Chương 30: Bồ kết.
“Con bé Tú Diễm nhà tôi, không phải tôi tự khen, nhưng nó thực sự rất giỏi.”
Bác Đỗ vốn chẳng biết khiêm tốn là gì, huống hồ con gái ruột do một tay bác nuôi lớn, ưu tú hay không bác còn không biết sao?
Thấy Đỗ Xuân Yến không đáp lời, chị Hai Đinh cũng chẳng phải hạng dễ bỏ qua. Tính chị ta là vậy, nếu chưa hỏi ra được tin mình muốn thì nhất quyết không đi.
Thế là chị ta nhìn thẳng vào La Tú Diễm: “Phải đấy, giỏi thật! Tú Diễm này, bác hỏi cháu, cháu nhặt hạt dẻ ở đâu thế?”
Bác Đỗ cũng biết tính chị Hai Đinh, biết hôm nay không hỏi được thì sẽ không xong, bèn ra hiệu cho con gái.
“Nhặt ở đâu thì nói cho bác Hai Đinh nghe đi, không thì tối nay người ta mất ngủ mất.”
Chị Hai Đinh chẳng thấy ngượng tẹo nào, ngược lại, chị Kim Thành đi cùng với chị ta lại bị câu nói đó làm cho đỏ mặt.
La Tú Diễm nhận được ám hiệu từ mẹ, hiểu ngay.
“Gần đây không có, nhưng không có nghĩa là trong núi sâu không có. Hôm nay cháu đi thêm hai quả núi nữa thì thấy một cây dẻ, phần lớn hạt dẻ dưới gốc đã bị lợn rừng ăn mất, cháu lại dùng sào tre đập thêm mấy quả xuống rồi nhặt về.”
Chị Hai Đinh còn muốn nói gì đó, thì bác Đỗ đã ‘nổi trận lôi đình’, chạy khắp nơi tìm que củi để đánh La Tú Diễm.
“Á à, cái con nhỏ này, mẹ đã bảo mày bao nhiêu lần rồi, không được vào núi sâu, không được vào núi sâu, mày coi lời mẹ nói như rắm à hả? Để xem hôm nay mẹ có đánh cho mày sưng đầu lên không! Que củi đâu rồi? Que củi đâu rồi?”
Chị Hai Đinh còn muốn hỏi tiếp, như vào hướng núi sâu nào chẳng hạn, nhưng chị Kim Thành đã kéo mạnh chị ta ra ngoài, bất đắc dĩ chị ta đành phải đi theo.
Hai người đi được hơn chục mét, vẫn còn nghe tiếng La Tú Diễm la hét thảm thiết, lúc này mới chịu bỏ đi.
Trong nhà, bác Đỗ ước chừng hai người đã đi xa, mới ném que củi sang một bên, nói với cô con gái đang la hét ầm ĩ: “Thôi, chắc đi rồi.”
La Tú Diễm vừa nãy còn la hét lập tức im bặt, phủi đất trên người.
“Đúng là phiền phức, suốt ngày để ý mấy thứ lặt vặt của người khác, không biết sao mà mắt thấp thế. May mà con thông minh, để phần lớn hạt dẻ ở chỗ Điền Thái rồi.”
Bác Đỗ liếc xéo con gái: “Vào núi sâu rồi à? Điền Thái dẫn con đi?”
“Tất nhiên!”
La Tú Diễm nhớ lại dáng vẻ Điền Thái thoăn thoắt trèo lên cây, mắt liền sáng lấp lánh, rồi bắt đầu tâng bốc mù quáng với mẹ: “Mẹ ơi, con nói mẹ nghe, Điền Thái giỏi lắm, vèo vèo mấy cái đã lên tới ngọn cây rồi…”
Hôm sau, Điền Thái và La Tú Diễm lại cùng nhau vào núi. Vừa đi được một đoạn, Điền Thái đã cảm thấy có người theo sau.
“Có người theo chúng ta.”
La Tú Diễm định quay đầu lại nhìn thì bị Điền Thái ngăn lại.
“Chắc chắn là chị Hai Đinh rồi, đúng là không cắn người nhưng phiền chết đi được.”
Thấy Điền Thái nhìn mình với ánh mắt khó hiểu, La Tú Diễm mới kể lại chuyện tối qua cho cô nghe.
Điền Thái chẳng coi mấy trò vặt vãnh này vào đâu, kéo La Tú Diễm rẽ sang một hướng khác: “Đi theo tớ.”
Thế là La Tú Diễm, người tự xưng chưa bao giờ lạc đường trong núi, cũng bị Điền Thái làm cho quay mòng mòng, huống chi là chị Hai Đinh và chị Kim Thành, chẳng mấy chốc đã bị hai người dẫn đến một hóc núi nào đó không biết.
Tuy nhiên, Điền Thái rất có chừng mực, không dẫn họ vào sâu trong núi. Chỉ cần họ leo lên đỉnh núi là sẽ phát hiện ra, thực ra nơi họ đang đứng cách làng không xa, chỉ là hai hướng khác với những nơi thường đến.
Bỏ xa được người theo dõi, Điền Thái mới dẫn La Tú Diễm quay lại cây dẻ hôm qua. Hai người bỏ nốt số hạt dẻ còn lại vào sọt, tiện thể lấy luôn cây sào tre hôm qua dùng để đập dẻ, rồi lại đi sâu thêm một đoạn.
Lần này, đích đến là cây bồ kết mà Điền Thái đã để ý từ trước.
Quả bồ kết đã chín già, như những quả đậu khô lủng lẳng trên cao, gió thổi qua phát ra tiếng lao xao.
“Cẩn thận đấy, dưới gốc có nhiều gai bồ kết rụng, bị đâm vào thì khổ đấy.” Điền Thái nhắc nhở La Tú Diễm đang ngó nghiêng.
Cô ước lượng chiều cao, nhìn độ dày của thân cây thì có vẻ cây này đã già. Điền Thái cởi chiếc sọt tre sau lưng xuống, xắn tay áo, vận động cơ thể một chút rồi bắt đầu leo lên.
May mà trên thân cây chỉ có lác đác vài cái gai bồ kết, Điền Thái cẩn thận né qua, dừng lại ở vị trí dưới tán cây, gọi La Tú Diễm đưa cây sào tre đã chuẩn bị sẵn.
Điền Thái buộc cây sào vào cổ tay, lại leo lên cao thêm một đoạn, cho đến khi cảm thấy vị trí vừa tầm mới dừng lại. Leo lên nữa thì gai bồ kết sẽ dày hơn, khó leo hơn.
Cô nhìn xuống dưới, lớn tiếng gọi La Tú Diễm.
“Tìm chỗ nào trốn đi, tớ sắp đập đây!”
Chắc chắn La Tú Diễm đã tránh xa, Điền Thái dùng hai chân và một tay bám chặt vào thân cây, tay còn lại cầm sào tre quất vào những quả bồ kết treo trên cành, tiện thể cũng quất xuống không ít gai bồ kết.
Thứ này cũng là một vị thuốc, có tác dụng tiêu sưng, bài nùng, hành khí lý khí, nhân tiện dịp này kiếm thêm ít về nhà.
Đập bồ kết phải dùng sức khéo, nếu sào tre quất trúng quả bồ kết, những quả đã khô cong rất dễ bị đập gãy. Mấy nhát đầu Điền Thài làm vỡ không ít quả, sau đó mới dần tìm được cảm giác.
Sau khi quất đều các hướng, cô mới ném cây sào xuống, từ từ leo xuống.
La Tú Diễm cùng Điền Thái cẩn thận nhặt những quả bồ kết và gai bồ kết rơi vãi xung quanh. Bồ kết nhặt được đầy một bao tải, còn gai bồ kết thì hơi tốn diện tích.
Điền Thái bẻ chúng thành từng đoạn nhỏ bỏ vào sọt tre, nhìn thì nhiều nhưng thực ra không nặng lắm.
La Tú Diễm muốn giúp cô xách đỡ nhưng bị Điền Thái từ chối.
“Trong sọt cậu còn nhiều hạt dẻ lắm, tớ tự xách được. Về nhà làm xà phòng xong tớ sẽ cho cậu mấy bánh.”
“Nhất trí!”
La Tú Diễm hớn hở cùng Điền Thái khiêng bồ kết xuống núi.
Lúc về đã hơn một giờ chiều, không còn kịp lên núi thêm lần nữa, hai người chia tay nhau về nhà.
Điền Thái đổ bao tải bồ kết lên chiếc chiếu tre, tìm một cái sọt tre mắt nhỏ để cho những quả đã khô vào. Cô làm xà phòng một lần cũng không dùng hết, số còn lại có thể để trong hầm dùng dần.
Quét sạch nền đá trước sân, Điền Thái trực tiếp trải bồ kết và gai bồ kết ra phơi, ngoại trừ lối đi, những chỗ khác đều được phủ kín.
Trong khi đó, bên kia, các thanh niên trí thức cũng đã dọn vào khu nhà dành cho họ, chính thức bắt đầu cuộc sống ăn chung.
Chưa đầy vài ngày, sân vườn đã được dọn dẹp gần xong, đồ đạc cũng cơ bản mua sắm đầy đủ. Nền đá lát sân vì dân làng chưa có thời gian nên tạm thời chưa làm, nhưng chuyện này Từ Binh Soái vẫn luôn ghi nhớ.
Bỗng nhiên rảnh rỗi, Lưu Diễm Thanh mới phát hiện, sân nhà các bác hàng xóm đều phơi đầy sản vật núi rừng, nào là hồ đào, nấm hương, hạt phỉ, hạt thông, thậm chí có nhà còn có cả hạt dẻ, cô nhìn mà thèm muốn vô cùng.
Trước đây ở thành phố, những thứ này không phải nhà nào cũng ăn được. Nhà cô đông con, bố mẹ mua về chia nhau cũng chỉ đủ để mỗi đứa nếm thử một chút.
Giờ đây, cô và em trai xuống nông thôn đến đây, không ngờ lại có chuyện tốt này!
Hai người liền tính cũng lên núi thử vận may. Tuy nhiên, Lưu Diễm Thanh nghĩ, sống tập thể, có chuyện tốt mà không gọi mọi người cùng đi thì không hay, mà cô lại là người không muốn đắc tội với ai.
