể đến đấm hắn một phát không, dám vu khống chị, thật quá đáng.”
“Ưm, nhưng nếu nhà tiên tri không phát hiện ra chị, thì chị cũng đâu có cuộc sống thoải mái như bây giờ nhỉ?”
Lạc Kiến Hoa lẩm bẩm.
Phải nói câu hỏi này rất đau đầu.
Dạ Dao lập tức buông Lạc Kiến Hoa ra, nhẹ ho một tiếng.
“Khẹc~ Việc nào ra việc đó.”
“Nói xa rồi, đều tại em cứ nhắc chị chuyện hủy diệt thế giới, làm chị mất hứng chỉ em cách lén lút ra ngoài rồi.”
Lạc Kiến Hoa lộ vẻ vô tội.
“Bây giờ xin lỗi có kịp không?”
Bỏ qua nhiệm vụ Cục Đối sách giao cho cô bé là thăm dò dị năng của Dạ Dao,
Lạc Kiến Hoa thực sự hơi tò mò.
Dù sao Dạ Dao chưa bao giờ dùng dị năng trước mặt cô bé.
Không biết đọc tâm có tính không.
Nhưng đọc tâm hiển nhiên không thể hủy diệt thế giới.
Cho nên nhất định còn có năng lực khác giấu kín.
“Chị~ Em muốn xem~”
Lạc Kiến Hoa nắm góc áo Dạ Dao, bộ dạng đáng yêu cầu khẩn.
Dáng vẻ làm nũng này suýt làm Dạ Dao mềm nhũn cả người.
Giá như kiếp trước có một cô em gái đáng yêu thế này thì tốt.
Làm nũng lên thật chết người.
Dạ Dao nhất định sẽ vung tiền cho em gái.
May mà kiếp này điều ước đã thành hiện thực.
Nhà nước còn tặng cho cô một cô em gái.
Tuy lúc đầu là giả, nhưng sau này chẳng phải đã bị “chiêu an” rồi sao.
“Được được được, cho em xem cũng chẳng khó gì.”
Dạ Dao vui đến nỗi khóe miệng cong lên.
Lạc Kiến Hoa đã cho đủ giá trị cảm xúc.
Theo tiếng Dạ Dao thầm niệm trong lòng “thân thể phân hạch”, bề mặt cơ thể nhanh chóng ánh lên huỳnh quang.
Giây tiếp theo, thân hình nhỏ bé như phân tách ra, biến thành hai cơ thể hoàn chỉnh.
May mà quá trình này không quá mất vệ sinh, để lại cho Lạc Kiến Hoa chỉ là sự chấn động sâu sắc.
“Chị... biến thành hai người rồi!?”
Lạc Kiến Hoa vô thức đưa tay sờ mó hai Dạ Dao.
Mềm mềm.
Không phải ảo giác.
Hình như cả hai đều thật!
Chỉ thấy Dạ Dao bản thể nhắm mắt, Dạ Dao phân thân chống nạnh giương mũi, bộ dạng đầy kiêu hãnh.
“Thế nào? Lợi hại không? Có phải cảm thấy rất chấn động không?”
Lạc Kiến Hoa chọt chọt Dạ Dao đang nhắm mắt, tâm trạng chấn động dần bình phục.
“Quả thực... hơi chấn động.”
Ai thấy một người đột nhiên biến thành hai cũng sẽ giật mình.
“Chị có thể điều khiển cả hai cơ thể không?”
“Ưm, có thể, nhưng sẽ có gánh nặng, bình thường không duy trì được lâu, chỉ khống chế một sẽ tốt hơn nhiều.”
Dạ Dao đoán tinh thần lực của mình tăng lên là có thể chịu được gánh nặng này.
Trực tiếp hóa thân thành hero điều khiển, có thể khiến người ta hoa mắt.
Thậm chí không chỉ trình độ cao, mà sát thương cũng cao vô đối.
Ai thấy chẳng phải kêu lên “quá âm hiểm!”
“Chị có thể gửi cơ thể phân ra đến nơi rất xa, đến lúc, cơ thể phân ra sẽ tự động biến mất.”
Dạ Dao giải thích với Lạc Kiến Hoa, hoàn toàn không lo bị Cục Đối sách biết.
“Ra vậy, xem ra chị không thực sự lén ra ngoài, thế thì em yên tâm rồi.”
Lạc Kiến Hoa thở phào một hơi.
Bản thể ở lại đây là được.
Ít nhất có thể đảm bảo an toàn tuyệt đối, không để Dạ Dao gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Lạc Kiến Hoa thả lỏng xong bỗng lại nhớ ra một vấn đề.
“Chị ơi, cơ thể này cũng có sức mạnh hủy diệt thế giới sao?”
Nghe vậy, Dạ Dao bỗng nhớ lại một vấn đề mình đã bỏ qua.
Thể Phân Hạch có thể phân tách số liệu, thì bản thể đương nhiên cũng có thể phân tách số liệu.
Chỉ là bản thể vì gần đó có đại gia số liệu canh chừng nên không thể thử.
Cảm giác thì vẫn được.
Tinh thần lực đủ là có thể duy trì sự tồn tại của hai đại gia số liệu siêu cấp.
Sau này nếu tinh thần lực cao đến một mức nhất định, nói không chừng còn có thể phân tách ra cơ thể thứ ba, thứ tư.
Lúc đó sẽ là số lượng đại gia số liệu.
Nghĩ đến đây Dạ Dao há hốc mồm.
Mẹ ơi!
“Mình cũng quá âm hiểm rồi.”
“Cái gì quá âm hiểm?”
Lạc Kiến Hoa hơi không theo kịp phát biểu kỳ lạ của Dạ Dao.
“Không có gì, chỉ là đang sợ hãi tài năng của mình thôi~”
Dạ Dao không định duy trì phân thân lâu, nhanh chóng để nó biến mất.
Diễn một lần là được rồi.
Lạc Kiến Hoa lộ vẻ tiếc nuối.
Hai Dạ Dao đứng trước mặt vẫn có cảm giác thị giác đấy.
Mà còn thú vị hơn.
“Chị ơi, chị chưa trả lời câu hỏi vừa nãy của em đâu.”
“Hừ hừ~ Ai biết? Có lẽ có, có lẽ không, chuyện sau này chỉ có sau này mới biết được.”
Dạ Dao trả lời qua loa.
Lạc Kiến Hoa đương nhiên lộ vẻ không hài lòng.
“Chị xấu bụng.”
“Hì hì~ Có vài chuyện, chỉ cần lòng hiểu nhau là được rồi~”
“Ưm...”
Lạc Kiến Hoa là một cô bé loli thông minh.
Cho dù Dạ Dao không cần nói rõ, cô bé cũng có thể đoán được nhiều chuyện.
Hiện tại xem ra dị năng của Dạ Dao có hiệu quả nhiều mặt.
Thể hiện ra đã có đọc tâm, phân thân, còn chưa thể hiện ra tiềm chất hủy diệt thế giới trong lời tiên tri.
Như vậy tuyệt đối còn giấu một số hiệu quả.
“Quả thực giống như một vị thần chưa trưởng thành.”
“Thần sao? Không dám không dám~”
“Chị ơi, biểu cảm này của chị không có sức thuyết phục đâu, quá kiêu ngạo rồi...”
“Cái này gọi là tự tin!”
Thời gian trôi qua, đến chiều.
Mặc Thu Lợi cuối cùng cũng về.
Hành động của cô bé tự nhiên thu hút sự chú ý của nhân viên đang quan sát trong bóng tối.
Theo tình hình mấy ngày nay.
Sau khi Mặc Thu Lợi đến, đều ở từ sáng đến tối.
Trong thời gian đó không hề rời đi.
Kết quả Mặc Thu Lợi vừa gặp Dạ Dao không lâu đã rời đi bất thường, mãi đến chiều mới bước vào khu chung cư.
Rõ ràng là dị thường không thể rõ hơn.
“Cô bé đi làm gì thế?”
“Không rõ, không ai đặc biệt để ý cô bé.”
Tuy Mặc Thu Lợi thường xuyên tiếp xúc với Dạ Dao, nhưng không có ai giám thị cô bé suốt.
Là một đứa trẻ có vấn đề nổi tiếng, “lý lịch” của Mặc Thu Lợi đã được họ ghi nhớ trong đầu.
Cô bé loli toàn đầu óc là ma pháp thiếu nữ thực sự không cần phải đặc biệt để ý.
“Ghi lại trước đã, lúc nào có dị thường thì tra lịch trình xuất hành.”
Bên kia.
“Em về rồi.”
Mặc Thu Lợi bước vào phòng Dạ Dao, có cảm giác như trút được gánh nặng.
Gần đây ở trong phòng Dạ Dao lâu quá, có chút coi nơi đây như căn phòng an toàn.
Cũng như lúc không vui sẽ trốn vào góc tối tăm buồn bực vậy.
Dạ Dao đang chơi game thuận tay nhấn tạm dừng, chào hỏi.
“Chào mừng về nhà~ Kết quả thế nào?”
Mặc Thu Lợi hơi ngượng ngùng.
Từ biểu cảm có vẻ không được thuận lợi lắm.
“...Tra được một chút.”
“Một chút là sao?” Dạ Dao đầy dấu hỏi.
“Ưm... Em quyền hạn không đủ, chỉ tra được mấy cái cuối cùng...”
Mặc Thu Lợi muốn khóc không được.
Không phải vì không tra được danh sách đầy đủ.
Mà là nguyện vọng được thấy dáng ma pháp thiếu nữ của Dạ Dao và Lạc Kiến Hoa có thể tan thành mây khói rồi.
Tại sao ông trời lại làm khó một bé loli như em ấy chứ?
Trong đầu Mặc Thu Lợi thậm chí nảy ra ý nghĩ điên cuồng.
Có nên tạm thời chuyển từ ma pháp thiếu nữ thành cán bộ phản diện để đột nhập vào kho lưu trữ của Cục Đối sách không nhỉ?
