Chương 74: Hắn Dám À?
Dạ Dao ngây người ra.
Đây là tình tiết gì vậy?
Thế lực thần bí kia vì muốn tìm ra dị năng giả Hắc Vụ mà nhắm vào Thủy Tinh?
Thậm chí còn cố gắng tái hiện cảnh magical girl thua cuộc để dụ Hắc Vụ xuất hiện.
Cái não người thường có suy nghĩ được như vậy không?
Dạ Dao nghĩ bụng lúc đó mình đã cắt đủ rõ ràng với Thủy Tinh rồi.
Đến Cục Đối Sách còn chẳng nghi ngờ.
Đúng là não người xấu ai cũng kỳ lạ.
Vấn đề là hắn còn đoán đúng thật!
Thủy Tinh đúng là quen biết dị năng giả Hắc Vụ.
“Câu cá?”
Vẻ mặt Thủy Tinh nhanh chóng bình tĩnh trở lại.
Nếu là thường ngày, có lẽ cô đã hoảng loạn mất kiểm soát.
Nhưng giờ cô là magical girl.
Phía sau cô là người cần bảo vệ.
Hắc Vụ mà tên bịt mặt nói chính là Dạ Dao.
Một khi hắn biết mục tiêu đang ở sau lưng, chắc chắn sẽ uy hiếp đến tính mạng Dạ Dao.
Tuyệt đối không thể thừa nhận.
“Tôi không biết dị năng giả Hắc Vụ gì đó, anh thất vọng rồi. Tôi chỉ là một magical girl bình thường thôi.”
Thủy Tinh nghiêm túc đáp.
“Dù anh có đánh bại tôi ở đây, cũng sẽ không dụ được người anh muốn tìm đâu.”
Tên bịt mặt liếc nhìn hai cô gái không xa.
Tuy đều là dị năng giả, nhưng dao động tinh thần rất yếu.
Ngoại trừ cô bé tóc đen ngắn có tinh thần lực gần cấp B.
Còn lại chẳng cần để ý.
Dù sao hắn cũng không định tha cho ba người này.
Trước khi câu cá, hắn đã quan sát kỹ môi trường xung quanh.
Gần đây không có dị năng giả mạnh nào.
Dù có gây động tĩnh, cũng có thể giải quyết nhanh trước khi dị năng giả của Cục Đối Sách đến.
“Có dùng hay không thì thử là biết. Tiêu diệt mấy nhân tài của Cục Đối Sách ở đây cũng không thiệt, đỡ sau này chúng nó chống đối chúng ta.”
Dạ Dao và Lạc Kiến Hoa chạy ra sau lưng Thủy Tinh.
Thấy cảnh này, tên bịt mặt cười lớn.
“Ha ha ha~ Không chạy trốn mà còn lại gần ta à? Dù sao ta cũng không để các ngươi chạy thoát.”
Nhưng giây tiếp theo.
Nụ cười của hắn đông cứng.
Ba người trước mắt bỗng tan biến như khói.
Tất cả vừa rồi chỉ là ảo giác!
Từ khi nào!?
Khi tên bịt mặt phát hiện lại mục tiêu, mới thấy Thủy Tinh đã dẫn hai người bay xa cả trăm mét.
“... Một Lá Che Mắt của em chỉ khiến hắn ảo giác vài giây, không cầm cự được lâu đâu.”
Sắc mặt Lạc Kiến Hoa hơi tái.
Tinh thần lực của đối phương quá mạnh.
Cô dốc hết sức chỉ khống chế được ba giây.
Nhưng phải biết, với tinh thần lực dưới cấp B mà khống chế được dị năng giả cấp A ba giây, đã cho thấy sự mạnh mẽ của dị năng Lạc Kiến Hoa.
Dù có phần nhờ đòn bất ngờ.
Nhưng vẫn rất đáng giá.
Không phải tự nhiên mà cô được xếp vào hàng ngũ dị năng giả Số hiệu từ sớm.
Cùng lúc đó.
Đũa phép của Thủy Tinh tự động bắn ra một tia sáng lên trời.
Nổ ra hình Thủy Tinh vẽ đơn giản giữa không trung.
Không nghi ngờ gì, đây là tín hiệu cầu cứu gửi đến dị năng giả của Cục Đối Sách.
Thấy vậy, tên bịt mặt nổi khùng.
Hắn lại bị một cô bé khống chế cứng người!
Nếu để người ta biết hắn thả mất một D, hai C, mặt mũi hắn để đâu?
Hơn nữa, cô bé tóc ngắn cấp C mạnh kia lại có thể khống chế cứng dị năng giả cấp A.
Rõ ràng là nhân tài đỉnh cao của Cục Đối Sách!
Có lẽ cô ta là mục tiêu giá trị nhất trong ba người, tuyệt đối không thể bỏ qua!
“Đã không hợp tác, thì hãy để mạng lại đây!”
Tên bịt mặt rút ra một lưỡi dao ngắn, chém ra ba luồng hàn quang.
Tiếng xé gió kinh khủng lao tới từ phía sau.
Thủy Tinh bắt đầu không bình tĩnh nổi.
“Đồng, Đồng Dao, mau cho hắn thấy sức mạnh tình bạn của chúng ta!”
“Đừng hoảng, hắn sắp gặp vận may lớn rồi.”
Dạ Dao từ đầu đến cuối không mất bình tĩnh.
Dù luôn tỏ ra căng thẳng sợ hãi.
Nhưng từ lúc tên bịt mặt nhảy ra, cô đã phải nhịn cười.
Đã thấy người liều mạng, chưa thấy ai liều mạng đến thế.
Hắn dám à?
Trên cao.
Bóng người vạm vỡ đứng giữa mây.
Lâu Nguy nhìn tên bịt mặt hung hãn với ánh mắt bình thản, không lộ ra một tia sát khí, nhưng đã coi hắn như người chết.
Tinh thần lực khổng lồ đã âm thầm trải rộng.
Đến tên bịt mặt có tinh thần lực cấp A cũng không hề phát giác.
Chỉ cần hắn dám hành động quá khích, sẽ lặng lẽ chết không kịp kêu.
Lâu Nguy không ra tay ngay.
Làm vậy sẽ lộ việc hắng bảo vệ trong bóng tối.
Đồng thời khiến Dạ Dao nghi ngờ.
Không có lợi cho việc quan sát sau này.
Nhưng lúc này Mặc Thu Lợi phát tín hiệu cầu cứu.
Vậy là có lý do để ra tay ngay.
Những luồng hàn quang sắp trúng ba cô gái bỗng vỡ tan.
“Bốp!”
Tên bịt mặt biết chẳng lành, lập tức quay người bỏ chạy.
Nhưng hắn nhanh chóng phát hiện không thể khống chế cơ thể mình.
“Cá...?!”
Gã thanh niên bịt mặt đứng im tại chỗ.
Rồi như bị vật gì nâng lên, bay thẳng lên trời.
Tốc độ nhanh như tên lửa!
Thủy Tinh sau khi cảm nhận nguy hiểm đã qua, vẻ mặt vẫn còn chưa hết hồn.
“Ơ? Kẻ xấu đâu rồi? Sao biến mất rồi?”
“Chẳng lẽ là sức mạnh tình bạn của Đồng Dao, tôi và Tiểu Lạc bùng nổ, tạo ra kỳ tích sao?”
Thủy Tinh nhanh chóng chìm vào ảo tưởng.
Dạ Dao không ngần ngại cắt ngang.
“Tỉnh dậy đi, có thể là tín hiệu cầu cứu của cô đã dẫn đến cao thủ đấy.”
“N, nhanh vậy sao?”
Thủy Tinh vừa mừng vừa thất vọng.
Chẳng giống phong cách magical Girl chút nào.
Bình thường thì phải là magical girl bùng nổ sức mạnh duy tâm, đập thẳng kẻ phản diện mới đúng.
Hiện thực đúng là quá tàn khốc.
“Tóm lại, cô đưa chúng tôi về trước đã. Nếu không lát nữa mấy người lớn đến, cô định giải thích thế nào về chúng tôi?
Nếu bị phát hiện cô để chúng tôi gặp nguy hiểm, chắc chắn sẽ bị phạt đấy.”
“Đừng mà! Tôi không muốn bị 'cấm túc' nữa đâu! Tôi đưa các cậu về ngay đây!”
Thủy Tinh hoảng hốt vội tăng tốc bay.
Tuyệt đối không thể để người lớn của Cục Đối Sách phát hiện Dạ Dao và Lạc Kiến Hoa.
Nếu không thì khó giải thích lắm.
Như vậy hoạt động magical girl coi như chấm dứt hoàn toàn.
Đối với Thủy Tinh, đó là một cực hình khủng khiếp.
Chẳng khác nào kết thúc cuộc đời!
Dạ Dao thầm thở phào.
Cuối cùng cũng có thể tập trung vào chuyện của Hạ Liên.
Đồng thời cô cũng thắc mắc.
Tên bịt mặt này rốt cuộc là ai?
Nghe có vẻ như có một tổ chức đang tìm kiếm thân phận Hắc Vụ của cô.
Cho dị năng giả cấp A ra ngoài tìm người, thế lực đứng sau tuyệt đối không đơn giản.
Lát nữa phải nhờ Mục Lạc đi thu thập thông tin mới được.
Dạ Dao không thích rơi vào thế bị động.
Trên trời cao.
Lâu Nguy nhìn tên bịt mặt như nhìn một xác chết.
Giây tiếp theo, mặt nạ vỡ tan, lộ ra khuôn mặt thật của hắn, đầy kinh hãi.
Tên bịt mặt biến thành tên mặt trần.
Trong ký ức của Lâu Nguy không có khuôn mặt này.
Nghĩa là không phải nhân vật trong bảng xếp hạng Số hiệu.
“Nói ra tổ chức sau lưng ngươi.”
“Lâu, Lâu Nguy! Sao anh lại ở đây!?”
Khuôn mặt lạnh lùng này như ác quỷ!
Tim suýt ngừng đập.
Không có lý!
Hoàn toàn không có lý!
Hắn chỉ ra ngoài câu cá, dụ một magical girl thôi mà.
Sao lại dụ được cái đại gia này ra?
Đầu óc tên mặt trần trống rỗng.
Hắn nghi ngờ mình bị gài rồi...
