Chương 50: Kỳ cọ.
Tối hôm đó, Điền Thái vẫn xem sách thuốc đến rất khuya. Những đêm không phải đi khám bệnh bao giờ cũng yên tĩnh, cô cũng tận hưởng khoảng thời gian một mình. Không có điện thoại, không có mạng, lại càng khiến người ta dễ tĩnh tâm học tập hơn.
Mãi cho đến khi trăng lên cao giữa trời, Điền Thái mới cảm thấy buồn ngủ. Cô đặt cuốn sách thuốc sang một bên, chui vào chăn ngủ.
Không giống như sự ấm cúng và tĩnh lặng một mình của Điền Thái, tối hôm đó, khu nhà thanh niên trí thức đã đón nhận cuộc xung đột đầu tiên kể từ khi đến thôn Tựa Sơn.
Ai cũng được cưng chiều từ nhỏ, khó tránh khỏi chỉ biết nghĩ cho bản thân. Lần đầu tiên trải nghiệm cuộc sống tập thể, xích mích là chuyện khó tránh, và mỗi lần giận dỗi cũng đều bắt nguồn từ đủ thứ chuyện nhỏ nhặt.
Trước đó, Nghiêm Húc Đông vì nghĩ nam thanh niên trí thức không biết nấu ăn, nên đã tập hợp mọi người lại họp, giao nhiệm vụ nấu nướng cho nữ thanh niên trí thức, còn những việc nặng nhọc như gánh nước, bổ củi thì nam thanh niên trí thức làm.
Bao lương thực của mỗi người đều tự giữ, mỗi lần nấu cơm chỉ cần nộp phần khẩu phần mình muốn ăn là được.
Nhưng gạo này đều trộn lẫn với nhau mà nấu, khó tránh khỏi chuyện người được thêm một miếng, kẻ bị hụt một miếng.
Có người cảm thấy mình bị thiệt. Một hai lần còn có thể nhịn, nhưng hơn hai tháng trôi qua, mâu thuẫn tích tụ lâu ngày cuối cùng đã bùng phát.
Hôm đó đến giờ ăn cơm, Ngưu Phi Phi nhìn bát cơm vơi hơn nửa của mình, cuối cùng không nhịn được nữa, quăng đũa xuống bàn, nói với Lý Lệ Lệ, người nấu cơm hôm nay:
- Cô Lý này, cô thích bám trai thì mặc kệ cô, nhưng cô có thể đừng dùng lương thực của tôi để bám trai được không?
Lý Thắng vừa mới nhồi một miếng cơm vào miệng, nghe câu này suýt thì nghẹn. Lúc đầu anh ta tưởng “cô Lý” trong miệng Ngưu Phi Phi là mình.
Đang định nói mình thì bao giờ bám trai, kết quả ngẩng đầu lên đã thấy mặt Lý Lệ Lệ đỏ bừng.
- Cô, cô nói bậy gì đấy? Lý Lệ Lệ luống cuống giải thích trước ánh mắt của mọi người, - Tôi chỉ múc cho cô có nửa bát gạo, có ít hơn chỗ nào đâu?
- Cô nói dối!
Ngưu Phi Phi tức giận đập bàn:
- Tôi múc cho cô nửa bát gạo, cho thêm nước hấp lên thì còn là nửa bát được à? Nước đã bay đi đâu hết rồi?
Vì Ngưu Phi Phi vừa nói Lý Lệ Lệ bám trai, nhưng không nói rõ tên người đàn ông đó, nên lúc này mọi người đều không hẹn mà cùng liếc mắt nhìn về phía bát cơm của mấy nam thanh niên trí thức.
Nhìn bát nào cũng có vẻ không ít, không biết đang nói đến ai.
Lý Thắng thấy ánh mắt của mấy nữ thanh niên trí thức khác quét tới, vội vàng giơ tay giải thích.
- Tôi đây không có ai bám đâu nhé, bát của tôi toàn là gạo của tôi thôi. Tôi ăn khỏe nên cố tình đổi thêm với bà con, mỗi bữa tôi đều nộp một bát gạo đấy, đừng có đổ thừa cho tôi oan uổng.
Lý Lệ Lệ nghe anh ta nhấn mạnh từ “bám trai”, sắc mặt lập tức biến sắc, trong lòng mắng thằng đần này, có bám cũng chẳng bám vào mày.
Ánh mắt cô ta luôn dõi theo động tác của Khâu Tiểu Hoàn và Nghiêm Húc Đông. Thấy ánh mắt Khâu Tiểu Hoàn rơi vào bát của Nghiêm Húc Đông, lòng cô ta liền lạnh cả người, sắc mặt cũng trở nên tái nhợt.
Hôm nay Nghiêm Húc Đông đi giúp đội trưởng tính sổ về muộn, cũng không để ý bát cơm của mình có nhiều hơn phần đã nộp hay không, hơn nữa anh vừa nãy đang nghĩ việc nên chưa bắt đầu ăn.
- Cô, cô bớt giội cho tôi gáo nước bẩn đi! Bố tôi dù sao cũng là cán bộ, không đến nỗi thiếu miếng ăn của cô đâu, Lý Lệ Lệ vẫn còn cố cãi. - Hơn nữa, người khác không thấy ít, chỉ có mình cô thấy ít, tôi biết đâu được có phải cô cố tình gây sự với tôi không?
- Cô có dám đích thân nấu nửa bát gạo trước mặt mọi người không, xem nấu xong được bao nhiêu? Một hai lần tôi không nói gì, cô còn làm tới hoài hử?
Ngưu Phi Phi tức đến nhảy dựng lên. Đây không phải lần đầu nữa, hễ đến phiên Lý Lệ Lệ nấu cơm, bát của cô nhất định sẽ vơi, đây là lần thứ bao nhiêu rồi?
Lý Lệ Lệ không nói nữa. Cô ta cóc dám thực sự nấu lại trước mặt mọi người, nửa bát gạo có thể nấu được bao nhiêu, trong lòng cô ta không rõ sao?
Ngưu Phi Phi cũng biết mấy cái nợ trước đây lúc đó không nói thì bây giờ cũng tính chẳng rõ, cô cũng không sợ đắc tội ai, trực tiếp đặt lời lên bàn cơm.
- Tôi không ăn chung với các người nữa. Tôi muốn tách ra ăn riêng.
Tuy mỗi bữa phải tự nấu nướng thì phiền phức hơn một chút, nhưng bên nam thanh niên trí thức và bên nữ thanh niên trí thức đều có nồi, đại khái là đợi họ nấu xong rồi cô tự nấu sau.
Dù sao mùa đông cũng không có việc đồng áng, phiền thì phiền một tí, chỉ cần ăn no là được.
Lưu Diễm Thanh và Lưu Diễm Lâm liếc nhìn nhau:
- Bọn chị cũng muốn tách ra ăn riêng.
Những người còn lại đều không nói gì, cuối cùng vẫn là Nghiêm Húc Đông lên tiếng trước.
- Cũng được, tự nấu nướng dù sao cũng tiện hơn. Đồ đạc trong bếp đều là chúng ta cùng sắm sửa, chỉ cần so le giờ nấu là không ảnh hưởng gì.
Khâu Tiểu Hoàn nhìn Nghiêm Húc Đông, mắt đầy hy vọng. Cô cũng muốn tách ra ăn riêng với anh ấy, nhưng nhìn dáng vẻ đó của anh thì sẽ không đồng ý.
Lúc nãy bày cơm, cô đã cầm thử rồi, bát cơm Lý Lệ Lệ múc cho anh ấy bề ngoài nhìn có vẻ không nhiều, nhưng bên trong ép chặt thế nào thì không biết.
Nghĩ đến mục đích Lý Lệ Lệ chăm sóc Nghiêm Húc Đông như vậy, sắc mặt Khâu Tiểu Hoàn trở nên khó coi, cô nhìn cô ta với ánh mắt bất thiện, quyết định tối nay phải hỏi cho ra nhẽ.
Nếu cô ta dám thèm muốn người đàn ông mình đã để mắt tới, cô sẽ trở mặt thành thù.
Khu nhà nữ thanh niên trí thức cũng có hai phòng, năm người chia hai phòng. Khâu Tiểu Hoàn và Lý Lệ Lệ ở riêng trong căn nhỏ hơn một chút.
Căn lớn hơn có ba người ở: Hà Ngọc Trân, Lưu Diễm Thanh và Ngưu Phi Phi.
Không biết tối đó Khâu Tiểu Hoàn và Lý Lệ Lệ nói gì với nhau, nhưng ba người ở phòng bên cạnh, sau khi họ về phòng không bao lâu, đã nghe thấy tiếng bạt tai rất rõ.
Tiếp theo đó là tiếng khóc của Lý Lệ Lệ. Mấy người chẳng ai ngủ, trong bóng tối, từng đôi mắt đều lấp lánh ánh tò mò.
Gia đình Khâu Tiểu Hoàn làm gì, chưa nghe cô ấy tự kể. Ở chung lâu như vậy, chỉ từ những câu nói chuyện ngẫu nhiên mới đoán được chắc là trong nhà có người làm quan, mà quyền thế cũng không nhỏ.
Bố của Lý Lệ Lệ là cấp dưới của người ta, thế nên mới một mực tâng bốc như vậy.
Mãi đến nửa đêm không còn tiếng động, mọi người mới ngủ.
Đồng hồ sinh học của Điền Thái rất đều đặn, chỉ cần nửa đêm không phải đi khám bệnh, thì hễ trời vừa hửng sáng là cô sẽ tỉnh dậy.
Ánh sáng yếu ớt xuyên qua lớp giấy dán cửa sổ dày chiếu vào trong nhà. Điền Thái mở mắt ra, cảm thấy người hơi khó chịu.
Giống như cảm giác da thịt lâu ngày không kỳ cọ, không thể thở nổi.
Cô nhớ hôm kia mới tắm, chẳng lẽ tối qua ngủ ra mồ hôi?
Điền Thái cúi đầu ngửi quần áo trên người, tuy không có mùi mồ hôi nhưng cũng chẳng thơm tho gì. Nghĩ còn sớm, cũng không có ai đến khám bệnh vào giờ này, cô mới dậy đun nước tắm.
Pha nước nóng vào chậu gỗ xong, Điền Thái đóng cửa lại, tắm ngay bên cạnh bếp lò. Vừa hay bếp vừa đun nước xong, chỗ này khá ấm áp.
Vì đang đến kỳ kinh nguyệt nên không dám ngâm mình, Điền Thái đứng trong thùng tắm, dùng nước ấm dội lên người. Một lát sau, cô khẽ kỳ lên cánh tay, liền xuất hiện những vụn bẩn nhỏ cuộn lại.
Suýt chút nữa thì bị lớp bẩn trên người này đánh lừa, nếu không phải cô nhớ rõ ràng hôm kia mới kỳ cọ.
Hai ngày nay cô có lên núi đâu, chỉ đi có hai lần đến thôn Thanh Sơn, làm gì ra nhiều bụi bặm thế này?
