Chương 19: Vải thô.
Từ lúc thay chậu nước thứ ba, đứa bé đã hết khóc. Nhiệt độ cánh tay hạ xuống, nó đỡ khó chịu hơn. Trẻ con không biết giả vờ, vừa dễ chịu một chút là bản tính nghịch ngợm đã lộ ra, bàn tay nhỏ không ngừng vục vào nước.
Điền Thái kéo cánh tay đứa bé lại gần xem kỹ, mụn nước vẫn chưa nổi. Cô vào nhà lấy thuốc bỏng ra, dùng vải bông trắng lau sạch nước trên tay nó, bôi một lớp thuốc đều đặn rồi để như vậy cho khô.
“Chắc không sao đâu, mụn nước chưa nổi, bôi thuốc vài ngày xem sao,” Điền Thái dùng ống tre tự chế múc một ít thuốc bỏng bỏ vào trong, không nhịn được dặn dò thêm vài câu, “Đừng để dính nước. Nếu mụn nước có nổi cũng đừng sợ, lại bế sang đây cháu xử lý cho. Nhớ thay thuốc hàng ngày, tối ngủ trông nó đừng để gãi là được.”
Thu tiền thuốc xong, tiễn bác Dư Quốc Khánh cùng mọi người ra về, Điền Thái tiếp tục thu dọn đống bát đũa vừa rồi chưa kịp rửa. Chiều nay cô còn phải đến nhà bác Mộc Trần đặt tủ thuốc Bắc và bàn sách.
Ngày mai cô phải về núi một chuyến, chuyển tiếp đồ đạc trong túp lều gỗ xuống đây. Mua hết đồ mới, cô không có tiền.
Vừa ra khỏi cửa, đã thấy chú Trương Đức Phát đi về phía nhà họ La, Điền Thái vội vàng chào hỏi.
“Tiểu Điền à, nhà cửa dọn dẹp thế nào rồi?”
Hai ngày liền Trương Đức Phát không thấy Điền Thái trong thôn. Lần cuối gặp cô là tối hôm kia trong cuộc họp ở đội bộ.
“Mấy hôm nay cháu cuốc lại vườn rau, cơ bản xong xuôi rồi ạ, chỉ còn chờ bác Mộc Trần làm xong đồ gỗ thôi.”
Trương Đức Phát gật đầu, “Tốt. Có khó khăn gì không giải quyết được thì cứ đến tìm chú.”
Điền Thái: “Chú Trương, trạm y tế huyện hoặc trạm y tế công xã có thể phân phối cho thôn mình một ít tây dược không ạ? Cả bơm kim tiêm các thứ nữa.”
Trương Đức Phát vẫn luôn nghĩ Điền Thái giỏi đông y, dù sao mấy hôm trước mấy viên thuốc cô đưa cũng đều là vo bằng tay. Ai ngờ cô gái này vừa mở miệng đã đòi bơm kim tiêm, “Cháu biết dùng à?”
“Biết một chút ạ, ít nhất tiêm thuốc các thứ thì không thành vấn đề.” Điền Thái khiêm tốn nói, “Sau này gặp bệnh mà thấy thuốc viên có tác dụng chậm, có thể tiêm một mũi. Có bệnh tiêm một mũi là khỏi nhanh.”
Trương Đức Phát nhớ đến mấy lọ thuốc viên hiệu quả tuyệt vời ấy, lòng vui vẻ. Mấy hôm trước, mẹ già nhà ông bị chứng đau đầu hành hạ, đau đến nỗi không ăn nổi cơm.
Ông chợt nhớ trong nhà còn thuốc giảm đau Điền Thái đưa, bèn lấy cho bà uống một viên. Kết quả chưa đầy năm phút, mẹ già đã từ trên giường bò dậy, bảo không đau nữa.
Trương Đức Phát cũng muốn Điền Thái được công xã, thậm chí trạm y tế huyện cấp phép. Nhưng vấn đề hộ khẩu của cô gái này lại là một vấn đề, “Chờ thêm chút nữa đi, để chú hỏi công xã xem có thể phối cho thôn mình không.”
“Vâng ạ,” Điền Thái cũng chỉ hỏi thử, để kỹ năng này của cô được hợp thức hóa, sau này nếu thật sự có ai đả kích đông y, còn có người đứng ra làm chứng cho cô, chuyển hướng hành nghề y.
Hai người chia tay, Điền Thái tiếp tục đến nhà bác Mộc Trần. Lần này cô muốn đặt tủ thuốc và bàn sách, tiện thể kiếm thêm ít ván gỗ về nhà. Nhà trống trải, để gì cũng bất tiện.
Điền Thái chọn ra từ đống gỗ còn sót lại sau khi làm hàng rào một khúc có hình dạng tương đối vuông vắn, lấy que tre đo một chiều dài bằng nhau, rồi từ từ cưa thành bốn chân bàn. Tiếp đó dùng gỗ nhỏ hơn làm thanh giằng ngang, ván gỗ làm mặt bàn. Chẳng mấy chốc, một chiếc bàn trà hình chữ nhật đã hoàn thành.
“Chỉ tội nhiều mấu quá.” Điền Thái đưa tay sờ thử mấy cạnh góc, quyết định cứ để tạm như vậy. Đợi đến mùa đông không làm ruộng, tha hồ thời gian, lúc đó sẽ từ từ lấy dao gọt.
Cô lại dùng gỗ thừa làm hai chiếc ghế dài và một ghế nhỏ. Xấu thì xấu thật, nhưng không ảnh hưởng gì đến việc dùng.
Điền Thái đổi với mấy bác mấy chị một ít vải thô. Đều là bông mấy nhà tự trồng, rồi tự tay kéo thành sợi, dùng khung cửi dệt thành vải thô. Bác Đỗ bảo vải mới dệt xong đều màu trắng kem.
Còn tấm vải xanh nhạt Điền Thái mua bây giờ, là họ mua thuốc nhuộm ở chợ về tự nhuộm. Mấy lần giặt đầu chắc chắn sẽ ra màu.
Thuốc nhuộm họ cũng đưa cho Điền Thái xem, một túi nhỏ xíu mà nhuộm được khối vải. Người bây giờ tiết kiệm, miễn có màu là được. Chỉ có màu đậm mới cần cho nhiều thuốc. Và vải nhuộm ra đều tự may quần áo hoặc làm mặt chăn, rèm cửa.
Bà Cao khéo tay, còn nhuộm chàm được nhiều vải hoa. Điền Thái không dám lấy vải đỏ, vải hồng, chỉ lấy hai tấm xanh nhạt và một tấm xanh lam.
Cô định tháo chiếc áo bông cũ của Thái Bình ra làm đệm, đặt lên ghế ở phòng khách, mùa đông ngồi cho ấm.
Tấm vải xanh nhạt, Điền Thái nhờ mẹ Đông Tử, người khéo tay nhất thôn, may thành một cái áo bông. Qua một thời gian nữa trời lạnh là mặc vừa.
Lại một ngày bận rộn. Tối, Điền Thái dùng rau chân vịt mới nhú trong vườn nấu một bát canh trứng rau chân vịt, ăn cùng bánh ngô nướng, no căng bụng.
Vì nhà này trước đây không có tủ, đồ đạc trong nhà có gì thấy hết cả. Điền Thái định ngày mai chuyển hết mấy thứ của Thái Bình sang đây.
Đến lúc đó sẽ để xuống hầm. Cô moi viên đá trên một bức tường trong hầm ra, đào thêm vào bên trong khoảng chừng một mét vuông, rồi lấy đồ chắn lại, bên ngoài không thể nhìn ra.
Còn về người đàn ông bóng bẩy mà tên mặt sẹo đã nói, cô chỉ có thể từ từ dò hỏi sau.
Sáng hôm sau, Điền Thái ăn cơm xong, đeo giỏ mây lên đường vào núi. Cửa lớn cô buộc lại bằng dây gai. Người trong thôn đều làm thế, hễ thấy dây thừng buộc ngoài cửa là biết nhà không có người, có việc gì cũng sẽ quay lại sau.
Tuy nhiên, vì thân phận là thầy thuốc, cô vẫn vòng qua nhà La Phúc Lợi, nói với bác Đỗ một tiếng là mình lên núi.
Đợi Điền Thái đi rồi, em chồng của bác Đỗ là La Phúc Anh mới từ trong nhà bước ra. Cô ấy hôm qua mới sang, tối ngủ lại phòng của Tú Diễm.
“Chị dâu, vừa nãy nói chuyện với chị là ai thế?” La Phúc Anh vươn cổ nhìn về hướng Điền Thái vừa đi, “Mặt lạ hoắc, em chưa thấy bao giờ.”
Nhà họ La trước đây vẫn ở thôn Tựa Sơn. Sau này La Phúc Anh lấy chồng ở đội Phòng Sơn, nhưng hai đội sản xuất thuộc cùng một công xã, cách nhau không xa. Một năm cô ấy cũng về vài lần.
Khi ông bà La còn sống, La Phúc Anh về là ở nhà. Giờ bà La cũng mất rồi, cô ấy về ở nhà anh cả. Mấy anh em tình cảm tốt, năm nào cũng về vài lần.
“Cô gái ấy tên là Điền Thái, mới chuyển đến thôn mình.” Nhắc đến Điền Thái, bác Đỗ không nhịn được nở nụ cười. Cái thứ trước ngực con gái bà, nghe bảo gọi là mẩn gì đó, giờ đã đỡ nhiều, mà Tú Diễm cũng bảo không ngứa lắm nữa.
“Đừng thấy cô ấy trẻ, người ta là thầy thuốc đấy!”
“Ối, thầy thuốc cơ à! Thế thì tốt quá! Lấy chồng chưa chị?” La Phúc Anh không nhịn được hỏi một câu.
Bác Đỗ với cô em chồng này quan hệ vẫn tốt, nghe vậy liền khẽ vỗ vào cô ấy một cái.
“Người ta mới mười sáu, lấy chồng gì mà lấy chồng! Lấy chồng sớm làm gì, ngày nào cũng hết việc nhà này đến việc nhà kia. Chị còn muốn giữ Tú Diễn thêm vài năm đấy!”
La Phúc Anh bị vỗ cũng không giận, tinh nghịch nói, “Chị thôi đi. Cổ nhân nói rồi: ‘Con gái lớn không thể giữ, giữ mãi thành thù.’ Tú Diễm mà có người trong lòng, chị đừng có làm cái đá chặn đường người ta.”
“Chị có ngu đâu!”
Bác Đỗ liếc cô ấy một cái, “Tiện đây, không phải em bảo thằng Binh hay đau bụng à? Đợi Điền Thái về, bảo nó sang xem cho.”
“Vậy thì để nó xem thử.”
