Chương 68: Tìm công thức nấu ăn.
Sau khi dọn sạch mọi thứ hữu ích trong khu dịch vụ, mọi người mới tìm được một nhà hàng, định nấu cơm ăn.
Lăng Nhiễm lấy đồ cần nấu ra, bên kia Bùi Tu, Chu Hàng và Lưu Tú Bình đã thành thạo bắt đầu xử lý nguyên liệu.
Bốn người kia lúc dọn đồ vừa tán gẫu, Lăng Nhiễm cũng biết tên của họ. Dị năng giả hệ thổ tên là Dư Kiệt, dị năng giả hệ băng tên là Dương Trạch Minh, dị năng giả hệ lực lượng tên là Diêu Gia Phi, dị năng giả hệ thủy tên là Quách Thanh Vũ.
Họ lấy bánh quy và nước đã chuẩn bị ra, nhìn về phía Lăng Nhiễm đang nấu ăn hừng hực, không khỏi nuốt nước bọt. Họ không có dị năng giả không gian, đương nhiên không có điều kiện nấu cơm, dĩ nhiên, họ cũng không có nhiều gạo.
Lăng Nhiễm nhận ra ánh mắt ghen tị của họ, hỏi: "Có muốn ăn cùng không?". Với bốn người này, cô không có ác cảm. Chuyện ăn ké một bữa, Lăng Nhiễm không để ý.
"Không cần đâu ạ không cần đâu ạ." Diêu Gia Phi vội xua tay: "Cảm ơn đại lão, nhưng bọn em có mang đồ ăn, đủ rồi.".
Bọn họ trước đây từ căn cứ khác mà đến, thấy không ít người vì một gói mì tôm mà có thể ra tay với người thân, vừa không thể hiểu nổi, đồng thời càng nhận ra sự tàn khốc của mạt thế và tầm quan trọng của vật tư. Vì thấy lý niệm không hợp với căn cứ, họ lại đến căn cứ Nam Tỉnh mà mọi dị năng giả đều không thích. Ở đây tranh đấu vì nguồn hải sản phong phú nên sẽ ít hơn nhiều. Vì thế vật tư quan trọng như vậy, họ không dám ăn ké, đâu phải thời trước mạt thế.
Bữa tối ăn món tạp phẩm nấu từ gia vị lẩu. Trong đó bỏ không ít thịt, hải sản, rau củ, cuối cùng cho thêm mấy gói mì. Cộng thêm mấy hộp sushi trưa Lưu Tú Bình làm, hoàn toàn đủ ăn. Phải nói là, thứ có thêm đủ loại gia vị này rất hợp khẩu vị Lăng Nhiễm. Còn sushi, tuy vị không đậm, nhưng quả thực là một cảm giác khác. Cô đã nghĩ, khi nào về lại giới tu tiên, sẽ dùng linh gạo làm sushi, vị nhất định ngon hơn.
Ăn uống no say xong, đêm đã khuya. Vì xác sống ở bãi đỗ xe đã bị dọn sạch, nên xung quanh vẫn còn yên tĩnh. Mọi người dùng bàn của tiệm ăn nhỏ xếp thành giường, trên trải chăn đệm, cũng tạm ổn. Trong tiệm ăn nhỏ có một phòng nghỉ, còn có một chiếc giường nhỏ, cái phòng này không cần nói, đương nhiên là để dành cho Lăng Nhiễm. Họ bàn nhau sắp xếp người thay phiên trực đêm, sau đó ai nấy đều vào giấc mộng.
May sao, một đêm không có chuyện gì.
Ngày thứ hai.
Dư Kiệt và mọi người đang nhấm nháp bánh quy và nước, bên kia nồi lại đã nấu. Mấy người ghen tị nhìn, quả nhiên đại lão đúng là đại lão, ngay cả đi đường cũng không chịu thiệt bản thân.
Bữa sáng ăn bún thịt nạc, mấy loại thịt rau này đều là Lăng Nhiễm cố tình mua. Lăng Nhiễm phát hiện tay nghề Lưu Tú Bình quả thực không tồi, bún vị thanh đạm đơn giản cũng được chị nấu vừa đúng.
"Không tồi."
Lưu Tú Bình trong lòng càng vui hơn. Không ngờ, cuộc đời tưởng chừng là một trò cười, lại rẽ ngoặt!
"Đại nhân, tôi sẽ càng nỗ lực nghiên cứu thêm ạ."
"Ừm." Lăng Nhiễm gật đầu: "Khi nào chúng ta đến thị trấn Ninh, sẽ tìm thêm mấy công thức nấu ăn, lúc đó tôi có thể xem thực đơn mà gọi món."
"Vâng, đại nhân."
Ăn bún xong, mọi người lái xe đã đổ đầy xăng hôm qua, tiếp tục hướng thị trấn Ninh. Trên đường cao tốc vẫn là dọn dẹp chướng ngại vật, không gặp quá nhiều nguy hiểm. Chủ yếu cũng vì xác sống buổi sáng bị ánh nắng ảnh hưởng, hành động chậm chạp cứng nhắc, không linh hoạt như ban đêm, nhiều xác sống thích kiếm ăn hơn vào ban đêm, ban ngày thì trốn đi.
