Chương 47: Tôi không có ý định làm hòa thượng
"Là mẹ đa sầu đa cảm rồi, con mau đi tắm đi, mẹ ở đây trông lửa cho các con." Bạch Vũ Yên lại nói.
"Không cần đâu mẹ, con trông lửa được, mẹ về phòng nghỉ ngơi đi, lát nữa con cũng đi tắm." Cố Thanh Tự không biết đã đến nhà bếp từ lúc nào, im hơi lặng tiếng, đến lúc này mới lên tiếng.
"A Tự?" Bạch Vũ Yên cũng thấy khó hiểu, đi bộ mà không phát ra tiếng động gì cả.
"Được rồi, vậy con ở bên Niệm An, mẹ về phòng trước đây."
Nói xong câu đó, Bạch Vũ Yên rời đi.
Còn lại Tô Niệm An và Cố Thanh Tự, hai người mắt to nhìn mắt nhỏ, bầu không khí có chút vi diệu.
"Em đi lấy quần áo thay."
"Ừ." Cố Thanh Tự gật đầu, sau đó ngồi xuống chiếc ghế mà Bạch Vũ Yên vừa ngồi.
Tô Niệm An mặc kệ anh, tối nay cứ thuận theo tự nhiên vậy.
Nói thật, cô cảm thấy người như Cố Thanh Tự, chắc sẽ không có ý đồ gì với mình đâu.
Có giấy kết hôn thì sao chứ? Nam chính là kiểu cấm dục mà.
Nghĩ thông suốt điều này, Tô Niệm An lập tức cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hẳn.
Tắm xong, Tô Niệm An chỉ cảm thấy toàn thân sảng khoái.
Thật ra trên người cô vốn cũng không bẩn, cả ngày không ra đồng làm việc cũng chẳng đổ mồ hôi, chỉ là vấn đề tâm lý của cô thôi, cảm thấy tắm rồi là sạch sẽ.
Cố Thanh Tự thấy cô từ sân sau bước vào nhà bếp, tóc vẫn còn ướt nhẹp, không khỏi nhíu mày.
"Em gội đầu rồi?" Cố Thanh Tự lên tiếng hỏi.
Tô Niệm An: ?
"Đúng rồi, sao vậy?" Tô Niệm An thấy hơi khó hiểu, gội đầu thôi mà cũng bị quản?
"Sau này cố gắng gội vào ban ngày đi, gội đầu buổi tối dễ bị cảm lạnh."
Tô Niệm An: ......
Cô trước giờ quen tắm và gội đầu cùng lúc, hứng đủ nước là tắm luôn, nào nghĩ nhiều như vậy.
Nhưng mà nói thật, lúc này đúng là khá lạnh, nếu bị cảm thì khổ lắm.
Biết Cố Thanh Tự đang quan tâm mình, Tô Niệm An gật đầu nói: "Được, em biết rồi. Em về phòng trước nhé?"
"Ừ, đi đi."
Đợi Tô Niệm An ra khỏi nhà bếp, Cố Thanh Tự lại nhìn theo bóng lưng cô, hồi lâu không thể hoàn hồn.
Về nhiều hành vi của Tô Niệm An, Cố Thanh Tự có nghi ngờ, nhưng nhất thời cũng không đoán ra được nguyên nhân.
Nhưng chỉ cần Tô Niệm An không có ác ý với người nhà anh là được, yêu cầu của Cố Thanh Tự không cao.
Về đến phòng, Tô Niệm An lập tức đóng cửa lại, sau đó lấy chiếc vòng tay ra.
Chiếc vòng tay này càng nhìn càng thích, càng nhìn càng đẹp.
Đeo lên tay, lập tức cảm thấy một cảm giác mát lạnh lan khắp toàn thân.
"Đẹp thật đấy." Tô Niệm An không khỏi cảm thán.
Đúng lúc này, cửa phòng bị đẩy ra, Tô Niệm An không kịp cất chiếc vòng tay đi.
Cố Thanh Tự đương nhiên cũng nhìn thấy chiếc vòng tay trên tay Tô Niệm An, sững người một chút, sau đó lên tiếng hỏi: "Thích không?"
Tô Niệm An gật đầu, cười nói: "Thích, rất đẹp."
"Ừ, thích là được. Anh vào lấy quần áo thay."
Nói xong câu đó, người đàn ông đi đến tủ quần áo lấy đồ rồi lại ra ngoài.
Xác định tiếng bước chân đã đi xa, Tô Niệm An lập tức cầm chiếc kéo trên bàn lên, dùng lưỡi kéo rạch vào ngón tay mình.
Xít! Cắt vào ngón tay mình sao mà đau thế!
Lúc vô tình bị cắt chảy máu cũng không đau đến vậy.
Tô Niệm An vừa than thở, vừa nhỏ máu lên chiếc vòng tay.
Một màn kỳ diệu đột nhiên xuất hiện.
Chỉ thấy chiếc vòng tay không biết từ lúc nào đã xuất hiện những đường vân kỳ lạ, giọt máu mà Tô Niệm An nhỏ xuống men theo những đường vân đó di chuyển, sau đó Tô Niệm An bước vào một không gian kỳ diệu.
Dưới chân là một mảnh đất hoang, cỏ dại mọc um tùm.
Bên cạnh mảnh đất hoang, còn có một dòng suối, nước trong veo tinh khiết.
Đây chẳng lẽ chính là linh tuyền trong truyền thuyết?
Tô Niệm An không chút do dự, trực tiếp dùng tay vốc nước suối lên uống một ngụm.
Cảm giác phiêu phiêu như tiên, tâm thần sảng khoái ấy, khiến Tô Niệm An cả đời khó quên.
"Đúng là không gian cộng linh tuyền, bàn tay vàng cuối cùng cũng vào tay mình rồi!" Tô Niệm An phấn khích tự nói một mình.
Nhưng mảnh đất dưới chân cô có phải là linh điền không? Loại đất trồng gì cũng sống ấy?
Tô Niệm An quyết định, ngày mai sẽ đi tìm ít cây giống rau về trồng thử, xem tình hình thế nào.
Sau này không lo không có chỗ để đồ nữa, có không gian thật là tiện.
Tô Niệm An lúc nào cũng mang theo tiền bên người cũng không ổn, nên cô định ngày mai đợi Cố Thanh Tự và mọi người đi làm hết, cô sẽ vào không gian cất hết những thứ quan trọng đi.
Sau này nếu ăn thịt mà bị nghi ngờ, cũng không sợ mùi bay ra ngoài bị người ta tố cáo nữa, cô cứ để vào không gian, xem ai tìm được.
Nhưng không gian này có chức năng bảo quản tươi không nhỉ, trong tiểu thuyết không nói chi tiết như vậy, Tô Niệm An cảm thấy mình còn phải bỏ thời gian thử nghiệm, xem làm sao để tận dụng không gian này cho tốt.
Không thể ở đây lâu, Tô Niệm An lại uống thêm một ngụm linh tuyền, lập tức ra khỏi không gian, sợ Cố Thanh Tự tắm lâu quá mà không thấy cô trong phòng, anh sẽ nghi ngờ.
Cho nên đợi Cố Thanh Tự vào phòng, Tô Niệm An đã ngoan ngoãn nằm trên giường rồi.
Cố Thanh Tự nhíu mày, lập tức bước đến sờ đầu Tô Niệm An, phát hiện vẫn còn ướt.
"Tóc em chưa khô, sao có thể ngủ được? Như vậy sẽ sinh bệnh đấy." Cố Thanh Tự nhíu mày nói.
Đây là lần đầu tiên, Tô Niệm An nhìn thấy trên mặt Cố Thanh Tự có biểu cảm khác lạ.
"Đợi nó khô thì lâu lắm, em vừa dùng quạt quạt phần trên đầu khô gần hết rồi, không sao đâu." Tô Niệm An cứng miệng nói.
Cô quạt một lúc, thấy mỏi tay, liền lười quạt nữa.
Cố Thanh Tự nghe vậy, lại sờ lên đỉnh đầu Tô Niệm An, "Chưa khô, dậy đi."
Tô Niệm An: ......
Nhìn chiếc khăn đặt trên gối, Cố Thanh Tự không khỏi bất lực lắc đầu.
Còn biết tóc chưa khô, lót đồ lên gối, sợ ướt gối.
"Anh quạt cho em." Cố Thanh Tự nói xong, liền cầm chiếc quạt tre đan trên bàn lên.
"Cái này... không hay lắm nhỉ? Hay là em tự làm?" Tô Niệm An có chút ngại ngùng nói.
"Anh khỏe hơn, quạt sẽ khô nhanh hơn."
Tô Niệm An muốn nói sức em có khi còn khỏe hơn anh, nhưng lời đến miệng lại dừng lại.
Có người hầu hạ, cô cứ hưởng thụ là được.
Thế là ngoan ngoãn ngồi yên, để Cố Thanh Tự quạt tóc cho mình.
Bàn tay to thô ráp của người đàn ông nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài ngang lưng của Tô Niệm An, không hiểu sao, rõ ràng không chạm vào người, nhưng Tô Niệm An lại biết đối phương đang vuốt tóc mình.
Trong phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng quạt và tiếng người đàn ông vuốt tóc.
Dưới bầu không khí như vậy, Cố Thanh Tự cũng cảm thấy cơ thể mình có chút nóng bức.
"Gần được rồi, vậy thôi nhé, em ngủ trước đi." Cố Thanh Tự nói xong câu đó, liền đặt quạt xuống rồi ra ngoài.
Tô Niệm An: ?
Nam chính còn là đàn ông không vậy? Sợ là bất lực rồi?
Kết hôn rồi, hơn nữa người nhà họ Cố đều không tệ, Cố Thanh Tự lại còn đẹp trai như vậy.
Nếu có thể, Tô Niệm An thật lòng muốn sống tử tế với Cố Thanh Tự.
Qua hai ngày quan sát, nhân phẩm Cố Thanh Tự không tệ, còn giặt quần áo sấy tóc cho cô, sau lưng cũng bảo vệ cô.
Chỉ là người đàn ông này có vấn đề, cô vừa nãy cố ý dựa vào người anh ta mà cũng không câu dẫn được.
Thôi thôi, ngủ ngủ, loại đàn ông băng sơn thẳng nam như Cố Thanh Tự đáng kiếp ở giá cả đời.
Tô Niệm An tức giận nằm xuống, trằn trọc.
Chỉ một lát sau, Cố Thanh Tự đã quay lại.
Anh bước đến bên đèn dầu, tắt đèn, rồi lên giường.
Vậy mà không trải chiếu dưới đất? Tô Niệm An có chút bất ngờ.
"Ngủ chưa?" Trong bóng tối, giọng nói hơi khàn khàn của người đàn ông đột nhiên vang lên.
"Chưa." Tô Niệm An không muốn giả vờ ngủ, vì trước khi ngủ cô chắc chắn sẽ trở mình.
Lời vừa dứt, đột nhiên cảm thấy người đàn ông trở mình đè lên người mình.
"Tô Niệm An." Trong bóng tối, ánh mắt người đàn ông sáng đến kinh người.
Cảm nhận được ánh mắt đầy tính xâm lược của Cố Thanh Tự, Tô Niệm An không hiểu sao có chút hoảng.
"Hả?"
"Tôi không có ý định làm hòa thượng, biết không?"
Chưa đợi Tô Niệm An trả lời, Cố Thanh Tự đã trực tiếp bịt miệng cô lại.
