Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Di Tích Sao Hỏa Bại Lộ > Chương 8

Chương 8

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 8 có bản audio.

Chương 8: Chiến trường chính, Pháo đài máu

 

Hố va chạm nhỏ Long-1.

 

Bụi phủ kín tất cả. Nếu không phải hôm qua họ phát hiện quá nhiều điều bí ẩn ở đây, chắc chắn giờ không thể tưởng tượng nổi bên dưới này lại ẩn giấu một chiến trường.

 

Ngô Đức Tu đứng bên miệng hố, cảm khái nói:

- Đợt khai quật này là hy vọng đầu tiên của chúng ta. Nếu tìm được thứ gì hữu ích, đó sẽ là một khởi đầu tốt cho việc tìm kiếm mười ba vị anh hùng.

 

Cỗ máy đào từ từ leo lên dốc.

 

Ngoài đội trăm người Hạ Quốc do Ngô Đức Tu dẫn đầu, đội trăm người Mỹ và Nga do Panis và Gledaf dẫn đầu cũng tham gia.

 

Fanny và Hogan tất nhiên không thể đứng ngoài cuộc.

 

Đây là chuyện lớn của toàn nhân loại. Họ cũng phải giúp Hạ Quốc tìm kiếm mười ba vị dũng sĩ ấy.

 

Họ là anh hùng của toàn nhân loại, dù đến từ Hạ Quốc.

 

Nhưng họ, chính là anh hùng của loài người, là khởi đầu của một thiên sử thi!

 

Công tác khai quật diễn ra rất thuận lợi. Nhiệt độ Sao Hỏa hôm nay không tăng, vẫn ở mức khoảng âm 188 độ C, nhưng bão có vẻ đã dịu đi nhiều so với hôm qua.

 

Các công nhân điều khiển máy đào hết sức cẩn thận, từ từ đào sâu xuống.

 

Họ thậm chí nín thở, sợ chỉ cần thở ra một hơi là thao tác sai, phá hủy thứ họ muốn tìm.

 

Tô Tiểu Mẫn và Trần Húc vừa ghi chép số liệu, vừa đặt các thiết bị giám sát xung quanh. Loại thiết bị này phải thả với số lượng lớn mới có hiệu quả.

 

Chiến hạm và cơ giáp đều là sản phẩm công nghệ của người ngoài hành tinh.

 

Nếu văn minh ngoài hành tinh chưa bị hủy diệt, có thể sau này chúng sẽ quay lại tìm những thứ này.

 

Kết quả tốt nhất là chủng tộc ngoài hành tinh ấy đã hoàn toàn tuyệt chủng.

 

- Giáo sư Ngô, đã xuống tới đáy rồi, chúng tôi phát hiện mảnh vỡ! – Giọng công nhân vận hành đầy kích động.

 

Ngô Đức Tu nói:

- Đừng vội, từ từ thôi. Trước hết đưa toàn bộ mảnh vỡ lên, không được bỏ sót mảnh nào.

 

- Vâng.

 

Nhìn từng khối mảnh vỡ khổng lồ được máy đưa lên, Ngô Đức Tu không dám lơ là dù chỉ một giây.

 

Vật liệu của chiến hạm rất quý giá. Nếu có thể phân tích ra được công thức bên trong, thì có thể tái sử dụng.

 

Còn cỗ cơ giáp kia, xét về vật liệu, cơ giáp còn tốt hơn chiến hạm một chút.

 

Bởi cơ giáp thuộc loại vũ khí tác chiến đơn binh, yêu cầu tiêu chuẩn rất cao.

 

Ngoài mảnh vỡ chiến hạm và cơ giáp, họ còn đào được không ít thi thể của chủng tộc ngoài hành tinh.

 

Những thi thể này giống cái đầu họ mang về trước đó: da dày, thô ráp, cứng và có vảy.

 

Ngô Đức Tu, Panis và Gledaf nhìn nhau, rồi cùng gật đầu.

 

Chủng tộc ngoài hành tinh đáng sợ này, chỉ riêng thể hình đã hơn người Trái Đất không chỉ mười cấp bậc.

 

Càng nhiều thi thể, nghiên cứu về chủng tộc ngoài hành tinh càng sâu, cuối cùng chắc chắn sẽ hiểu rõ được hình dáng đại khái và đường cong tiến hóa của chúng.

 

- Giáo sư Ngô, đây là gì!

 

- Đôi cánh!

 

Ngô Đức Tu nhìn thấy thứ được đưa lên, vội xông tới.

 

Đây là đôi cánh của chủng tộc ngoài hành tinh!

 

Nó như được làm bằng thép, nặng vô cùng, không có lông, chỉ có lớp vảy dày!

 

Ngoài ra không có phát hiện mới nào khác.

 

Đôi cánh là thứ cực kỳ quan trọng để họ nghiên cứu chủng tộc ngoài hành tinh.

 

- Tiếp tục đào, đừng đào sâu thêm nữa, chỉ cần tìm những chi tiết. – Ngô Đức Tu dặn dò.

 

Công nhân bên dưới từng tấc từng tấc lục tìm. Đây là chiến trường duy nhất họ biết.

 

Có lẽ trên Sao Hỏa còn có chiến trường khác, nhưng chiến hạm đã rơi ở đây, cơ giáp cũng canh giữ ở đây, vậy hẳn phải có thứ khác mà các anh hùng để lại.

 

Không thể nào thật sự chẳng để lại gì.

 

- Thầy ơi, mảnh vỡ đều ở đây rồi. – Từ Đức đi tới nói.

 

Ngô Đức Tu cùng Panis và mọi người đi đến bên đống thi thể của chủng tộc ngoài hành tinh.

 

Số lượng ít đến bất ngờ.

 

Họ tưởng trận huyết chiến như vậy, hẳn phải có rất nhiều thi thể của chủng tộc ngoài hành tinh, không ngờ chỉ có chừng này.

 

Chắc ghép lại cũng chỉ được khoảng mười thi thể.

 

Gledaf nói:

- Ngô này, hơi ít đấy.

 

Ánh mắt Ngô Đức Tu lóe lên vẻ suy tư, chợt nói:

- Các anh còn nhớ không? Lúc chúng ta vào bên trong chiến hạm, ngoài vết máu ra, chẳng có gì cả.

 

Panis nói:

- Đúng! Không có thi thể!

 

- Chẳng lẽ những thi thể này bị người ngoài hành tinh còn sống mang đi? – Ngô Đức Tu nêu ra một giả thuyết táo bạo.

 

Anh không tin thi thể trong chiến hạm do các anh hùng dọn sạch, vì chẳng cần thiết.

 

- Ngô, đừng doạ người! – Panis rùng mình.

 

Giả thuyết này nếu là đúng, văn minh ngoài hành tinh chắc chắn vẫn còn tồn tại, và chắc chắn sẽ quay lại Sao Hỏa.

 

Như vậy, dựa trên giả thuyết này, có thể chứng minh trận chiến này xảy ra không lâu trước đây!

 

Nếu không, văn minh ngoài hành tinh đã sớm đến thu hồi mảnh vỡ chiến hạm rồi.

 

Trong khoảnh khắc, một áng mây đen phủ xuống đầu tất cả mọi người.

 

- Giáo sư! Phát hiện thêm một hố sâu hơn! – Một công nhân hét lớn.

 

Ngô Đức Tu nói:

- Đi, xuống xem thử.

 

Ở đáy hố trước đó, có một lối đi bị tảng đá lớn bịt kín.

 

Hôm qua họ không mang thiết bị đào cỡ lớn tới, nên không phát hiện ra tảng đá này chặn đường.

 

Bên trong tối đen như mực, từng luồng hơi lạnh bốc lên.

 

Ngô Đức Tu nói:

- Xuống đi.

 

- Khoan đã. – Gledaf nói. – Cứ mạo hiểm xuống như vậy có quá nguy hiểm không?

 

- Anh sợ à? – Ngô Đức Tu cười hỏi.

 

Gledaf bị nụ cười ấy chọc tức, nghiến răng nói:

- Tôi sợ cái quái gì! Đi thì đi, ai sợ ai!

 

Ngô Đức Tu đi đầu, Tô Tiểu Mẫn và Từ Đức theo sau, Gledaf cũng dẫn người đi theo. Panis lẩm bẩm:

- Điên rồi, điên rồi! Mẹ kiếp, đều điên cả rồi! Rút lui thôi!

 

Miệng mắng điên rồi, vậy mà hắn vẫn bước theo vào đường hầm.

 

Đường hầm không dài, khoảng năm trăm mét.

 

- Cẩn thận, phía dưới là một hang động tự nhiên! – Từ Đức đi đầu lên tiếng cảnh báo, hai tay bám vào vách đá bên cạnh, dừng lại.

 

Phía dưới, tối om.

 

- Bật đèn lên.

 

Rắc một tiếng, chiếc đèn pha lớn được bật lên.

 

- Mẹ kiếp!!! – Từ Đức không kìm được...

 

Ngô Đức Tu nhích tới nhìn, sắc mặt lập tức...

 

Trắng bệch, trắng bệch, trắng bệch!

 

Từng đống pháo đài máu chất chồng, trong khu vực này mọc lên như nấm sau mưa, chỗ cao chỗ thấp.

 

Rất nhiều nơi bị máu đỏ đen phủ kín, mặt đất toàn là vụn máu nhỏ li ti kết thành từng cục cứng.

 

Pháo đài máu!

 

Tim Ngô Đức Tu đập thình thịch!

 

Nơi này, nơi này mới là chiến trường chính!

 

Có lẽ, nơi đây có thể tìm thấy thứ họ muốn!

 

Cảnh tượng này truyền về căn cứ, rồi truyền về Trái Đất, lòng tất cả mọi người lại bị thắt lại.

 

Nơi này, là chiến trường chính!

 

Ngô Đức Tu nói:

- Thưa thầy, thưa Tổ quốc, trận chiến trong chiến hạm có lẽ chỉ là giao tranh quy mô nhỏ lúc rơi xuống. Sau khi xông ra khỏi chiến hạm, họ có thể đối mặt với kẻ địch đông đảo, nên chỉ có thể lui xuống lòng đất... Không, nơi này trước đây có thể không phải lòng đất, mà là một hố va chạm khổng lồ do chiến hạm tạo ra khi đâm xuống.

 

- Vậy là Thập Tam Tử lui tới đây, cùng kẻ địch đông gấp hàng trăm lần mở trận tử chiến?

 

Giọng Tô Tiểu Mẫn mang theo sự khó tin và kinh hãi.

 

- Ừm, rất có khả năng. Vậy, vậy nơi này... – Ngô Đức Tu thở càng lúc càng gấp gáp. – Nơi này, có lẽ chính là... là... là...

 

Anh không nói hết câu.

 

- Xuống xem, chú ý an toàn! – Vu Thiên Minh lập tức ra lệnh.

 

Ngay lúc này...

 

- Thầy, nơi này... vẫn không có thi thể của chủng tộc ngoài hành tinh! – Trần Húc nói.

 

Chẳng lẽ thi thể thật sự bị chủng tộc ngoài hành tinh tới thu đi?

 

Tất cả nhìn nhau. Tin tức này không dễ chịu, cực kỳ không dễ chịu.

 

- Thầy! – Tô Tiểu Mẫn cầm bộ thu tín hiệu lên. – Có nguồn tín hiệu lạ! Ngay bên dưới, hướng ba giờ!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi