Chương 59: Đỗ Xuân Yến.
Đặt hết số thuốc đã mua lên xe lừa, Điền Thái liền tìm đến địa chỉ mà người chị hôm trước để lại. Chị ấy cũng ở trong khu tập thể, nhưng con ngõ này quanh co khúc khuỷu, cô phải hỏi mấy người mới tìm được chỗ.
Nhà cửa trong khu tập thể trông na ná nhau. Điền Thái bước tới trước cửa, khẽ gõ hai tiếng, rồi gọi vọng vào: “Có ai ở nhà không ạ?”
Gọi liền hai tiếng mới có người ra mở cửa. Đó là một cô vợ trẻ đang bế con, hỏi Điền Thái: “Chị tìm ai?”
Người chị hôm trước nói họ Triệu, thế nên Điền Thái đáp: “Tôi ở làng bên cạnh, tôi tìm chị Triệu. Hôm trước chị ấy bảo tôi mang ít hạt dẻ sang. Đây là cháu gái nhỏ của chị Triệu đúng không? Nhìn xinh quá!”
Cô vợ trẻ nghe vậy, cười ngượng ngùng, bế đứa bé lên cao một chút rồi mới ngó vào rổ hạt dẻ của Điền Thái.
Có phải loại hạt dẻ mà mẹ chồng chị đã mua về lần trước không?
Nhớ tới hương vị của mấy hạt dẻ ấy, cô vợ trẻ vội vàng mời Điền Thái vào sân. Đợi người vào hẳn, cô còn ngó ra hai bên ngõ xem không có ai mới khép cửa lại.
Vào sân, Điền Thái quan sát một lượt. Nhà này cũng kiểu giống nhà chị Triệu hôm trước: ba gian, một gian chính, hai gian phụ, bên cạnh còn một gian nhỏ chắc là bếp.
Gần góc cổng có một cái nhà vệ sinh, nhìn chung rất sạch sẽ.
Bộ quần áo lao động phơi giữa sân còn nhỏ nước, chắc vừa mới giặt xong.
Chị Triệu nghe tiếng động chạy ra xem, thấy Điền Thái, lập tức niềm nở đón chào.
“Cô em lâu quá không ghé nhỉ! Chị cứ tưởng trước Tết em còn đến một lần nữa, mong chờ đến sốt cả ruột. Lúc ấy chị cũng quên hỏi em ở làng nào, về nhà tiếc hùi hụi!”
Vừa nói vừa kéo Điền Thái vào nhà ngồi, lại định đi rót nước.
“Tết nhất bận bịu việc nhà, em không thu xếp được. Vừa có thời gian là em chạy lên thăm chị ngay đây.”
Thấy chị Triệu định đi rót nước cho mình, Điền Thái vội nói: “Chị Triệu, đừng bận nữa. Một lát nữa em còn phải theo xe lừa của làng về. Chị xem đồ em mang lần này, có thứ gì chị muốn giữ lại không?”
Nghe Điền Thái một lát nữa còn về, chị Triệu cũng không khách sáo nữa. Ánh mắt chị dừng lại trên chiếc rổ tre Điền Thái vừa mở ra, chăm chú vào những hạt dẻ căng mọng.
“Vẫn là loại lần trước đúng không? Thế thì chị lấy hết nhé!”
Lần này chị Triệu không muốn chia cho ai hết. Lần trước lấy hạt dẻ từ chỗ Điền Thái, chị biếu nhà lãnh đạo xí nghiệp ít hạt dẻ, kết quả là hôm sau vợ ông lãnh đạo đã hỏi chị mua ở đâu, muốn mua thêm để biếu người già.
Lúc ấy chị Triệu chỉ hận không giữ lại cách liên lạc của Điền Thái. Bây giờ gặp được người, đương nhiên phải mua nhiều một chút.
Chị biết quy tắc của Điền Thái: một phần trả bằng tiền, phần còn lại đổi bằng mấy tờ phiếu sắp hết hạn trong nhà.
“Chị có mấy tờ phiếu công nghiệp sắp hết hạn, em xem dùng được cái nào. Yên tâm, chị sẽ thêm tiền cho em đàng hoàng.”
Hôm nay Điền Thái vốn có việc nhờ người, liền từ chối: “Chị ơi, đừng phiền phức thế. Thực ra hôm nay em cũng có chuyện muốn nhờ chị giúp.”
Điền Thái sắp xếp lại lời nói, rồi tiếp: “Hôm trước em nghe chị nói, chị có người thân làm ở hợp tác xã cung tiêu. Em muốn hỏi, không biết có thể xin được ít hàng lỗi không ạ? Em trả tiền đầy đủ! Đương nhiên, quy tắc em vẫn hiểu, chị thấy thế nào?”
Chị Triệu nghe xong liền hiểu ngay, cũng sẵn lòng làm người trung gian. Chị giơ tay xem đồng hồ.
“Em họ của chị làm ngay ở hợp tác xã cung tiêu. Giờ này chắc chắn đang làm việc. Hai chị em mình qua đó bây giờ là vừa. Mà nó cũng thích hạt dẻ nhà em lắm. Quy tắc gì với chả tắc, em cứ xách cho nó hai cân hạt dẻ là được.”
“Nhưng… nhưng hôm nay em chỉ mang có bấy nhiêu thôi.”
Điền Thái không ngờ chị Triệu lại lấy hết số hạt dẻ, có chút lúng túng.
“Có gì đâu, em cân hai cân cho nó là xong. Lần sau có lại thì mang thẳng đến cho chị, chị nhất định không để em thiệt.”
Chị Triệu vốn là người hiền lành, tử tế. Nhà chị có hai người đi làm, tuy không giàu có gì nhưng cũng chẳng nghèo, muốn ăn gì thì vẫn mua nổi.
Chị chẳng thiệt thòi mấy cân hạt dẻ. Huống chi, giữ mối quan hệ tốt với Điền Thái, sau này còn sợ thiếu đồ ngon sao?
Điền Thái cảm ơn rối rít, rồi mới cân đồ trong rổ giao cho chị Triệu. Hai cân hạt dẻ cô để riêng ra, còn biếu thêm ít hạt dẻ cười và hạt thông.
Điền Thái là người “ai kính mình một thước, mình kính người một trượng”. Mấy tờ phiếu công nghiệp sắp hết hạn chị Triệu cho, cô cũng nhận, nhưng không hề tính ít tiền. Dù sao hôm nay cũng định dùng chúng, lát nữa có thể mua ca, mua chậu men, chẳng thiệt gì.
Chị Triệu cất hết hạt dẻ vào nhà, dặn dò cô con dâu vài câu, rồi dẫn Điền Thái đến hợp tác xã cung tiêu.
Đến nơi, chị Triệu nhờ người vào phòng làm việc phía sau gọi em họ ra. Hai người cầm túi hạt dẻ đứng sang một bên nói nhỏ vài câu, sau đó cùng nhau đi về phía Điền Thái.
Em họ của chị Triệu tên là Đỗ Xuân Yến, người hơi đẫy đà, khuôn mặt tròn trông khá giống chị Triệu, nhưng chị ấy đội một cái mũ.
Nhìn thấy túi hạt dẻ trên tay chị họ, Đỗ Xuân Yến cũng có ý muốn kết giao với Điền Thái, liền trực tiếp dẫn hai người vào kho.
Đến nơi, Đỗ Xuân Yến mở cửa kho, hỏi: “Tất cả đều ở đây, cô muốn lấy những gì?”
Điền Thái nhìn vào trong, đúng là đủ thứ, cô hơi ngại ngùng hỏi Đỗ Xuân Yến: “Chị Xuân Yến, em ở trong làng thiếu đủ thứ, em muốn lấy nhiều một chút có được không ạ?”
Đỗ Xuân Yến suy nghĩ một lát, đáp: “Cũng không được nhiều quá. Cô cứ chọn trước đi, tôi xem thử có thể cho cô tối đa bao nhiêu. Nhiều quá cũng không được, hợp tác xã chúng tôi còn bao nhiêu người đang chờ chia đấy!”
Điền Thái vội nói: “Cảm ơn chị Xuân Yến, em không lấy nhiều đâu, chỉ chọn vài thứ mình cần thôi.”
Điền Thái chọn một tấm vải bông trắng bị lem màu chỗ khác, lại chọn hai đôi giày cao su vàng bị đục lỗ xâu dây lệch.
Còn có hai cái khăn mặt in chữ bị lệch, số còn lại cô không lấy nữa. Vừa lên đã đòi nhiều sẽ khiến người ta cảm thấy tham lam, dù những thứ này đều phải trả tiền.
“Chỉ có thế thôi à?”
Đỗ Xuân Yến hơi bất ngờ. Trước đây chị từng thấy mấy người đàn bà nông thôn do đồng nghiệp dẫn đến, hễ biết có thể mua hàng lỗi không cần phiếu là hận không thể dọn sạch cả kho.
Không ngờ Điền Thái lại là người biết đủ, có chừng mực, trong lòng chị bỗng đánh giá cao cô hơn.
Điền Thái gật đầu, hỏi rõ giá cả, rồi nhanh gọn trả tiền.
Lúc tiễn hai người ra ngoài, ánh mắt Đỗ Xuân Yến cứ không tự chủ được mà dừng lại trên hai bím tóc thô của Điền Thái. Đúng là một mái tóc khiến người ta phải ghen tị!
Một bím tóc thôi mà đã to bằng hai cái đầu của chị, quan trọng là chất tóc trông còn rất tốt, vừa đen vừa óng, càng làm tôn thêm làn da trắng trẻo của cô.
Đỗ Xuân Yến sinh ra đã ít tóc. Từ sau tuổi ba mươi, tóc trên đầu chị như có ý định riêng, lần lượt rời bỏ chị mà đi.
Mỗi sáng thức dậy, nhìn thấy từng sợi tóc rụng trên gối, chị chỉ hận không thể lấy hồ dán dán lại lên đầu.
Điều này khiến hễ thấy ai tóc nhiều là chị không nhịn được mà hỏi bí quyết chăm sóc: “Cô em ơi, mái tóc này thường ngày cô chăm sóc thế nào vậy?”
Điền Thái vừa nãy đã để ý thấy trên áo chị Xuân Yến có khá nhiều tóc rụng. Bây giờ thấy ánh mắt chị dừng trên tóc mình, lòng cô khẽ động.
