Chương 96: Anh đến tìm em đây ~ Sáng hôm sau, Uất Kim Triệt với hai quầng thâm mắt ngồi trong phòng ăn ăn sáng.
Cả người thất thần, mấy người chào cậu mà cậu cũng không phản ứng.
“Con ăn xong rồi.”
Ăn xong, cậu thất thần bưng khay đi.
Đúng lúc Tạ Di bưng mì gói đến ngồi xuống, thấy chiếc điện thoại cậu để quên, liền cầm lên định đưa lại, “Điện thoại của cậu…”
Ù ù.
Điện thoại nhận hai tin nhắn, màn hình sáng lên.
[ Tạ Liên ]: Thế nào, dọa được nó chưa?
[ Tạ Liên ]: Cuốn tiểu thuyết kinh dị tao giới thiệu có đã không?
“?”
Tạ Di sờ cằm, lộ ra vẻ mặt đầy ẩn ý.
Thì ra là vậy.
Cô để nguyên điện thoại lại chỗ cũ, tiếp tục húp mì.
Kết quả vừa húp một miếng, bát mì đã bị người ta bưng đi, thay bằng sữa đậu nành và bánh bao.
Tạ Di hoảng sợ nhìn về phía Thẩm Lục Khanh.
“Anh làm đó hả?!”
Nói cùng làm sát thủ nhà bếp, thế mà anh ta lại lén tiến hóa.
Thất bại của mình đáng tiếc thật, nhưng thành công của bạn bè càng khiến người ta đau lòng hơn!
Tạ Di chưa kịp đấm ngực dậm chân thì đã bị Thẩm Lục Khanh gõ đầu.
“Nghĩ gì vậy, tôi chạy bộ sáng mua tiện thể đấy.”
“Thế thì tôi yên tâm rồi.”
“Hử?”
“Ý tôi là… biết ơn anh lắm.”
…
Sáng nay lịch trình là chăm sóc khu vườn.
Tám vị khách mời tụ tập ở khu vườn sau biệt thự, tỉa cây, tưới hoa, rồi chơi vài trò tương tác nhỏ, rất thoải mái.
Đúng lúc Uất Kim Triệt bắt đầu nguôi ngoai về cảnh tượng kinh dị tối qua thì bỗng nhận được một tin nhắn.
[Số lạ]: Anh đến tìm em đây.
Cậu thiếu niên lập tức rợn tóc gáy, mồ hôi đầm đìa lưng.
Cuốn tiểu thuyết tối qua, kể về nhân vật chính bỗng nhận được một tin nhắn kỳ lạ, sau đó bị lời nguyền quấn lấy…
Uất Kim Triệt giả vờ bình tĩnh cất điện thoại, coi đó là tin nhắn trêu đùa, không để tâm.
Sau khi hoàn thành phần chăm sóc vườn, hôm nay đầu bếp chính là Tiêu Cảnh Tích và Liễu Ốc Tinh đi chuẩn bị bữa trưa, những người khác được tự do hoạt động.
Vì đêm qua không ngủ ngon, Uất Kim Triệt về phòng định ngủ bù, nhưng sửng sốt phát hiện trên bìa cuốn tiểu thuyết kinh dị để trên bàn có dán một tờ giấy nhớ.
Nội dung giấy nhớ:
[Anh đến tìm em đây.]
Uất Kim Triệt hoảng hốt vứt cuốn sách vào thùng rác!
Cậu đi tìm nhân viên chương trình kiểm tra camera giám sát, phát hiện cả buổi sáng không có ai ra vào phòng cậu, thậm chí Tiêu Cảnh Tích cũng không về.
“…"
Trong lòng Uất Kim Triệt đã dậy sóng, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.
Đã vứt sách đi rồi, chắc không sao đâu.
Bữa trưa xong.
Liễu Ốc Tinh, từng bị gia đình mắng vì không thể hiện được tài nấu nướng xuất sắc trong chương trình, đã dành thời gian trau dồi tay nghề.
Ít nhất các món đơn giản như bít tết áp chảo và mỳ Ý thì cô có thể làm được.
Tiêu Cảnh Tích – người được fan gọi là ảnh đế toàn năng, sau lần thịt nướng bãi biển mất mặt lần trước cũng âm thầm tập luyện.
Lần này món canh cá hầm đậu phụ trông khá ngon.
Tạ Di vừa đau lòng vì sự tiến bộ của đồng nghiệp, vừa uống một ngụm canh cá.
Rồi đặt muỗng xuống, chắp tay với Tiêu Cảnh Tích, cười hở lợi: “Cảm ơn Tiêu ảnh đế không giết chết.”
Những người khác không hiểu gì, đồng loạt nếm thử canh cá.
Rồi không hẹn mà cùng đặt muỗng xuống, chắp tay với Tiêu Cảnh Tích.
“Cảm ơn Tiêu ảnh đế không giết chết.”
Rõ ràng anh ta có thể bỏ cả một gói muối để mặn chết họ, nhưng chỉ bỏ nửa gói để mặn chết họ một nửa.
Anh ấy thực sự, tôi phát khóc mất.
【Tiêu Cảnh Tích kiểu này hợp đi đánh cơm ở nhà ăn, tay cho muối không run, phát một cái là hết nửa gói】
【Nhìn ngon thế thôi chứ hương vị thì cũng tàm tạm】
【Vẫn là chị Liễu giỏi, mới đó mà đã biết nấu đồ Tây rồi】
【Còn ai nhớ cái trứng ốp la Oreo ngày đầu của chị Liễu không?】
【Ha ha ha, cậu nói cái trứng hai mặt cháy đen ở giữa trắng đó hả】
Bữa trưa kết thúc, Uất Kim Triệt lại về phòng.
Nhìn lên bàn, cậu giật mình!
Cuốn sách bị cậu vứt vào thùng rác lại trở về trên bàn, còn dán một tờ giấy nhớ khác.
Nội dung giấy nhớ:
[Em nghĩ như thế là thoát được anh sao?]
Uất Kim Triệt loạng choạng lùi hai bước, sau khi hoàn hồn liền cầm sách lên ném vào thùng rác bên ngoài biệt thự.
Và tận mắt nhìn thấy xe rác chở thùng rác đi, mới quay lại biệt thự.
Trong biệt thự là buổi chiều nhàn nhã.
Liễu Ốc Tinh và Khâu Thừa Diệp ngồi trong đình nhỏ ở khu vườn uống cà phê trò chuyện.
Tạ Di và Thẩm Lục Khanh xem phim trong phòng chiếu.
Tiêu Cảnh Tích sợ hai người họ có thời gian riêng tư nên cũng vào phòng chiếu.
Từ Sương Nhung với danh nghĩa giúp Tiêu Cảnh Tích theo đuổi Tạ Di cũng tới phòng chiếu.
Còn Lại Băng Toàn lên chương trình là để gây khó dễ cho Từ Sương Nhung, đương nhiên lúc nào cũng bám theo Từ Sương Nhung.
Thế là, phòng chiếu tập hợp năm người.
“Vui nhỉ.”
Uất Kim Triệt đẩy cửa vào, nụ cười ngoan ngoãn nhìn Tạ Di, “Chị ơi, em vào chung được không?”
Chưa kịp để Tạ Di trả lời, Từ Sương Nhung đã dịu dàng cười trước.
“Đương nhiên được, em trai vào ngồi giữa đi.”
Nói rồi, cô nhường vị trí chính giữa cho Uất Kim Triệt.
Bình luận lại khen cô đối xử tốt với đàn em.
Tạ Di đang chọn phim khựng lại, bỗng nở một nụ cười gian ác, chậm rãi nhìn sang Thẩm Lục Khanh.
Thẩm Lục Khanh nhướng mày, đứng dậy đi khóa cửa lại.
“Sao lại khóa cửa?” Lại Băng Toàn hỏi.
Thẩm Lục Khanh khẽ nhếch môi cười, trả lời rất trôi chảy.
“Đề phòng nhân viên chương trình vào giữa chừng giao nhiệm vụ, ít nhất để chúng ta xem hết một bộ phim đã chứ.”
【Đúng là cậu】
【Chương trình: Thế là sao?】
Nghe anh nói thế, những người khác hình như cũng đồng tình.
Được lười biếng trong lúc ghi hình thì tốt quá rồi.
Dù sao cửa cũng do Thẩm Lục Khanh khóa, họ không phải chịu trách nhiệm.
Thế là đều yên tâm chấp nhận.
“Bắt đầu, bắt đầu!”
Tạ Di kéo rèm, tắt đèn, rồi đầy mong đợi chạy tới ghế lười nằm xuống.
Thẩm Lục Khanh bên cạnh nhét bắp rang bỏng vào lòng cô, buổi xem phim chính thức bắt đầu.
Những người khác cũng chuẩn bị tận hưởng giây phút xem phim nhàn nhã buổi chiều, nhưng nhanh chóng nhận ra có điều không ổn.
Hình như đây…
Là phim kinh dị?
Trong màn hình lớn, cậu thiếu niên chính ngồi dưới ngọn đèn bàn mờ, điện thoại nhận được một tin nhắn lạ.
[Anh đến tìm em đây.]
Cậu thiếu niên hoảng hốt ném điện thoại, chạy vào nhà vệ sinh khóa chặt cửa.
Trên gương nhà vệ sinh từ từ hiện ra một hàng chữ máu.
[Anh đến tìm em đây.]
Đùng!
Một khuôn mặt ma quái âm u đột nhiên xuất hiện.
“A a a a a a a a a a!!”
Một đám người lập tức sợ hãi la hét ầm ĩ, xông tới muốn mở cửa chạy ra ngoài, nhưng phát hiện cách khóa cửa của Thẩm Lục Khanh…
Đặc biệt vô cùng.
Anh dùng xích sắt để khóa.
Thẩm Lục Khanh lắc lắc chìa khóa trong tay, mỉm cười nhàn nhã dựa vào ghế sofa.
“Phải xem hết phim đã chứ.”
