Chương 31: Con vợ lẽ tốt bụng trên đường lưu đày thời cổ đại 2
Tô Thanh Uyên không đi đâu cả, trước tiên nàng nắm rõ tình hình phủ Hầu. Chỗ nào có người canh gác, chỗ nào có thể trèo tường, bọn hạ nhân trong phủ thường đi lại bằng lối nào.
Những chuyện này, kiếp trước nguyên chủ đã ở trong phủ mười lăm năm, vậy mà chẳng thuộc đường nào. Ai bảo một con vợ lẽ không được sủng ái lại suốt ngày bị nhốt trong sân nhỏ chứ.
Đến đêm, Tô Thanh Uyên lần mò tới góc tường kho của phủ Hầu. Trước cửa kho có hai gã sai vặt đang canh. Nàng dùng tinh thần lực dò chính xác chỗ cất ngân phiếu, lặng lẽ lấy đi một vạn lượng ngân phiếu rồi quay về sân nhỏ của mình.
Trong sân nàng vốn không có nha hoàn canh giữ, Tô Thanh Uyên đi thẳng vào không gian, lấy ra một viên Đan rửa tủy và một viên Đan lực lớn uống xuống.
Chẳng bao lâu, trong người nàng bài tiết ra một lớp dầu nhớp nhúa đen bẩn, phải tắm rửa liên tiếp ba bốn lần mới sạch hoàn toàn. Ngẩng đầu soi gương, nàng phát hiện, khuôn mặt này tuy không đến mức nghiêng nước nghiêng thành, nhưng lại mang vẻ đoan trang dịu dàng, ưa nhìn.
Sáng sớm hôm sau, Tô Thanh Uyên như thường lệ đến chính viện thỉnh an. Tần thị vẫn bộ dạng đó, hững hờ không buồn để ý. Tô Thanh Dao thì có nhìn nàng thêm hai lần, nhưng cũng chỉ nhìn thêm hai lần, chẳng nói câu nào.
Sau khi tan buổi thỉnh an, Tô Thanh Uyên về sân nhỏ. Cải trang thành một phụ nhân rồi ra khỏi phủ.
Những thứ cần dùng trên đường lưu đày, vẫn phải đi mua sắm riêng. Tuy trong không gian của nàng có đủ loại vật tư, nhưng những thứ đó quá lộ liễu, bao bì, kiểu dáng, vừa nhìn là biết không phải đồ của thế giới này. Nàng phải cầm số ngân phiếu này ra ngoài mua chút đồ ăn và vật dụng của thế giới này, đến lúc đó lấy từ trong không gian ra mới không khiến người khác nghi ngờ.
Nàng không vội đi mua sắm, ngược lại trước tiên đi dạo quanh phố hai vòng, sau đó tìm bà mối, thuê một sân nhỏ yên tĩnh.
Đây là lần đầu tiên nàng nghiêm túc ngắm nhìn tòa thành này. Kinh thành dù sao cũng là Kinh thành, trên phố bán bánh bao, bán vải, bán tạp hóa, tiếng rao hàng lên xuống không ngớt. Tô Thanh Uyên nhìn thêm hai lần rồi thu ánh mắt lại, đi về phía chợ phía Tây thành.
Phía Tây thành có nhiều cửa hàng, đồ rẻ, người mua kẻ bán đủ loại, không dễ bị chú ý.
Nàng vào trước một tiệm lương thực.
Chưởng quầy là một gã béo ngoài bốn mươi, đang ngồi sau quầy bấm bàn tính. Thấy có người vào, gã nhướng mắt: “Khách quan muốn mua gì?”
“Gạo, bột mì, mỗi thứ năm thạch. Thêm ít ngũ cốc, đậu nành đậu xanh mỗi loại một thạch.”
Chưởng quầy nhìn nàng một cái, có lẽ thấy phụ nhân này mua khá nhiều, nhưng cũng không hỏi nhiều, quay người sai tiểu nhị đi đóng gói.
Tô Thanh Uyên lại hỏi: “Có bánh khô không? Loại để được lâu ấy.”
“Có, bánh hồ, để được nửa tháng.” Chưởng quầy chỉ vào cái sọt bên cạnh quầy, “Một văn một cái.”
“Lấy một trăm cái.”
Tay chưởng quầy khựng lại, lại nhìn nàng một cái, lần này quan sát kỹ hơn. Tô Thanh Uyên mặt không đổi sắc, từ trong tay áo móc ra một mẩu bạc vụn đặt lên quầy.
Chưởng quầy nhận bạc, cầm lên cân nhắc, thái độ lập tức tốt hơn hẳn, quay đầu gọi tiểu nhị đóng thêm hai mươi cái nữa, coi như tặng.
Tô Thanh Uyên cũng không từ chối, nói lời cảm tạ rồi bảo chưởng quầy đem gạo đến sân nhỏ ở phố Lý phía Tây thành.
Từ tiệm lương thực đi ra, Tô Thanh Uyên lại sang tiệm vải bên cạnh. Trên đường lưu đày đều phải đi đường núi, giày dép là quan trọng nhất. Nàng mua hai mươi đôi giày vải đế dày, lại cắt thêm mấy thước vải thô và vải bông, vải thô may áo ngoài, vải bông may áo trong, kim chỉ tiện thể mua luôn một gói.
Bà chủ tiệm vải là người nhiều chuyện, vừa cắt vải vừa lải nhải: “Chị mua nhiều thế này, sắp đi xa à?”
Tô Thanh Uyên ừm một tiếng, không nói đi đâu.
Bà chủ thấy nàng không thích nói chuyện, cũng ngậm miệng lại, nhanh nhẹn gói vải rồi đưa qua.
Tô Thanh Uyên trả tiền, xách đồ ra khỏi cửa. Rẽ vào ngõ, thấy xung quanh không người, liền thu hết đồ vào không gian.
Nàng lại chạy thêm một chuyến đến tiệm thuốc.
Trên đường lưu đày, điều sợ nhất là sinh bệnh. Tô Thanh Uyên theo đơn bốc thuốc, thuốc trị cảm lạnh, trị đụng giập, trị kiết lỵ, mỗi loại vài chục gói. Đại phu tiệm thuốc thấy nàng bốc đều là thuốc rẻ tiền, cũng không hỏi nhiều.
Từ tiệm thuốc đi ra, Tô Thanh Uyên lại đến tiệm bánh ngọt và tửu lâu, mua hết toàn bộ hàng hiện có của hai cửa hàng, sau đó về sân nhỏ thu hết đồ đã mua vào không gian. Tiếp theo, nàng lại chọn mua mười cái vò gốm lớn ở sạp tạp hóa ven đường.
Đợi mọi việc chuẩn bị xong, trời đã tối hẳn, nàng mới tìm một góc tường vắng vẻ không người, trèo tường lẻn về phủ Hầu.
