Chương 41: Kẻ giao tiếp khủng bố.
Cổng khu dân cư mở toang, con người có thể tùy ý ra vào, nhưng xe cộ thì không vào được.
Ba người xuống xe, Chu Hàng nói: “Tu ca, em vào lấy đồ, hai anh chờ em ở đây nhé.”
“Được, nhanh đi nhanh về.”
Bùi Tu đáp một tiếng, thấy Chu Hàng chạy xa rồi, liền bước tới bên cạnh Lăng Nhiễm, vừa định nói gì đó thì khóe mắt liếc thấy một chiếc xe tải mini đỗ lại sau xe họ, rồi từ chiếc xe tải nhỏ xíu ấy, như ép bông gòn, ép ra rất nhiều người.
Một, hai, ba… một chiếc xe tải nhỏ bé vậy mà lại xuống tận sáu người.
Sáu người này gồm bốn nam hai nữ, trong đó có hai người trông có vẻ lớn tuổi hơn, để râu, khoảng gần năm mươi.
Bốn người còn lại cũng đều tầm hai ba mươi tuổi, họ nhìn Lăng Nhiễm và Bùi Tu, lòng tham trong mắt gần như ngưng tụ thành thực chất.
Một người cao chưa tới một mét bảy, thân hình rất cường tráng, trên mặt có một vết sẹo rõ ràng, mắt tam giác ngược khiến hắn trông hung dữ lộ rõ.
Trong sáu người, dường như hắn là kẻ mạnh nhất, ngầm có vẻ là kẻ cầm đầu, chỉ thấy hắn bước lên một bước, ánh mắt dâm tà nhìn Lăng Nhiễm, đánh giá từ trên xuống dưới rồi nói: “Con nhỏ, tao khuyên mày ngoan ngoãn nộp tinh hạch ra đây, rồi để đại gia tao thoải mái một chút, nếu không, lát đừng trách tao không biết thương hoa tiếc ngọc.”
“Ngu xuẩn!” Lăng Nhiễm liếc bọn họ một cái, lục trong đầu ra một từ.
“Cô nói cái đéo gì?”
“Không những ngu xuẩn, xấu mà còn lùn, lại còn điếc nữa.”
Bùi Tu kinh ngạc nhìn chị gái mình.
Chị từ bao giờ đã dũng cảm đến thế?
Tuy rằng anh biết sau mạt thế, tính cách rất nhiều người đã thay đổi lớn, nhưng chị, từ một người sợ xã hội biến thành sợ xã hội (kẻ giao tiếp khủng bố), thay đổi cũng hơi lớn quá.
“Chị.” Anh nhỏ giọng nhắc nhở: “Đối phương có sáu người.”
Phe ta không chiếm ưu thế, chạy trước đi!
“Ồ.”
“Chị, lát nữa em xông lên trước, cầm chân bọn chúng, chị chạy trước đi, yên tâm, em có dị năng tốc độ, chạy rất nhanh.”
Lăng Nhiễm liếc Bùi Tu một cái, trong mắt đầy tình thương dành cho nó.
Cô cuối cùng cũng hiểu vì sao nguyên chủ không nỡ bỏ rơi thằng em này, cứ cảm thấy nó hơi ngốc nghếch, con mắt cũng không có.
Nhìn cô bình tĩnh như vậy, đáng lẽ nó phải biết cô chắc chắn nắm chắc chứ không phải đang ra vẻ. Dù sao cô cũng có ngu mà, biết rõ chênh lệch quân số mà còn đi khiêu khích người ta sao?
Tên cầm đầu ngu xu, ơ, tên đàn ông kia cũng không có mắt, nghe được lời thì thầm của Bùi Tu, cười ha hả nói: “Muốn chạy? Mày nghĩ nhiều người như bọn tao có thể để mày chạy thoát sao?”
Hắn vừa dứt lời, hai cô gái đứng sau lưng hắn khẽ cau mày: “Thôi, đừng nói nhảm nữa! Giải quyết bọn nó nhanh lên, nếu gặp đội tuần tra thì phiền phức đấy.”
Cùng lúc hai cô gái nói, Lăng Nhiễm cũng lên tiếng: “Thần nói, ta có một kiếm, có thể chém ngu xuẩn.”
Lời của ba người vừa dứt, sáu người đối diện thấy một thanh kiếm bạc dài mảnh, lấp lánh ánh sáng chói mắt, tựa như kiếm từ trời rơi xuống, rơi vào tay Lăng Nhiễm.
“Dị năng giả không gian?”
Bùi Tu thấy cảnh này, cắn môi nói: “Chị, chị là dị năng giả không gian? Vậy vừa rồi chị mua đồ sao còn bảo em xách? Rất nặng đấy có biết không?”
“Em cũng có hỏi đâu.”
“Em…”
Hai người nói chuyện như không có ai, khiến sáu người đối diện cảm thấy mình như bị phớt lờ, tên cầm đầu lập tức nói: “Kính rượu không uống lại muốn uống phạt rượu, lên cho tao!”
Vừa dứt lời, tất cả đều thi triển dị năng, chỉ có tên cầm đầu ngu, ư ư, ngốc là không động đậy.
Nhưng rất nhanh, Lăng Nhiễm đã biết dị năng của hắn là gì.
“Dị năng giả tinh thần?”
Lăng Nhiễm cười: “Cái thằng ngu nhỏ, dám múa rìu qua mắt thợ? Dị năng gì không chọn, lại chơi công kích tinh thần.”
