Chương 050: Giây Phút Sinh Tử, Trước Có Sói Sau Có Báo Hoa Mai
Ánh mắt Hoắc Trần Chu lướt theo eo Giang Dao nhìn xuống, ngay lập tức, anh nín thở.
Anh nắm lấy tay Giang Dao, hạ thấp giọng nói: “Đưa súng cho anh.”
Giang Dao không dám nhìn xuống chân mình, cô lấy súng trong không gian ra đưa cho Hoắc Trần Chu.
Một tiếng “bốp”, Hoắc Trần Chu trực tiếp bước lên dùng chân đuôi rắn mềm mại đó đá sang một bên.
Lúc này Giang Dao mới dám ngước mắt nhìn, dưới chân cô là một con rắn, hơn nữa, còn là một con rắn đen rất lớn, vừa nãy quấn chân cô là đuôi rắn, còn đầu rắn ở cách đó hơn một mét.
“Đây là rắn gì vậy?” Giang Dao hỏi.
“Đây là rắn Đông Phương, còn gọi là rắn đen, thường xuất hiện nhiều ở vùng đầm lầy Úc, chắc là từ phòng thí nghiệm vô tình thoát ra.”
“Nó có độc phải không?” Giang Dao lại hỏi.
“Ừ, tuy không gây chết người ngay lập tức, nhưng độc tính cũng khá mạnh.”
Nói xong, Hoắc Trần Chu quay sang Giang Dao bảo: “Em đi sau anh, anh đi trước mở đường.”
Phòng thí nghiệm thực nghiệm Hoa Bắc từ trước đến nay nghiên cứu rất nhiều động thực vật với phạm vi rộng, Hoắc Trần Chu lúc đầu không nghĩ ở đây lại có nguy hiểm như vậy, liền nắm lấy tay Giang Dao kéo về phía mình: “Bên ngoài tối om, còn nhiều nguy hiểm không biết trước, biết thế chúng ta nên mặc đồ bảo hộ ra.”
Giang Dao hỏi: “Trong biệt thự của anh không phải lấy được mấy chục bộ áo tập chống đạn sao, hay chúng ta thay vào?”
Trong biệt thự của Hoắc Trần Chu vớ được không ít đồ tốt, trong lòng Giang Dao khá vui, không nói gì đến hơn vạn viên đạn, riêng lựu đạn cay đã có mấy trăm cái, chưa kể mặt nạ dưỡng khí và mặt nạ phòng độc, Giang Dao thấy mấy thứ này rất có ích.
Tiếc là giờ tạm thời chưa dùng đến.
“Vậy thì lấy ra thay vào, như vậy an toàn hơn.”
Hoắc Trần Chu nói, Giang Dao liền lấy ra hai bộ.
Bên ngoài tối đen một mảnh, hai người quay lưng vào nhau bắt đầu thay quần áo, mấy phút sau, cả hai đã thay xong đồ tập chống đạn.
Đồ tập hơi bó, Giang Dao mặc xong, còn cố ý thay thêm một bộ đồ thể thao có mũ.
“Em xong rồi, đi thôi!”
Giang Dao nói, Hoắc Trần Chu mới quay đầu, nhìn cô vừa thay quần jean với áo khoác thành cả bộ đồ thể thao, nhưng vẫn không che được dáng người đẹp.
Mắt tối lại, Hoắc Trần Chu theo bản năng nuốt nước bọt, vội vàng quay đầu.
“Đi.”
Nắm lấy tay Giang Dao, Hoắc Trần Chu và cô không nói gì thêm, mà cảnh giác nhìn xung quanh.
Có chuyện con rắn vừa rồi, Giang Dao cũng cảnh giác hơn nhiều.
Dù sao cũng là ra ngoài tìm vật tư, cô cũng không tin nhiệm vụ sẽ dễ dàng vậy.
Quả nhiên, khi hai người đi chưa đến trăm mét phía trước, Hoắc Trần Chu đột nhiên dừng bước.
Bước chân Giang Dao khựng lại, tim cô lập tức lên tận cổ họng.
Đúng là sợ gì đến nấy!
Chỉ thấy trước mặt hai người họ đứng ba con sói mắt xanh lè, thân hình sói vạm vỡ, chẳng có vẻ gì là đói khát trong ngày tận thế.
Gần hai tháng trong ngày tận thế mà vẫn không gầy, điều đó nói lên một vấn đề.
Chúng hoặc là ăn động vật khác, hoặc là…
Dĩ nhiên, Giang Dao không muốn nghĩ đến chuyện tệ hại, nhưng tình huống trước mắt thực sự không cho cô nghĩ ít đi.
Cô lén lấy từ không gian ra một khẩu súng khác, Hoắc Trần Chu nắm chặt tay cô hơn, rồi lại nhẹ nhàng vỗ vỗ, ra hiệu cho cô lùi ra sau.
Giang Dao rất ngoan ngoãn lùi lại hai bước, rồi lại lùi thêm hai bước nữa, quay lưng áp lưng với Hoắc Trần Chu.
Cô hít sâu mấy hơi mới bình tĩnh lại.
Trước mặt cô, không phải rắn, nhưng chẳng khá hơn rắn là bao.
Bởi vì, đó là một con báo hoa mai.
Báo hoa mai không có thức ăn tốt như sói, lúc này nó đói đến gầy nhom, đôi mắt xanh lơ trong bóng tối càng thêm sắc bén.
Chỉ nghe báo hoa mai gầm nhẹ một tiếng, ba con sói phía sau cũng không chịu thua, hú lên mấy tiếng về phía bầu trời đêm.
Sắc mặt Giang Dao biến sắc.
Cô không xui xẻo như vậy chứ?
Hoắc Trần Chu đương nhiên cũng thấy tình hình phía sau, anh hỏi: “Bắn liên tiếp mấy phát trực tiếp vào đầu báo hoa mai, có làm được không?”
“Em làm được.”
Giang Dao đáp, nắm chặt khẩu súng trong tay, không do dự bắn mấy phát.
“Đoàng đoàng đoàng…”
Tiếng súng vang lên hơn chục phát, Hoắc Trần Chu giải quyết xong ba con sói, quay đầu thấy con báo hoa mai bị trúng bụng lao về phía Giang Dao.
Giang Dao nhanh mắt đẩy Hoắc Trần Chu ra, cô cúi thấp người, hai tay siết chặt con dao chặt vừa lấy từ không gian, hung hăng cắt ngang bụng báo hoa mai…
Ào ào…
Máu tươi nóng hổi phun trào, văng đầy người Giang Dao.
Con báo hoa mai giữa không trung bỗng rơi xuống, giãy giụa mấy cái trên mặt đất, rồi mới bất đắc dĩ nhắm mắt.
Bản năng sinh tồn khiến thú ăn thịt bộc phát kỹ năng sinh tồn trong ngày tận thế, nhưng không ngờ, loài cầm thú cũng không thể thoát khỏi sự trừng phạt của con người.
Giang Dao quay người định khoe công với Hoắc Trần Chu, lại thấy anh từ từ giơ súng lên về phía cô.
Vẻ mặt Hoắc Trần Chu ngưng trọng, bước chân Giang Dao khựng lại, cũng không dám động đậy.
Cô chớp mắt, chỉ nghe Hoắc Trần Chu bóp cò, một tiếng “đoàng”, Hoắc Trần Chu lao tới đè lên người Giang Dao, Giang Dao liếc mắt thấy một con trăn khổng lồ.
Chưa kịp phản ứng, súng trong tay Hoắc Trần Chu đã nổ tiếp mấy phát.
Giải quyết xong con trăn, Hoắc Trần Chu mới cúi đầu nhìn Giang Dao trong lòng: “Không sao rồi!”
“Đây là trường đại học gì thế?”
Giang Dao suýt khóc, đây quả là nơi chết chóc mà?
“Phòng thí nghiệm thực nghiệm của Đại học Hoa Bắc vốn là khu vực cấm không thể vào trong trường đại học, ngoại trừ các nhà nghiên cứu trong đó không ai có thể vào, bây giờ vì động đất thả những động vật bị nghiên cứu ra ngoài.”
Hoắc Trần Chu nắm tay Giang Dao, nhìn cô toàn thân đầy máu, lo lắng hỏi: “Em có bị cào không?”
“Không, hơi bị hù thôi, chúng ta còn chưa sang đến nơi, sao đã có nhiều dã thú và rắn thế rồi?”
Con trăn khổng lồ vừa rồi, thật sự quá hãi người.
Ít nhất phải dài hơn chục mét, nặng mấy trăm cân, mà con trăn to khủng khiếp.
“Đây hẳn là trăn đá…” Hoắc Trần Chu nói, trong lòng cũng nghi hoặc, trăn đá thường dài nhất là sáu bảy mét, tại sao con trăn đá này cân nặng và chiều dài đều vượt quá trăn đá thông thường?
Hoắc Trần Chu cũng không nghĩ nhiều, anh hít sâu một hơi, nói: “Em thay quần áo đi, mùi máu tanh trên người em nặng quá, dễ thu hút những thứ khác.”
“Vâng.” Giang Dao xót xa trong lòng, cô vừa mới thay quần áo xong mà!
Sột soạt thay quần áo xong, Giang Dao nhìn vết máu trên người Hoắc Trần Chu, hỏi: “Sao anh không thay?”
Hoắc Trần Chu lại nắm tay Giang Dao, kéo cô về phía mình, mắt nhìn xung quanh, không nhìn thẳng trả lời: “Trên người anh chỉ có vài vết máu, không sao.”
