Chương 038: Thằng mặt trắng đánh một phát khóc suốt
Giang Dao cầm quả bóng tinh dầu ngâm tắm thả vào nước, chợt nhớ tới Hoắc Trần Chu. Cô cầm quả bóng tinh dầu và cánh hoa hồng đi thẳng vào phòng tắm của Hoắc Trần Chu: "Hoắc Trần Chu, anh có muốn..."
Chưa nói hết câu, Giang Dao đã thấy Hoắc Trần Chu đang nằm trong bồn tắm, liền nhắm mắt quay người lại.
"Xin lỗi xin lỗi, em không biết anh ngâm nhanh vậy. Em... em chỉ muốn hỏi anh có cần cánh hoa hồng và bóng tinh dầu không thôi?"
"Cảm ơn em, em đưa qua đây đi!"
Hoắc Trần Chu cũng không ngờ Giang Dao lại tới, dù sao đây không phải nhà mình, phòng anh không khóa cửa.
"Em em em... em đưa cho anh đây."
Giang Dao lùi vài bước, tay cầm đồ lần mò loạn xạ.
Hoắc Trần Chu nói: "Em lùi thêm mười bước nữa, rồi dừng lại."
Giang Dao rất nghe lời lùi đúng mười bước, rồi đưa tay ra.
Hoắc Trần Chu lấy bóng tinh dầu và cánh hoa hồng từ tay cô: "Cảm ơn em, em mau về phòng ngâm đi!"
"Ừm, em chỉ muốn nói với anh, quần áo lúc nãy của bọn mình bẩn quá rồi, lát nữa vứt đi thôi, giặt sạch chắc tốn nước lắm!"
Chủ yếu là Giang Dao không muốn giặt, mà cô cũng chẳng thiếu quần áo.
"Lát nữa anh lên lấy hết quần áo mùa đông xuống đây, em có muốn đi cùng không?"
Khi Giang Dao chuẩn bị rời đi, Hoắc Trần Chu chợt hỏi.
Đắn đo một lát, Giang Dao mới lên tiếng: "Đi cùng đi, có chuyện gì cũng có người hỗ trợ."
Hoắc Trần Chu đáp "Ừm", còn Giang Dao vội vã rời khỏi phòng tắm.
Từ không gian lấy ra hai cốc sữa đậu nành đổ vào ly, lại dùng đĩa bày một phần bánh bao chiên, một phần bánh bao hấp và hai cái xíu mại, xong Giang Dao mới về phòng ngâm tắm.
Không biết có phải do tâm lý không, mỗi lần ngâm xong, Giang Dao đều thấy cơ thể nhẹ nhõm hẳn, ngay cả da dẻ cũng trở nên mịn màng trắng trẻo hơn nhiều.
Khuyết điểm duy nhất là khẩu vị của cô tăng lên đáng kể.
Hồi còn đi làm, ăn một bát cơm là no, giờ cô phải ăn tới hai bát.
Nhưng cô cũng nghĩ thoáng, dù sao lúc trước làm việc tốn chất xám, giờ thì tốn sức, ăn nhiều hơn cũng bình thường.
Ngâm xong một bồn tắm sảng khoái, Giang Dao mặc một bộ đồ ngủ lụa dây mỏng ra ngoài.
Để tiết kiệm điện, điều hòa phòng khách đã tắt, hai người vừa tắm xong ra ngoài liền đổ mồ hôi.
Nhìn thấy bữa sáng trên bàn, Hoắc Trần Chu ngồi xuống: "Trời đúng là chưa sáng thật, xem ra thông báo hôm qua của chính phủ là thật rồi."
"Ngủ dậy rồi hãy đi lấy quần áo. Điều hòa đều tắt hết, chỉ còn phòng em là còn mở. Vẫn như cũ, ngủ phòng em."
Hoắc Trần Chu gật đầu: "Đợi Cực Dạ qua, trời lạnh xuống, anh sẽ về phòng mình ngủ."
"Bây giờ thời tiết thay đổi thất thường, em một cô gái còn chẳng sợ thiệt thòi, anh một đàn ông to xác sợ gì?"
"Anh không sao, anh chỉ lo em không thoải mái thôi." Tư tưởng của Hoắc Trần Chu bây giờ vẫn còn khá lạc hậu, anh luôn cảm thấy như vậy là chiếm lợi của Giang Dao.
Định lực của anh tốt, nhưng cũng là đàn ông bình thường.
Đôi lúc có hơi bốc hỏa, cũng lo sẽ dọa cô.
Thấy Giang Dao không phải nói đùa, anh mới thở phào trong lòng: "Nếu em không ngại, vậy anh sang đó ở."
"Có gì mà ngại chứ? Bây giờ chúng ta chẳng có cách nào tốt hơn. Mấy người kia ở dưới tầng hầm cả một đám, nam nữ ngủ chung với nhau. Bọn mình chỉ có hai người, đã là hạnh phúc lắm rồi."
"Em biết nhiều thế nhỉ." Hoắc Trần Chu nói.
Giang Dao cầm bánh bao chiên lên ăn, hai má phồng lên: "Tiểu thuyết tận thế viết như vậy mà. Thực ra ban đầu em cũng không tin, nhưng giờ em thấy tác giả đó cũng giỏi thật, không biết còn tưởng cô ấy từng trải qua thật ấy."
"Ồ, tên sách gì thế?"
Hoắc Trần Chu nhấp một ngụm sữa đậu nành, hỏi Giang Dao.
Giang Dao không cần nghĩ liền trả lời: "Sinh tồn trong thiên tai – em tích trữ hàng trồng rau trong không gian."
Nuốt miếng bánh bao trong miệng xong, Hoắc Trần Chu mới thờ ơ lên tiếng: "Giá mà có không gian thì tốt, thứ gì cũng có thể bỏ vào."
"Anh biết cũng nhiều nhỉ." Giang Dao ngỡ ngàng.
"Tập đoàn H thị có website văn học, đôi khi anh cũng đọc mấy tác phẩm văn học mạng hay, cũng có nhiều IP lớn được cải biên từ mấy truyện đó."
Hoắc Trần Chu giải thích.
"Em cứ tưởng người như anh đứng đắn lắm, mỗi ngày chỉ đọc tin tức tài chính với mấy thứ cao sang, ai ngờ anh lại là một CEO độc tài thế này."
Giang Dao chợt hơi nghi ngờ, mấy cuốn tiểu thuyết CEO độc tài cô đọc đều là giả cả.
Hoắc Trần Chu thành thật nói: "Cũng có khác biệt."
Giang Dao hỏi tiếp: "Ví dụ như?"
"CEO độc tài một đêm bảy lần, người bình thường không thể. Nếu thực sự được, thì nên đến khoa nam khoa khám đi."
"..."
Giang Dao vừa nghe thấy gì thế?
Cô muốn ôm mặt quá, sao Hoắc Trần Chu lại biết hết thế này?
Chưa kịp ngượng xong, Hoắc Trần Chu đã nói tiếp: "CEO độc tài có nhiều tiền là thật, chung tình cũng là thật."
Giang Dao chớp mắt: "Anh đang nói mình đấy à?"
"Anh không bị bệnh sạch sẽ, cũng không có xu hướng hành hạ người khác đến chết. Quan điểm của anh rất đúng đắn. Nhà họ H không nhất thiết phải môn đăng hộ đối mới kết hôn được, càng không liên hôn thương mại."
Giang Dao dùng đũa chọc vào đĩa, nhỏ giọng nói: "Giờ em nghiêm trọng nghi ngờ sau giờ làm anh toàn xem CEO độc tài yêu tôi."
"Anh cũng xem tin tức giải trí, có gì lạ đâu."
Hoắc Trần Chu là CEO, đương nhiên phải hiểu biết toàn diện về mọi mặt của ngành giải trí.
Huống hồ, dưới trướng anh còn có một công ty điện ảnh, nghệ sĩ hạng A cũng có hơn chục người.
Cùng lúc nắm trong tay tài nguyên hạng nhất và IP đỉnh cấp, cùng các tác giả gốc đầu ngành. Công ty của Hoắc Trần Chu sở dĩ lợi nhuận dồi dào, là vì tất cả quy trình đều do chính anh xử lý.
Tiền chẳng qua từ tay trái anh chuyển sang tay phải anh mà thôi.
Giang Dao hiểu về Hoắc Trần Chu chưa đầy đủ, cô tò mò hỏi: "Thế trước tận thế, có phải anh cũng như trong sách viết, có cả nghìn tỷ tài sản không?"
"Lúc em nói chuyện với anh trong thang máy, em không biết anh à?" Hoắc Trần Chu cau mày, anh vẫn nghĩ hồi đó Giang Dao là đang gây sự chú ý.
"Thực sự không biết." Giang Dao thành thật trả lời: "Lúc đó em nghe thấy anh nói trực thăng của anh đậu trên lầu, nên em mới muốn xin phương thức liên lạc. Em nghĩ nếu tận thế đến thì bọn mình đi trực thăng chạy nhanh hơn."
"Anh cứ tưởng em đang bắt chuyện với anh, muốn gây chú ý cơ."
Hoắc Trần Chu nghĩ lại, thấy buồn cười.
Giang Dao lại chẳng thấy buồn cười tí nào, cô bĩu môi, hơi bực tức nói: "Nếu không phải vì anh có trực thăng, có lẽ em sẽ không hợp tác với anh đâu, vì lúc ở thang máy anh trông như một thằng mặt trắng ấy."
Chợt cô thêm một câu: "Loại mặt trắng vai không thể vác tay không thể xách, đánh một phát là khóc suốt ấy."
