Chương 33: Cách ly nguy hiểm.
Đang nói chuyện, một mùi hương lạ bay lên từ trong không khí, thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.
Chỉ thấy Lưu Tú Bình cho mì gói vào nồi nước đã sôi, rồi bỏ gia vị vào, thêm chút trứng và xúc xích. Nước sôi sùng sục, khiến bụng họ cũng kêu lên.
Lăng Nhiễm cũng chẳng còn tâm trạng để ý đến món hải sản còn chưa thấy bóng dáng, liền dồn mắt vào nồi.
Nấu một lúc, Lưu Tú Bình dùng đũa gắp mì ra bát, trứng và xúc xích đều bỏ vào bát của Lăng Nhiễm.
“Chị cũng tự thêm trứng và xúc xích đi.” Vốn dĩ Lăng Nhiễm chuẩn bị trứng và xúc xích cho hai người, nhưng giờ thơm quá, cô không nỡ cho người khác phần của mình.
Lăng Nhiễm phẩy tay, từ không gian lấy ra một quả trứng và một cây xúc xích đưa cho Lưu Tú Bình, còn mình nhận bát lớn, hít một hơi thật sâu.
Thơm quá!
Gói gia vị hiện đại này đúng là thơm thật!
Cô dùng đũa gắp một miếng mì húp vào miệng, lập tức vị cay thơm tươi bùng nổ trong khoang miệng.
Quả nhiên Lưu Tú Bình là đầu bếp, mì nấu vừa đủ, không hề mềm nhũn, ăn rất dai.
Cô hút mì như vũ bão, nỗi bực mình vì xuyên đến thế giới này sớm đã tan biến.
Sao không đến sớm hơn chứ? Thật là!
Phí Phi vừa ngửi mùi, vừa ăn nắm cơm nắm nhạt nhẽo trên tay. Cơm nắm hải sản nghe thì ngon, nhưng họ thực sự đã ngán.
Dù sao thì đồ ăn ngon đến đâu, ăn hàng ngày, ai cũng chịu không nổi!
Còn như mì gói, họ đã lâu lắm rồi không ăn.
Đừng nói chi thứ này, mùi vị có thể bình thường, nhưng nó thực sự thơm!
Lăng Nhiễm húp hết mì, ợ một cái, liếc nhìn đám người đang ‘hít trộm hương’, tâm trạng khá tốt, hiếm khi hào phóng: “Mấy anh có muốn ăn chút không? Bọn tôi vẫn còn.”
Nghe Lăng Nhiễm mời, không ít người âm thầm nuốt nước bọt.
Nhưng vẻ mặt vẫn kiên quyết từ chối: “Không được, chúng tôi có đồ ăn rồi, mà chúng tôi không thể lấy của dân một cây kim, một sợi chỉ.”
“Thiệt hông dza?”
“…”
Đại nhân sao tự nhiên dễ thương vậy?
Ăn trưa xong, tốp của Hồ Thước thấy Lưu Tú Bình xa xỉ dùng nước khoáng để rửa nồi thì hơi suy sụp.
Không phải đang mưa sao, có nước mưa sẵn kìa, sao không dùng?
Lý do không dùng, họ cũng đoán được.
Vật tư chắc chắn nhiều lắm.
Mà người có nhiều vật tư, thường ngang hàng với thực lực.
Vì có tình huống bất ngờ, nên đoàn của Hồ Thước khi về rất gấp. Đường về căn cứ là đường họ đi lúc đến, đường này họ đã khảo sát trước, cơ bản không nguy hiểm lớn.
Thỉnh thoảng gặp xác sống, đều một phát súng giải quyết, một phát không xong thì bù thêm phát nữa.
Từ thành H đến thành Y, đoàn Hồ Thước bị giày vò.
Ngược lại không phải vì nguy hiểm, mà là mỗi ngày ăn cơm, họ ăn nắm cơm khô khan, còn bên kia Lăng Nhiễm họ ăn đủ thứ phong phú, suýt thì nước mắt chảy ra từ miệng, may mà họ lau nhanh, không ai thấy.
Đến thành Y, địa bàn của mình, Hồ Thước càng quen thuộc.
Họ vòng qua các chỗ nguy hiểm, nhanh chóng về được căn cứ tỉnh Nam.
Căn cứ tỉnh Nam được xây gần cảng, hay nói đúng hơn, là khoanh một vùng lớn dọc theo biển. Nơi này hiển nhiên rất nguy hiểm, vì cách biển quá gần, nhưng rõ nguy hiểm mà vẫn xây ở đây, đương nhiên có nguyên nhân.
Nếu căn cứ không xây ở đây, ngăn sinh vật biển xâm nhập đất liền, thì những người sống trên đất liền chắc chắn sẽ càng nguy hiểm hơn.
Chỉ có xây ở đây, mới có thể ngay lập tức cách ly mối nguy hiểm từ phía biển, không cho chúng lên bờ, gây thêm nguy hiểm cho loài người vốn đã khó sống.
