Chương 34: Xà phòng.
“Bác sĩ Điền!” Tôn Ái Quốc cũng trông thấy Điền Thái, nhiệt tình chào hỏi rồi tấp máy kéo sang bên cạnh, định xuống xe giúp cô xách đồ.
Điền Thái vội vàng xua tay từ chối, đồ đạc cũng chẳng nhiều với nặng nhọc gì. Cô tự mình xếp thúng tre lên thùng xe trước, rồi trèo theo vào ngồi trong thùng, ôm khư khư cái phích nước nóng trong lòng.
Trên đường đi, hai người nói chuyện, Điền Thái mới biết, làm lái máy kéo cũng chẳng dễ dàng gì. Mấy hôm nay anh ta phải chạy qua chạy lại giữa các thôn xóm, mỗi ngày chở lương thực lên huyện ít nhất ba, năm chuyến, rung đến nỗi đau nhức cả cánh tay, có hôm đau đến mất ngủ.
Đó là chưa kể đến công việc bốc vác lương thực lên xuống. Mỗi năm, mùa xuân và mùa thu là những lúc bận rộn nhất: mùa xuân thì chở giống đi các thôn, mùa thu thì thu gom lương thực, dầm mưa dãi gió cũng chẳng dễ dàng gì.
Nhưng thời buổi này, ai mà dễ dàng được cơ chứ?
Tôn Ái Quốc chở Điền Thái đến công xã rồi lại tiếp tục đi làm việc, cố gắng tranh thủ trời tối còn chạy thêm một chuyến nữa.
Điền Thái tìm ông già ở cổng công xã hỏi thăm, mới biết xe bò của thôn Tựa Sơn vừa qua trưa đã về rồi.
Đường về cô đều thuộc, xem ra đành phải tự lực cánh sinh rồi.
Điền Thái buộc chặt hai cái phích nước vào nhau, lại bẻ ít rơm bên đường lót xung quanh, dùng vải bông trắng cố định lại. Làm vậy thì dù thúng tre có lắc lư thế nào cũng không ảnh hưởng đến phích nước bên trong.
Chứ nếu không, ruột phích mà va đập vỡ mất thì cái phích ấy cũng coi như hỏng luôn.
Thân xác này sau mấy tháng điều dưỡng, tuy thể chất vẫn chưa bằng kiếp trước, nhưng cũng đã khá tốt rồi.
Điều hòa hơi thở, Điền Thái chạy bộ đều đặn trên đường về thôn Tựa Sơn.
Cô nghĩ, về nhà có thể pha chế một ít cao dán giảm đau nhức cánh tay, tặng cho anh lái máy kéo ở công xã, để tiện đường cho cô nhờ vả mỗi khi lên huyện. Còn tặng kiểu gì thì còn phải nghĩ thêm.
Ví dụ như mục tiêu đầu tiên của cô chính là Tôn Ái Quốc, để có xe đi nhờ lên huyện. Bây giờ anh ta ngày nào cũng chạy đi chạy về chở lương thực, cô có thể nhân cơ hội này đem bán hết mấy thứ cần bán, không thì hầm chật cứng, người cũng không chui vào nổi.
Nghĩ tới lần sau có thể làm phong phú thêm chủng loại lâm sản, thêm cả hạt dẻ, óc chó rừng, sơn tra, v.v. vào, bán được đồng nào hay đồng ấy, dù sao một mình cô cũng ăn không hết.
Trời tối trước khi về đến thôn Tựa Sơn, Điền Thái vào làng lúc ống khói nhà nào nhà nấy đều đã nghi ngút khói. Không biết nhà ai nướng khoai lang, cả không gian tràn ngập mùi thơm hấp dẫn của khoai nướng.
Ngửi thấy mùi thơm ấy, Điền Thái càng thấy đói. Cô hít hít một hồi rồi mới sờ vào cái bụng đói meo, lếch thếch về nhà.
Tối hôm đó, Điền Thái bỏ hết số tiền kiếm được hôm nay vào cái túi vải nhỏ đựng tiền trước đây, rồi lại giấu lên trên cùng của tủ thuốc.
Người xưa nói chẳng sai: trong tay có tiền, trong lòng không loạn. Cô bây giờ cũng có chút cảm giác ấy rồi, nhưng vẫn phải cố gắng thêm nữa.
Sáng hôm sau, Điền Thái sau khi dậy đã lấy giấy bút ra, viết lại toàn bộ quy trình làm xà phòng trong trí nhớ, để tránh lúc bắt tay vào làm xảy ra sai sót gì.
Sau đó, cô dùng mấy khúc gỗ thừa lúc trước làm giường khám bệnh, đóng thành hai cái khuôn gỗ hình hộp, lát nữa xà phòng làm xong thì đổ vào để định hình.
Bữa sáng chỉ là khoai tây sợi xào với một bát cơm tấm nhỏ. Ăn xong, cô bắt đầu xử lý mấy quả bồ kết đã phơi khô trước đó, bẻ chúng thành từng miếng nhỏ bỏ vào cối xay thuốc, nghiền đến khi chỉ còn cỡ móng tay út thì cho lên nồi nấu nhỏ lửa trong một tiếng. Sau đó, lọc bỏ bã, để riêng ra một bên dùng sau.
Lại từ trong bếp lò móc ra một cái chậu nhỏ đựng tro bếp để dùng, đây là cách chiết xuất kiềm đơn giản nhất.
Điền Thái cho dầu đậu nành đổi được từ trong thôn vào nồi đất đun nóng. Trong lúc đó, cô cho tro bếp vào nước bồ kết vừa làm xong. Đợi dầu nóng khoảng bảy phần thì đổ hỗn hợp chất lỏng vào, khuấy đều liên tục.
Công đoạn này là mệt nhất. Điền Thái phải đổi tay mấy lần cho đến khi cảm thấy lực cản ngày càng lớn, đó là dấu hiệu sắp thành công. Phải khuấy đến khi hỗn hợp đặc quánh lại, bám vào thành nồi mới được dừng.
Sau đó, đổ hỗn hợp vào khuôn gỗ đã chuẩn bị sẵn, để ở nơi thoáng mát, râm mát trong sân sau cho khô tự nhiên.
Quá trình hong khô này ít nhất cũng phải mười mấy ngày. Trong ký ức của chủ cũ, có khi phải tới nửa tháng.
Điền Thái nhìn thành phẩm của mình, hơi không hài lòng. Màu sắc này cũng xấu quá thể, đen xám lại pha thêm màu vàng.
Nghĩ tới sau này còn phải dùng thứ này để gội đầu, cô cảm thấy mình nên cải tiến một chút. Công năng làm được như thế này đã là khá tốt rồi, chỉ có màu sắc là cần cải thiện.
Điền Thái rửa sạch hai cái nồi đã dùng, cất đi. Ngước lên nhìn trời, cô quyết định lên núi dạo một vòng, thử vận may.
Điền Thái đeo thúng tre nhỏ, cầm cuốc thuốc lên núi. Tình cờ gặp Nghiêm Húc Đông đang vác một bó củi về. Hai người gật đầu chào nhau.
Cô phải thừa nhận, người đàn ông này trông cũng khá ưa nhìn, mà xem ra từ lúc xuống đây đến giờ anh ta vẫn luôn tích cực thích nghi với cuộc sống nông thôn.
Điều đáng quý là, nhìn là biết ngay anh ta lớn lên trong gia đình điều kiện khá giả, thế mà xuống đây lại chẳng hề kêu ca than khổ, ngược lại còn làm gương cho đám thanh niên trí thức kia.
Điền Thái trèo thẳng qua vùng ngoại vi, tiến sâu vào trong rừng. Chẳng mấy chốc, cô đã tới chỗ phát hiện ra cây hạt dẻ thứ hai. Khu vực này đã có khá nhiều dấu vết hoạt động của động vật.
Thậm chí, Điền Thái còn nhìn thấy dấu chân nai bên bờ suối, chỉ là không biết đó là loài gì.
Bây giờ trời mỗi ngày một lạnh hơn, chẳng bao lâu nữa sẽ đóng băng. Trong rừng, lá vàng lá đỏ rụng khắp nơi, gió thổi qua là trút xuống một mảng.
Điền Thái men theo bờ suối đi sâu thêm một đoạn. Hôm nay cô cố tình mang theo ná cao su, xem có thể kiếm thêm chút đồ ăn cho bữa tối không.
Vừa vòng qua một tảng đá lớn cao hơn hai mét, cô nghe thấy tiếng lá cây xào xạc từ bụi cây bên cạnh.
“Xào xạc…”
Tim Điền Thái thắt lại, mắt dán chặt vào bụi cây vừa phát ra tiếng động, tay siết chặt cuốc thuốc.
Tiếng “xào xạc” càng lúc càng lớn hơn.
Điền Thái dùng cuốc thuốc khẽ vạch lá ra, nhìn vào bên trong bụi cây đang rung động không ngừng. Một cái đầu lông lá thò ra, rồi một thân hình mập mạp chậm rãi bò ra ngoài.
Điền Thái trợn tròn mắt. Lại là một con gấu trúc đỏ!
Nhìn thấy người, sinh vật nhỏ bé này chẳng hề sợ hãi, ngược lại còn thở hồng hộc, lết từng bước về phía cô.
Điền Thái lại gần mới ngửi thấy mùi máu tanh trong không khí. Cúi xuống nhìn kỹ, thì ra là từ trên người con vật nhỏ này.
Chỉ thấy bộ lông màu nâu đỏ trên lưng nó đã bị máu nhuộm thành màu đen sẫm, còn dính khá nhiều bùn đất. Chân sau cũng buông thõng một cách bất thường, xem ra bị thương không nhẹ.
Điền Thái khẽ động đậy ngón tay. Đến nước này rồi mà còn nghĩ tới chuyện xoa đầu nó một cái, không biết mình có bình thường không nữa.
Kiềm chế rồi lại kiềm chế, cuối cùng cô vẫn không nhịn được, xoa một cái. Ừm ừm, cảm giác tuyệt vời quá!
“Chị không lừa mày đâu. Hai đứa mình làm một vụ trao đổi nhé. Mày đã để chị sờ một cái, vậy chị sẽ cứu mày. Nhưng mày không được cắn chị đấy!”
Điền Thái ngồi xổm xuống, nhìn nó nói.
Con vật nhỏ khẽ hừ hừ, đôi mắt ươn ướt đầy vẻ van lơn.
“Ơ, cũng khá thông minh đấy chứ.”
Điền Thái vươn cổ nhìn về phía sau nó. Trên sườn đồi phía sau vẫn còn những vệt máu loang lổ, chắc nó đã bò từ trên đó xuống đây.
Loài này thường sống sâu trong rừng già, rất hiếm khi thấy chúng ở vùng ngoại vi.
