Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Đều Là Tận Thế Rồi, Có Một Tỷ Điểm Dị Năng Cũng Hợp Lý Mà Đúng Không > Chương 4

Chương 4

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 4: Coi như đi nghỉ mát vậy.

 

Hai chiếc xe việt dã dừng lại, Lăng Nhiễm được dặn phải đợi họ dọn sạch lũ thây ma gần đó rồi mới xuống xe.

Đương nhiên Lăng Nhiễm sẽ không xuống xe. Giờ cô chẳng còn sức lực gì, xuống chỉ thêm vướng chân. Lại nói, mấy con thây ma này tay chân vặn vẹo, toàn thân thối rữa, vết thương còn rỉ ra chất lỏng màu xanh lục, nhìn đã thấy ghê tởm.

 

Trên đường phố không có quá nhiều thây ma, Bùi Nghĩa và mọi người nhanh chóng dùng dị năng dọn sạch chúng.

Lăng Nhiễm nhìn họ lấy từ trong hộp sọ của thây ma ra từng viên tinh hạch màu xanh nhạt, mắt cô hơi sáng lên.

Cô vội xuống xe, chưa kịp đi tới thì thấy người đàn ông mặc chiếc áo sơ mi trắng dù trong mạt thế cũng vậy, gật đầu với Bùi Nghĩa: “Xung quanh đây chắc không có nguy hiểm. Còn về cái siêu thị kia, hơi xa, phải vào trong mới cảm nhận được.”

 

Bùi Nghĩa dùng khăn sạch lau sạch lũ tinh hạch, thấy Lăng Nhiễm lại gần, liền dừng một tay ra hiệu cho cô: “Đến đây anh giới thiệu cho. Đây là Cố Tử Căng, em đã gặp trước đây rồi, còn nhớ không? Tử Căng, đây là em gái tôi, Lăng Nhiễm.”

 

Cố Tử Căng là bạn từ nhỏ của Bùi Nghĩa, trước đây từng đến nhà họ Bùi vài lần, nhưng nguyên chủ đều trốn trong phòng không ra, thế nên chưa từng nói chuyện, chỉ liếc nhìn từ xa một lần.

“Ừm.” Cố Tử Căng liếc Lăng Nhiễm một cái, khẽ gật đầu, không nói thêm gì.

Tính anh ấy vốn trầm mặc ít nói, Bùi Nghĩa cũng không để bụng, lại gọi hai người kia đến, giới thiệu từng người với Lăng Nhiễm.

Một người tên Thẩm Niệm Thâm, cũng là bạn từ nhỏ của Bùi Nghĩa; còn một người tên Tô Dĩ Mạt, là vị hôn thê của Thẩm Niệm Thâm.

Cô ta ăn mặc rất đẹp, quần áo sạch sẽ, có thể thấy nhóm Bùi Nghĩa thực sự mạnh mẽ, nếu không cô ta chẳng thể ăn mặc tươm tất đến vậy.

 

Qua cuộc trò chuyện, Lăng Nhiễm biết được tất cả họ đều có dị năng.

Dị năng của Bùi Nghĩa là mạnh nhất, là dị năng giả hệ hỏa; Trần Lặc hoạt bát nhiều chuyện là dị năng giả hệ phong; Cố Tử Căng trầm mặc ít nói là dị năng giả hệ tinh thần; Thẩm Niệm Thâm trông ôn nhu như nước là dị năng giả hệ không gian; còn Tô Dĩ Mạt một mặt kiêu ngạo không thèm nhìn thẳng Lăng Nhiễm thì là dị năng giả hệ thủy.

Ngoại trừ Bùi Nghĩa và Cố Tử Căng là dị năng giả cấp hai, những người khác vẫn là cấp một.

 

Nhưng mà sao mấy cái tên này quen quen vậy?

Lúc hỏi Bùi Tu trước đó, Lăng Nhiễm chưa thấy có gì, nhưng giờ thêm Thẩm Niệm Thâm và Tô Dĩ Mạt, không phải đây là những cái tên mà bạn cô từng nhắc đến, như nam phụ ôn nhu gì đó và nữ phụ độc ác gì đó sao?

Lăng Nhiễm lập tức hiểu tại sao cô lại đến đây.

 

Trước khi đến thế giới này, Lăng Nhiễm là một thần linh sư mạnh mẽ trong giới tu tiên. Cô luôn hành động một mình, hiếm có ai lọt vào mắt xanh của cô.

Tuy nhiên, cô là người thích ăn ngon, vừa khéo có một người tu luyện nhập đạo từ ẩm thực nổi danh trong giới tu tiên đã lọt vào mắt cô.

Giao lưu lâu ngày, cô mới biết người này đến từ một nơi gọi là hiện đại mạt thế, trước khi chết phát hiện ra mình chỉ là một vai phụ trong một cuốn sách, bị người ta xô vào đống thây ma, bị lũ thây ma xé xác ăn thịt.

Đừng nói báo thù, đến chết vẫn không biết kẻ hại mình là ai.

Lăng Nhiễm lúc đó đã nói thế nào nhỉ? À, cô nói thế này: “Việc này có gì khó, để tôi giúp cô. Thần nói: Hãy để ta tự tay giết chết kẻ đã hại chết Kiều Vân Thư.”

Giây tiếp theo, không gian vặn vẹo, Lăng Nhiễm đã đến đây.

 

Chắc là do bản thể cô quá mạnh, Thiên Đạo của thế giới này không cho phép cô nhập vào, nên mới lấy linh hồn tiến vào thế giới này.

Chẹp, ẩm thực hại ta, nhất thời hồ đồ mất đầu!

 

Nhưng nghe Kiều Vân Thư nói, trước khi mạt thế đến, ẩm thực thế kỷ 21 rất nhiều, tất cả công thức nấu ăn của cô ấy đều bắt nguồn từ đây.

Vậy thì cũng đáng để ở lại một thời gian.

Dù sao cũng rảnh, coi như đi nghỉ mát vậy.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích