Chương 50: Không có thiên phú làm tư bản.
Lăng Nhiễm nghe vậy thì tò mò: “Các anh đánh nhau với mấy sinh vật biển mà còn hẹn giờ à?”
“Cũng không hẳn, nhưng bọn chúng thường từ sáu đến bảy giờ tối đột nhiên lên bờ, muốn tấn công bắt người, thường thì trước tám giờ là kết thúc và rút lui.”
Hồ Thước nói tới đây cũng hơi bất lực: “Lúc nào cũng là giờ đó, bọn tôi cũng không biết chúng nghĩ gì, nhưng kiểu tấn công có quy luật thế này thì với căn cứ mà nói, nhàn hơn nhiều.”
Dù sao biết được thời gian tấn công của địch thì có thể bố trí phòng thủ từ trước mỗi ngày.
Như bây giờ, mỗi ngày đánh một trận vào giờ cố định, đánh vừa phải, xong là rút. Lỡ như ngày nào không đánh, chắc còn thấy không quen ấy chứ.
“À, bây giờ các anh định ra chiến trường à?”
“Ừ.” Hồ Thước gật đầu: “Bọn tôi chỉ qua báo với cô một tiếng thôi.”
Lăng Nhiễm uống nốt ly sữa đậu nành: “Tôi đi cùng các anh.”
Bùi Tu và Chu Hàng nghe vậy cũng vội nói muốn đi cùng, đến cả Lưu Tú Bình cũng rất hứng thú với chiến trường trong truyền thuyết.
Thế là mấy người nhanh chóng ăn xong, lại thay một bộ quần áo gọn gàng thích hợp chiến đấu, hừm, ngoại trừ Lăng Nhiễm.
Cô hôm nay mặc một chiếc váy công chúa cầu kỳ, chân mang tất trắng, dưới là đôi giày ngọc trai đen.
Trên mái tóc dài còn đội một chiếc vương miện nhỏ.
Những người có mặt đều biết tính cô thế nào, chẳng ai hỏi sao cô không thay đồ đơn giản hơn.
Bên ngoài biệt thự, một chiếc xe bán tải màu xanh quân đội đỗ ở đó.
Mấy người lên xe, lái về phía chiến trường.
Dọc đường, thấy không ít người cầm chậu sắt, xô sắt đang hối hả đi đường.
Đám cư dân căn cứ không sản xuất này, mỗi ngày đều dậy sớm, chờ chiến trường kết thúc rồi ra bờ nhặt hải sản.
Lăng Nhiễm: “…”
Căn cứ này, càng xem càng kỳ quặc.
Đi khoảng mười mấy phút thì tới cái gọi là chiến trường.
Từ cổng căn cứ đi ra là cảng biển. Ở đây mùi tanh nồng nặc, chỗ an toàn xa xa còn có thể thấy những người vừa xách xô ôm chậu lúc nãy.
Còn tuyến đầu cảng, đều là quân nhân mặc đồng phục tác chiến, nhìn qua rất oách.
Phía sau họ là dị năng giả của căn cứ, bọn họ thì lộn xộn hơn, nghe Phí Phi nói mấy dị năng giả này cũng giúp đỡ, lúc đánh nhau thì đứng xa ném dị năng, tất nhiên, nếu gặp nguy hiểm thì chúng sẽ chạy trước tiên.
Lăng Nhiễm: “…”
Có thể quản lý căn cứ thế này, người quản lý cũng là nhân tài.
“Người quản lý căn cứ của các anh, chắc không phải chính khách nhỉ?”
“Sao cô biết?” Phí Phi theo bản năng trả lời.
“Không có thiên phú làm tư bản.” Hoặc là có, nhưng không nhiều.
Phí Phi nghe vậy, chẳng những không thấy đây là lời chê bai, ngược lại còn đàng hoàng nói: “Bọn tôi làm lính, có tín ngưỡng của mình, phải vì nước vì dân, đương nhiên sẽ không bóc lột nhân dân!”
Ý là tốt, nhưng thực sự không thích hợp để quản lý căn cứ.
Đang nói chuyện, Lăng Nhiễm cùng Hồ Thước đến tuyến đầu.
Đứng ở vị trí trước nhất của cảng, hứng gió biển mát lạnh, chưa kịp thưởng thức cảnh đẹp bao lâu thì thấy nước biển cuộn trào, trên mặt nước lộ ra rất nhiều vây cá, tốc độ rất nhanh.
Hồ Thước nhìn mặt biển, trầm giọng nói: “Mọi người chuẩn bị sẵn sàng. Lăng tiểu thư, lát nữa đánh nhau chúng tôi có thể không lo cho cô được, cô tự bảo trọng.”
“Ừm.”
Lăng Nhiễm nói với Bùi Tu và Chu Hàng đang đi theo: “Hai đứa ra chỗ dị năng giả đứng đi.”
Hai người rất ngoan, ra chỗ phía sau ngay.
Còn Lưu Tú Bình, cô ta cũng xách một cái xô, ở tận phía cuối, chờ đại chiến kết thúc để nhặt hải sản tươi nhất cho đại nhân nhà mình.
