Chương 61: Hiệu ứng cửa sổ vỡ
Chuyện xông vào cuộc sống của Dạ Dao mỗi ngày.
Mặc Thu Lợi chưa bao giờ vắng mặt.
May mà hôm nay cô bé không mang đồ magical girl đến nữa.
Xem ra mấy tấm ảnh hôm qua có thể để Mặc Thu Lợi dùng một thời gian dài.
“Dạ Dao, Tiểu Lạc, thời gian bị phạt của tớ sắp kết thúc rồi, lúc đó có muốn ra ngoài trừ gian diệt ác với tớ không?”
Vì vụ Viêm Ma mấy hôm trước khiến Mặc Thu Lợi rơi vào nguy hiểm.
Cục Đối sách bên đó mới đưa ra một lệnh “cấm túc” mang tính đặc thù.
Giờ tính thời gian cũng sắp hết.
Magical girl Thủy Tinh sắp sửa lại xuất hiện trong thành phố!
“Lại đi tuần à?”
Dạ Dao thực sự không biết từ chối lời mời của Mặc Thu Lợi thế nào.
Dù sao thì thể phân thân chắc chắn khó mà lén lút trốn ra ngoài.
Một khi bị phát hiện thì sẽ liên lụy đến nhiều chuyện.
Nhưng mà Hệ thống Ghép Nhà biết đâu lại phán là “hoạt động gia đình”.
Dạ Dao cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội kiếm điểm thuộc tính quý giá này.
Lạc Kiến Hoa thì đang suy nghĩ về lời mời của Mặc Thu Lợi.
Giờ đến nước này.
Cô bé cũng nên nghĩ cách giúp chị giải tỏa lo âu rồi.
Cứ thế này thì Dạ Dao biết đâu còn chẳng thể lén lút trốn ra ngoài.
Lâu Nguy chắc chắn sẽ không phạm sai lầm lần thứ hai.
Huống hồ có thể còn có biện pháp phòng hộ do hai S cấp dị năng giả để lại.
Ừm.
Biết đâu có thể lợi dụng Mặc Thu Lợi.
Lúc đó báo cáo tin giả, bịa vài câu xem có ăn thua không.
Dạ Dao thì đặt tay lên đầu Mặc Thu Lợi xoa xoa.
“Chẳng phải vẫn chưa tới sao, đợi đến lúc cậu hết phạt rồi tính tiếp.”
“Nói bây giờ chẳng phải có thể chuẩn bị trước sao?”
“Còn có thể chuẩn bị gì nữa?”
Dạ Dao nghi hoặc đưa mắt nhìn.
Gọi là hoạt động magical girl chẳng phải là ra ngoài cùng Mặc Thu Lợi dạo vài tiếng.
Sau đó lười biếng cả buổi, tiện thể ngắm cảnh đêm là được sao?
Chỉ thấy mắt Mặc Thu Lợi sáng lên, đầy háo hức.
“Ví dụ như thảo luận Dạ Dao và Tiểu Lạc nên mặc trang phục magical girl thế nào để ra ngoài.”
“Khốn nạn! Đừng có lấn tới nha!”
Dạ Dao lập tức đổi sắc mặt.
Xông thẳng tới véo má Mặc Thu Lợi, trừng phạt thật nặng.
“Ô ô ô~”
Xem ra buổi trình diễn thay đồ hôm qua đã khiến cô magical girl này phát thèm rồi.
Hôm nay còn dám đòi hỏi quá đáng.
Cứ thế này thì có phải cô bé còn muốn diễn một màn magical girl Đồng Dao đánh chạy kẻ xấu rồi được mọi người yêu quý trước đám đông không?
Dạ Dao nhìn sang Lạc Kiến Hoa.
“Tiểu Lạc, em cũng nói cô ấy đi.”
“Ơ? Em không có ý kiến gì lớn lắm đâu...”
Lạc Kiến Hoa hồi thần, dùng ánh mắt ôn hòa nhìn hai người đang đùa giỡn.
Thực ra cô bé cũng hơi muốn thử mấy hoạt động vượt ngoài thường thức.
Tuy có thể khiến người hướng dẫn tức xỉu, nhưng nghĩ kỹ thì cũng không tệ.
Nếu có thể nhìn thêm vài lần Dạ Dao mặc quần áo dễ thương thì càng tốt.
Tiếc là Dạ Dao hình như không mấy sẵn lòng.
“Hừ, muốn chơi thế nào thì chơi, tớ nhất định không nhượng bộ đâu.”
Mặc mấy bộ đồ xấu hổ đó trong phòng đã là giới hạn chịu đựng tâm lý của Dạ Dao rồi.
Mặc ra ngoài thì còn ra thể thống gì?
Ngoài tạo điều kiện cho cảnh thua cuộc CG ra thì chẳng có tác dụng gì cả!
Mặc Thu Lợi ấm ức xoa mặt mình, vẻ mặt hơi thất vọng.
“Được, được rồi, đã Dạ Dao không muốn thì thôi...”
Rồi cô bé đổi giọng.
“Vậy đi cùng tớ thì chắc không sao nhỉ?”
Dạ Dao vừa định gật đầu thì đột nhiên nhận ra một vấn đề.
Cô magical girl ngốc này không phải đang dùng hiệu ứng cửa sổ vỡ đấy chứ?
Vốn còn chưa đưa ra quyết định cuối cùng.
Kết quả suýt nữa thì thuận thế gật đầu thỏa hiệp.
Dạ Dao ném ánh mắt nghi ngờ về phía Mặc Thu Lợi.
【Mặc Thu Lợi đang mong chờ phản hồi của cậu.】
Chẳng nhìn ra gì cả!
Thế mà có thể thần không biết quỷ không hay dùng hiệu ứng cửa sổ vỡ đến mức này sao?
Mặc Thu Lợi đúng là nhân vật có khả năng.
Dạ Dao lập tức đổi chủ đề.
“Khụ khụ~ chuyện này để sau tính, giờ đến lượt tớ nói một chuyện.”
Chỉ thấy cô bé tóc trắng trở nên nghiêm túc.
“Chiều nay có hai người họ hàng đến nhà chơi, chúng ta tuyệt đối không được để lộ bất kỳ sơ hở nào.”
Hai người họ hàng giả này là S cấp dị năng giả, chắc chắn có giác quan cực kỳ mạnh.
Dạ Dao qua hệ thống đọc tâm biết Lâu Nguy sẽ tôn trọng quyền riêng tư của cô, chủ động phong bế mọi thứ trong phòng.
Có giới hạn và nguyên tắc của cường giả tuyệt thế.
Cô mới dám nói thoải mái trong phòng.
Nhưng hai S cấp dị năng giả sắp tới thì chưa chắc.
Để tránh bí mật bị lộ ra ngoài.
Dạ Dao thấy nên chuẩn bị trước với Mặc Thu Lợi và Lạc Kiến Hoa.
“Chiều nay chúng ta ở trong phòng yên lặng xem phim hoạt hình chơi game, cố gắng không nói mấy chuyện về dị năng, bên ngoài.”
“Em biết rồi, chị.”
Lạc Kiến Hoa lập tức hiểu ý Dạ Dao, gật đầu đồng ý.
Mặc Thu Lợi thì hơi không hiểu chuyện này liên quan gì đến việc họ hàng đến chơi.
“Tại sao?”
Dạ Dao nghĩ một lát.
Mặc Thu Lợi không cần biết nhiều nội tình như vậy.
Biết quá nhiều chỉ làm cô bé thêm phiền não.
Nếu nói có hai S cấp dị năng giả đến.
Với tính cách thường ngày của cô bé, biết đâu còn trở nên căng thẳng.
“Vì hai người họ hàng đó là dị năng giả hơi xấu bụng, biết đâu có thể nghe được lời thì thầm của chúng ta.”
Dạ Dao đã tìm được cách nói phù hợp.
Hơi có chút làm hai S cấp dị năng giả mang tiếng oan.
“Nếu bị họ biết tớ lén trốn ra ngoài, thì không thể cùng Mặc Thu Lợi cậu tiến hành hoạt động magical girl được.”
“C-Cái gì!”
Mặc Thu Lợi phẫn nộ.
Sao có thể như vậy?
Không thể như vậy được!
Sau khi trải qua hoạt động magical girl có đồng đội, làm sao cô bé có thể chịu được cảnh trở lại một mình.
Nhất định phải che chở cho Dạ Dao thật tốt!
“Yên tâm đi, Dạ Dao, tớ sẽ yên lặng xem phim hoạt hình magical girl, tuyệt đối không nói nửa lời với người lớn.”
Ánh mắt Mặc Thu Lợi kiên định như muốn vào Đảng.
Ai dám chất vấn quyết tâm mãnh liệt đó của cô bé.
“Đúng, chính là ánh mắt này, không hổ là nhân gian thể của magical girl Thủy Tinh, tớ Dạ Dao công nhận cậu rồi.”
Dạ Dao mỉm cười giơ ngón cái, không tiếc lời khen ngợi.
Mặc Thu Lợi trực tiếp bị lừa ngây người.
Được Dạ Dao khen xong cứ cười ngốc mãi.
Lạc Kiến Hoa nghiêng đầu nhìn cảnh này.
Một lần nữa thấy Mặc Thu Lợi đúng là chẳng có tí uy hiếp nào.
Cho đến chiều.
Hai nhân vật nặng ký bí mật đến thành phố nơi Dạ Dao ở.
Thành phố nhỏ bé thế là tụ tập ba S cấp dị năng giả.
Nhưng hai người đến không phải lập tức đi gặp Dạ Dao.
Mà tụ tập trong một phòng khách khác.
“Lâu Nguy, lâu quá không gặp, không ngờ tôi còn có thể đóng vai anh của anh, nói thật thì thấy vinh hạnh quá.”
Người đàn ông già dặn bước tới trước mặt Lâu Nguy.
Ánh mắt Lâu Nguy không dao động nhiều.
“Phương Trạch, lần này qua đây không phải để ôn chuyện, anh còn có việc quan trọng hơn phải làm.”
Giọng điệu công việc này khiến Phương Trạch hơi bất lực.
Người đàn ông mạnh nhất này dường như chưa từng thay đổi.
Hay nói đúng hơn là sau khi gánh vác trọng trách thế giới, anh ta càng trở nên vô tình hơn.
“Tôi nghĩ tôi có thể đóng tốt vai một người chú.”
“Đừng để lộ sơ hở.”
“Kỹ năng diễn xuất của tôi lừa một cô bé vẫn không thành vấn đề.”
