Chương 9: Nhiệm vụ ẩn, mời nam khách mời ăn bánh quy
Đạo diễn Trâu: "KHÔNG!!!!!!!!!!!"
Đạo diễn Trâu cùng toàn bộ ê-kíp gào thét thảm thiết.
Giây tiếp theo, phòng livestream bị khóa.
Phòng livestream với số lượng người xem lên tới chín con số, nói khóa là khóa.
Trước màn hình đen, cảnh cuối cùng là câu nói của Tạ Di: "Phải, sau đó hắn vào đồn, nhưng trước khi vào đồn hắn vào khoa hậu môn trực tràng. Đừng nói, lúc đó hắn kêu thảm lắm, y như đạo diễn Trâu bây giờ vậy."
Vãi cả lều!!
Ê-kíp chương trình vội vàng đăng weibo trấn an khán giả, nói chỉ khóa năm phút, năm phút sau sẽ mở lại.
Tuy nhiên, trong năm phút đó, weibo đã long trời lở đất.
[Người đẹp ngốc đến đây]: Mẹo vặt, đừng đâm Tạ Di, cô ấy thực sự sẽ đâm vào lỗ đít cậu đấy.
[Bi thương GG bùm]: Anh chàng đó giờ sao rồi?
[AAA thợ hàn cấp 10]: Chỉ mình tôi thấy sướng à? Fan cuồng cực đoan nên trị như vậy!
[Anh đào xong đời]: Không chê nổi nữa rồi, thực sự không chê nổi nữa. Bạn chê người nổi tiếng khác họ sẽ trầm cảm nhảy lầu, bạn chê chị Tạ, chị ấy chỉ đưa bạn vào khoa hậu môn.
[Em như chồng chị]: Chị Tạ tuyệt! Cho làng giải trí nhỏ này một chút chấn động!
[Tà mị Ha la sô]: Ôi đệt, Tạ Di đã có fan rồi à?! Thôi được rồi tôi cũng thú nhận, tôi cũng là fan, chị Tạ tuyệt!!
[Phò mã woc]: Internet này cuối cùng cũng điên rồi.
Livestream nhanh chóng khôi phục, lượng người xem không giảm mà còn tăng, độ hot vẫn cao ngất.
Đạo diễn Trâu không dám tiếp tục chủ đề vừa rồi, chỉ vội tuyên bố trò chơi kết thúc, kẻ thua là Khâu Thừa Diệp và Liễu Ốc Tinh phải chuẩn bị bữa tối, những người khác có thể tự do hoạt động trong biệt thự.
Thế là Khâu Thừa Diệp và Liễu Ốc Tinh ra ngoài mua đồ.
Vì chưa phân phòng, những người ở lại tạm thời chỉ có thể hoạt động ở khu vực chung.
Tạ Di ngồi nhìn trời suy nghĩ về cuộc đời.
Tại sao Du Hồng Huyên không đến tham gia chương trình hẹn hò? Thẩm Lục Khanh này là ai?
Hay là do sự xuất hiện của cô gây ra hiệu ứng cánh bướm, cốt truyện thay đổi?
...Thôi kệ.
Cô chỉ lo phát điên, phần còn lại để số phận quyết định.
"Chị Tạ! Chị Tạ!!" Có ai đó gọi cô từ dưới, giọng đã khàn.
Tạ Di thò đầu ra từ mái hiên, "Tìm tôi hả?"
"Ái chà mẹ ơi!"
Phó đạo diễn bị Tạ Di dọa đến nỗi ôm chặt tim, sau khi thấy vị trí của Tạ Di thì càng giật mình: "Chị Tạ, chị chạy lên mái nhà từ khi nào thế?!"
Khó trách tìm khắp nhà không thấy, chị ta là khỉ à!
Tạ Di ngậm một cọng cỏ đuôi chó trong miệng, nói: "Ngắm trăng."
Phó đạo diện nhìn bầu trời xanh mây trắng trên đầu.
Tôi thấy chị mới là trăng thì có.
Ê-kíp vội điều drone lên, mới khiến Tạ Di vào khung hình trở lại.
[Ôi đệt! Tạ Di ở đây cơ à??]
[Tôi bảo sao Tạ Di biến mất đột ngột, hóa ra leo lên mái nhà rồi?]
[Đây là biệt thự ba tầng mà!!]
[Cô ấy... leo lên kiểu gì thế?]
"Chị Tạ! Chị xuống đi, tôi có chuyện muốn nói!" Phó đạo diện gào to ở dưới.
"Có chuyện gì thì nói luôn đi, tôi xuống phiền lắm." Tạ Di từ chối.
Phó đạo diện mặt lộ vẻ khó xử, ấp úng: "Cái này... ơi, chị xuống một lần đi, khó nói quá!"
Tạ Di rất thích làm trái ý người khác: "Tôi không."
Phó đạo diện cuống quýt, không lay chuyển được Tạ Di, đành phải cố gắng nói nhỏ: "Chị có nhiệm vụ..."
"To lên, nghe không thấy."
Phó đạo diện cắn răng, hơi to hơn một chút: "Chị có nhiệm vụ đây..."
"Vẫn không nghe thấy."
"CHỊ CÓ NHIỆM VỤ ẨN!!!!"
Một tiếng hét vang lên, cả thế giới đều nghe thấy.
[Rất tốt, bây giờ cả thế giới đều biết Tạ Di có nhiệm vụ ẩn rồi.]
[Hahaha chết cười, sao chị này lần nào cũng kịch tính thế.]
Tạ Di cuối cùng cũng nhớ ra, trong nguyên tác còn có đoạn này.
Sau trò chơi bẻ ngón tay, mỗi khách mời sẽ nhận một nhiệm vụ ẩn, người hoàn thành nhiệm vụ ẩn sẽ được ưu tiên chọn phòng.
Đây là một quyền lợi không nhỏ.
"Chị Tạ, nhiệm vụ ẩn của chị là: trước chín giờ tối, mời ba nam khách mời ăn bánh quy, và không được để họ phát hiện chị đang làm nhiệm vụ."
Trong phòng nhỏ của tổ đạo diễn, Tạ Di nhận được nhiệm vụ của mình.
Đúng là cái nhiệm vụ kịch tính.
Ngày đầu gặp mặt đã phải mời người ta ăn, ai cũng biết quan hệ của cô và Tiêu Cảnh Tích tệ như cứt, Tiêu Cảnh Tích làm sao có thể ăn đồ cô đút.
Đây rõ ràng là nhằm vào cô.
"OK!" Tạ Di đồng ý ngay.
Đàn bà họ Tạ, không bao giờ chịu thua!
[Mọi chuyện bắt đầu trở nên thú vị.]
[Tổ đạo diễn cố tình gây sự, ảnh đế Tiêu ghét chết Tạ Di, sao có thể ăn đồ cô ấy đút [cười trộm].]
[Tôi đã tưởng tượng được mặt Tạ Di sau này sẽ mất mặt thế nào rồi.]
Bốn giờ chiều, Khâu Thừa Diệp và Liễu Ốc Tinh mua sắm xong về biệt thự.
Khâu Thừa Diệp vừa bước vào cửa, đã thấy một bóng đen bay về phía mình.
"Cục bánh bay đây này——"
Cảm giác quen thuộc này?!
Như trở về thời thơ ấu, ngồi trên ghế ăn, từ chối ăn cơm, trước muỗng thức ăn dặm của bố đưa tới, không kìm được mà há miệng...
Lúc đó bố cũng trìu mến nói một câu: "Cục bánh bay đây này——"
Oa!
Khâu Thừa Diệp một phát nuốt luôn, nhắm mắt say sưa nhai.
"Khâu... Khâu tiên sinh?" Bên tai vọng ra giọng run rẩy của Liễu Ốc Tinh.
Khâu Thừa Diệp khó hiểu mở mắt, liền thấy Liễu Ốc Tinh bên cạnh mặt đầy sợ hãi.
Cô ta làm quá lên gì thế? Ăn một muỗng thức ăn dặm thôi mà...
Khoan đã!!
Thức Ăn Dặm?!!
Khâu Thừa Diệp quay phắt đầu lại, đối diện với nụ cười từ ái của Tạ Di.
"Con trai ngoan, con ăn trước đi, bố lần sau lại đút."
Khâu Thừa Diệp: "?!!!!"
Hắn ta vừa ăn đồ Tạ Di đút hả?!
Hắn phải đi bệnh viện rửa ruột!!!
Lúc này đạn đã bị sét đánh cháy xém.
[Không phải chứ, anh Khâu mang bản chất làm con à?]
[Tôi tưởng anh ta đùa, hóa ra anh ta thực sự coi Tạ Di là bố.]
[Tạ Di chẳng lẽ là... minh tinh dòng bố?]
[Nói thật, động tác vừa đút vừa đỡ kia mượt đến nỗi tôi tưởng hai người là cha con thật.]
[Cha con tình sâu...]
Hashtag #TạDiLàmBố lên hot search.
Không ít người tò mò nghĩ Tạ Di bị lộ có thai, lập tức vào chương trình xem kịch.
Kết quả phát hiện...
Cô ta thực sự làm bố.
Được được, chương trình bình thường họ không xem, nhưng chương trình điên đến mức này họ nhất định phải ở lại xem thế nào.
Tiến độ nhiệm vụ 1/3.
Tạ Di bưng một đĩa bánh quy từ bếp ra, không do dự đi thẳng lên phòng làm việc tầng hai.
Thẩm Lục Khanh nhìn có vẻ dễ dụ, vậy hãy bắt đầu từ Thẩm Lục Khanh.
Trong vườn sau tầng một.
Tiêu Cảnh Tích và Từ Sương Nhung đang làm việc cùng nhau, hai người tưới hoa, ngọt ngào.
Chợt, Tiêu Cảnh Tích liếc thấy cửa sổ tầng hai.
Tạ Di và Thẩm Lục Khanh đang ở riêng trong đó.
Và họ còn...?
Bốp!
Tiêu Cảnh Tích đập mạnh bình tưới lên bàn: "Giờ đã muộn, ngoài trời hơi lạnh, chúng ta vào phòng làm việc nghỉ ngơi một lát đi!"
