Chương 94: Là Hàn Tứ đây mà
Trần Thiên chưa từng gặp tình huống này, cô vội nhìn sang Giang Lăng Thụy, “A Lăng, chúng ta qua xem thử đi?”
Không phải cô không muốn chủ động qua, mà cô còn đang què, là đồ tàn phế nửa mùa, nhảy qua đó chắc bị A Lăng kéo về mất.
“Thiên Thiên đợi ở đây đã, để tôi xem cậu ta thế nào.” Giang Lăng Thụy quả nhiên không đồng ý.
Nói xong anh ta đi về phía Hàn Tứ, có vẻ định dùng dị năng giải quyết luôn.
Trần Thiên nhìn Hàn Tứ đang nôn mửa trời đất tối tăm, cuối cùng không làm loạn thêm.
Cô coi như hiểu tại sao Bạch Trì Miên sạch sẽ thế mà chạy nhanh vậy, chắc mấy hôm nay đi đường không ít lần vất vả.
Người bảo lúc nào cũng tới được, vì đi xe điện cũng say, nên lết tới tận bây giờ.
Đúng là... cũng tài nhỉ?
Chỉ tiếc dị năng của Giang Lăng Thụy chỉ có tác dụng với đau thương, mấy triệu chứng do thể trạng cá nhân thế này chỉ có thể làm dịu phần nào.
Nhưng cũng mạnh rồi, ít ra Hàn Tứ tội nghiệp không nôn nữa.
Hàn Tứ được Giang Lăng Thụy dìu về, bộ dạng yếu ớt như mất hết sinh khí, chẳng còn chút khí thế nuốt trời nuốt đất lúc nãy.
“Về trước đã, để cậu ta nghỉ ngơi chút.”
Trần Thiên cũng sợ đối phương thở không nổi mà tèo luôn.
Thế là Trần Thiên què và Hàn Tứ yếu, cùng nhau được dìu vào sân nhỏ.
...
Hàn Tứ và Trần Thiên ngồi ở giữa ghế sofa, một người băng bó kín mít, một người nhìn yếu ớt vô lực.
Đừng nói, đều là người được dìu vào nhà, ai cũng đừng cười ai.
“Ha ha ha, Thiên Thiên, Hàn Tứ, hai người nhìn thảm thật!”
Chỉ có Hoắc Tiêu mới có thể trong bầu không khí này, thoải mái muốn nói gì nói nấy.
Hàn Tứ chẳng thèm liếc hắn một cái: “...”
Rất yếu, không muốn nói, không muốn động, chỉ muốn ngủ.
“A Lăng, vì là A Tiêu đưa em ra ngoài, giờ em ra nông nỗi này, có thể đòi bồi thường không?”
Trần Thiên muốn dọa hắn một chút, thật sự không biết sợ gì cả!
Còn dám cười cô?
IQ hai đứa đã không cùng một đường thẳng rồi!
Giang Lăng Thụy phối hợp dọa người, “Phải, phải bồi nhiều lắm.”
Nhưng lần này không dọa được Hoắc Tiêu, vì khi Thiên Thiên nói câu đó, mặt đầy ý cười, rõ là đang trêu mình, “Có tích phân thì không, nhưng tôi có thể bán thân không? Ngay tối nay luôn!!!”
Mắt Hoắc Tiêu sáng rực, như đang nói đồng ý đi, đồng ý đi~
“Nhưng anh còn nợ A Lăng tích phân mà? Trả cho anh ấy trước đi! Em không gấp.”
Sao lúc thông minh lúc ngốc thế nhỉ?
Trần Thiên vội đổi hướng.
Ghế sofa hình chữ U ba mặt, Giang Lăng Thụy ngồi bên trái, mắt mày chứa ý cười, nhìn rất dễ nói chuyện.
Món nợ cao ngất đè Hoắc Tiêu gục, hồi lâu không dám thả ra câu dùng thân trả nợ.
Không có hắn tham gia, bầu không khí dần trở nên kỳ quặc.
Chết tiệt, đây là cuộc sống hôn nhân mù chữ ép duyên sao?
Giang Lăng Thụy nhìn người nào đó, không nhịn được muốn thở dài, “Để tôi bảo người nấu cơm trước, Thiên Thiên có muốn ăn gì không?”
“Em không kén.” Trần Thiên thích tất cả đồ ăn.
Ồ, trừ thịt dị chủng sống.
“Vậy được, tối nay ăn nhẹ một chút, em và Hàn Tứ cần nghỉ ngơi thật tốt, đợi hai ngày nữa hai người hồi phục, chúng ta sẽ náo nhiệt một bữa?” Giang Lăng Thụy vừa nói vừa mở vòng tay bắt đầu gọi món.
Còn ý kiến của người khác?
Hàn Tứ yếu, Vệ Kinh Triết câm, Bạch Trì Miên ở trên lầu, chỉ còn Hoắc Tiêu không dám lên tiếng, sợ bị túm đi trả nợ.
Có ý kiến họ tự nói, không cần anh đi hỏi~
Trần Thiên theo bản năng liếc Hàn Tứ bên cạnh một cái, ừm, anh ta thực sự cần bồi bổ, “A Lăng quyết định là được.”
Không phải cô muốn để Giang Lăng Thụy bận rộn mãi, nhưng nhìn kỹ thì trong nhà hình như chỉ có A Lăng là có thể giao phó được!!!
Chết mất, càng ngày càng thấy A Lăng như bố nuôi, chăm mấy đứa trẻ to xác này.
“Được, để tôi sắp xếp. Trước đây người trong nhà chưa đông, nhiều việc bỏ dở, lát nữa sẽ nói với em về cách sắp xếp mấy việc này. Có được không?”
Giang Lăng Thụy không thấy mệt chút nào, với lại Chủ Khế Ước đã lên tiếng, vậy sau này anh có thể yên tâm hơn mà “sử dụng” bọn họ rồi.
Rất vui~
Trần Thiên không biết tính toán trong lòng anh, chỉ thấy bộ dạng lo lắng này, có chút áy náy, “Không gấp đâu, A Lăng cũng nghỉ ngơi trước đi, ừm, để ngày mai.”
Giang Lăng Thụy, người quen sắp xếp mọi việc từ sớm, bị sự quan tâm của Chủ Khế Ước làm cho sững sờ.
Chỉ một thoáng ngẩn người, rồi nhanh chóng trở lại dáng vẻ thường ngày.
Anh ôn hòa gật đầu, nụ cười nhẹ trên môi cho thấy tâm trạng tốt, “Vâng~”
Chủ đề miễn cưỡng kéo ra lại hết.
Trần Thiên luôn cảm thấy bầu không khí trong nhà càng ngày càng kỳ lạ, lẽ ra không nên thế, cô và những người phù hợp gặp lần đầu đâu có bầu không khí này.
Lúc đầu rõ ràng rất thoải mái.
Cô nhíu mày suy nghĩ.
Rồi ánh mắt lại vô thức dời về người đến sau cùng.
Tìm ra nguyên nhân rồi.
“Hàn Tứ, hay là tôi trấn an cho anh trước? Trạng thái của anh có vẻ không ổn.”
Khi Trần Thiên càng hiểu rõ về việc trấn an, cô càng ít liên hệ nó với mấy chuyện kia.
Lúc này bình tâm lại cảm nhận, Trần Thiên càng trực tiếp nhận ra trạng thái của những người phù hợp.
Ví dụ như Giang Lăng Thụy năng lượng của anh luôn rất bình hòa, không hề hỗn loạn.
Hoắc Tiêu thì vì tính cách vốn có chút bốc đồng, thỉnh thoảng càng nóng nảy hơn, nhưng cũng không nghiêm trọng lắm, là dị biến giả cao cấp mà vẫn không bị thú tính giày vò, chắc vì tên này chẳng nghĩ đến mấy thứ linh tinh, hễ bực là xả thẳng, nhưng theo thời gian, nếu không có Chủ Khế Ước, hắn sẽ là loại khó kiểm soát nhất...
Vệ Kinh Triết càng không cần phải nói, căn bản không cảm nhận được năng lượng của anh ta, Trần Thiên lần nào cũng sợ anh ta lặng lẽ tèo bên cạnh mình mà cô chẳng phát hiện ra.
Còn có Bạch Trì Miên, lần đó cứu cô trên chiến trường là lần đầu cô tiếp xúc với thú tính điên cuồng, ngay cả tính cách cao ngạo của anh ta cũng không áp chế nổi, có thể tưởng tượng việc đó khó chịu thế nào.
Nhưng những điều này không đủ để so sánh với năng lượng của người trước mặt.
Hàn Tứ người này tướng mạo sắc bén, trông rất khó chơi, nhưng hiện tại tính tình lại có vẻ chẳng quản chuyện gì, cũng chẳng để tâm gì.
Nhưng tất cả chỉ là bề ngoài.
Trần Thiên vốn tưởng do cô không biết nói chuyện nên không khí mới căng thẳng, nhưng sau khi cẩn thận phân tích, cô biết nguyên nhân.
Là Chủ Khế Ước, trừ khi chênh lệch cấp bậc quá lớn, nếu không bình thường sẽ không bị năng lượng xao động của đối phương ảnh hưởng.
Lúc này cô cố ý dùng năng lượng thăm dò, mới có thể cảm nhận rõ ràng năng lượng dưới vẻ ngoài lười nhác của Hàn Tứ điên cuồng thế nào.
Như thể chỉ cần khẽ chạm là có thể nổ tung.
Trong phòng càng hiện rõ sự đáng sợ, nguy hiểm và khiến người ta không dám lại gần.
Nếu không phải vậy, Hoắc Tiêu đã ngồi sát cô từ lâu!
Giang Lăng Thụy rất tinh tế, dìu người vào liền đặt cạnh Trần Thiên, nhờ vậy bầu không khí trong phòng mới không bị năng lượng của anh ta đè nén, chỉ hơi gượng gạo một chút.
Không biết mấy hôm nay Bạch Trì Miên đã sống thế nào dưới năng lượng điên cuồng này, thảm quá.
Trần Thiên mặc niệm vài giây cho anh ta.
Nhưng mà, sự xao động khủng khiếp này mà có thể áp chế hai ba năm, Hàn Tứ đúng là người cứng rắn!
Trần Thiên cứ thế hỏi thẳng có cần trấn an không, khiến cả phòng đều xao động.
Cô nghĩ với năng lực của mình, dù vất vả cũng không đến nỗi không trấn an được, không cần dùng thân thể.
Nên cô nói câu này rất trong sáng, không chút hàm ý nào.
Nhưng người nghe thì chưa chắc nghĩ vậy.
Hàn Tứ vốn nửa sống nửa chết, hồn bay phách lạc, bỗng nghe lời mời trực tiếp như vậy, khẽ mở mắt, nhìn về phía Chủ Khế Ước cũng tàn tạ không kém, giọng khàn khàn trầm thấp, mang chút yếu ớt, “...Để hôm khác đi, em dưỡng thương trước đã.”
Anh chỉ muốn dưỡng già bên cạnh Chủ Khế Ước, chứ không phải muốn tiễn cô đi.
Mọi người đều là người tàn mà chí không tàn, đừng làm khó nhau nữa.
