Chương 65: Màn kịch nhà họ La.
“Cái nhà này đúng là chẳng ra gì, chẳng phải lừa hôn là gì?”
“Chuẩn! Con Quyên tốt như vậy, ở trong thôn muốn tìm thằng nào mà chẳng được, lại đi tìm cái thằng què quặt ấy, đúng là bắt nạt người quê mình!”
“… Cũng tại cái vợ chồng nó, chẳng chịu tìm hiểu xem nhà người ta thế nào, chỉ thấy sính lễ nhiều là cuống cuồng gả con đi, bây giờ thì, chậc chậc.” Giọng người nói hơi chua chát.
“Hai đứa nó chưa động phòng thì cũng chưa tính là kết hôn chứ?” Vợ thằng Kim Thành không nhịn được nói. Con bé La Quyên cũng là đứa nó nhìn từ nhỏ đến lớn, tuy bị mẹ nó nuôi hơi hư vinh, nhưng con gái thời con gái, đứa nào chẳng hư vinh.
“Cô tưởng thời đại nào rồi? Bây giờ người ta cưới là phải có giấy đăng ký, có giấy là cưới rồi, nhà nước cóc cần biết mày có động phòng hay không! Mà sao cô biết là nó chưa động phòng? Cô thấy à?”
Vợ thằng Kim Thành im bặt.
Thôn Thanh Sơn mấy năm trước cũng từng xảy ra chuyện tương tự. Tối hôm đó biết mình bị lừa, cô gái kia không chịu vào động phòng, bỏ về nhà mẹ đẻ luôn. Nhưng dân làng cóc cần biết cô có động phòng hay không, đã bày tiệc là coi như đã gả rồi. Lời ra tiếng vào không ngớt, cuối cùng cô ta đành phải lấy xa một ông góa vợ.
La Quyên nghe đến chữ “giấy đăng ký kết hôn”, càng khóc thảm thiết hơn. Nhớ lại tờ giấy mình từng nâng niu như vàng, giờ chỉ muốn tát cho bản thân ngày ấy mấy cái thật đau.
Cô nói sao mẹ thằng Trương Ngọc Hỷ lại hối thúc hai đứa đi đăng ký nhanh thế, thậm chí chẳng cần hai đứa có mặt, người ta lo luôn một thể.
Giấy kết hôn thời đó chỉ là một tờ giấy, ngoài tên hai người và dòng chữ “tự nguyện kết hôn” ra thì chẳng có gì thêm, không có ảnh. Chính vì thế mà bao kẻ lợi dụng làm giả.
La Đại Ngưu tan ca đi về, từ xa đã thấy nhà mình vây kín người. “Sao thế? Vây quanh đây làm gì đấy?”
La Nhị Thẩm phát hiện ra sự bất thường còn sớm hơn nó, vội kéo tay con trai xông vào.
Đám đông thấy La Nhị Thẩm về, vội dạt ra: “Mợ La Hai về rồi, tránh đường, tránh đường!”
“Mợ La Hai ơi, con gái mợ về rồi, đang đòi không lấy chồng kìa!”
Kẻ thông báo, kẻ hả hê: “Cậu rể mới của mợ cũng đến rồi đấy, nhìn mặt mũi chẳng giống như mợ nói nhỉ. Mợ Hai ơi, khuyên con bé đi, lấy gà theo gà, lấy chó theo chó. Người ta cho nhiều sính lễ thế kia, biết đâu ngủ một đêm đã có chửa rồi, giờ tìm mối khác chẳng phải bắt người ta đội nón xanh à?”
La Nhị Thẩm hồi hộp, luồn qua đám đông vào trong. Vừa vào đến nơi đã thấy La Quyên khóc nước mắt nước mũi tèm lem.
Còn trong sân đứng lố nhố chục người lạ mặt, dẫn đầu chính là bà thông gia thành phố của mình. Bà ta hếch cằm, thản nhiên liếc nhìn La Quyên đang ngồi bệt dưới đất: “Này con dâu, con phải nghĩ cho kỹ. Vừa cưới xong đã đòi đường ai nấy đi, con không nghĩ xem, con đã ngủ với con trai ta rồi, lỡ trong bụng…”
La Đại Ngưu thấy chúng bắt nạt em gái mình thế thì sao chịu nổi, liền xông đến trước mặt con mụ kia, che chắn cho La Quyên. Nó nhìn La Quyên đang khóc dưới đất, rồi lại nhìn đám đông xung quanh, gằn giọng: “Chúng mày muốn gì?”
Đại Phương Hồng làm ở phòng hậu cần của xưởng, bao năm nay chuyên giải quyết tư tưởng cho công nhân. Người như nào mà chưa gặp, nên chẳng hề sợ hãi. Bà ta đánh giá La Đại Ngưu từ trên xuống dưới, liền hiểu ngay thân phận của nó: “Chúng tao muốn gì á? Thì phải hỏi cô em gái tốt của mày ấy, xem nó muốn gì.”
La Đại Ngưu quay sang La Quyên: “Quyên, sao thế?”
La Quyên không nói, chỉ ôm mặt khóc.
Đại Phương Hồng thấy thế, cười khẩy một tiếng, đi thẳng đến trước mặt La Nhị Thúc: “Bác thông gia, làng bác xa xôi thế này, chúng tôi đến một chuyến cũng chẳng dễ. Hay là chúng ta nhanh nhanh bàn bạc cách giải quyết đi. Bác cứ ngồi im thế này, mất thời gian của mọi người. Nếu lỡ đến tối, mấy đứa cháu, cháu ngoại nhà tôi không về được, thì cái sân nhỏ nhà bác cũng chẳng chứa nổi đâu.”
Sắc mặt La Nhị Thúc càng thêm xanh mét: “Chuyện này, nhà bà lừa hôn trước!”
Đại Phương Hồng là người coi trọng thể diện, bà ta không muốn mang tiếng lừa hôn: “Con trai tôi thế nào, ngay từ đầu bàn chuyện tôi đã nói rõ rồi. Tôi cũng biết thằng bé có hơi thua thiệt, nhưng nhà tôi thành tâm thành ý đến dạm hỏi. Bỏ ra năm trăm tệ để cưới vợ, thế còn chưa đủ thành ý sao? Ba món quay một tiếng tôi cũng sắm đủ hết. Cái xe đạp bóng loáng vẫn còn đỗ trong sân nhà bác kìa!
Sao nào? Nhận tiền và sính lễ của nhà tôi, vừa cưới xong đã trở mặt không nhận người à? Bác làm người thế không được tử tế lắm đâu! Đừng tưởng nhà bác ở lâu trong cái làng này, kéo được đám đông đến dọa tôi. Nhà họ Trương này cũng không phải lớn lên bằng sợ đâu. Đời nào tiền đã tiêu, đồ đã mua, ngủ một đêm xong mất vợ? Kể cả thời cũ, quân làm điếm cũng chẳng ai dám hét giá thế đâu!”
Lời này vừa dứt, đám đông xôn xao hẳn lên.
“Bà… bà… bà bảo sính lễ… là… là bao nhiêu tiền?”
La Nhị Thẩm còn gì mà không hiểu. Chắc chắn là con bé chị họ kia đã hố mình. Chuyện sính lễ ba trăm là do nó nói, cũng là nó khuyên mình đồng ý. Hai nhà truyền tin qua lại đều do nó làm trung gian. Trong vụ này, nó đóng vai trò gì, bà không dám nghĩ tiếp. Nghĩ đến năm trăm tệ tiền sính lễ này đều phải tự mình bỏ ra, bà ngã khuỵu xuống đất, lẩm bẩm: “Tìm chị họ tôi, tìm nó, tìm nó…”
“Sính lễ năm trăm cơ à? Mụ vợ nhà La Hai bảo có ba trăm thôi mà?”
“Nhiều thế kia, mua vợ cũng đủ, huống hồ cưới con gái nhà quê!”
“Thằng đằng sau chắc là con trai nhà đó nhỉ? Nhìn thế kia, không cho nhiều thế thì cũng chẳng lấy được vợ thật. Nhưng mà lão La Hai làm chuyện này không tử tế rồi, chẳng phải bán con gái là gì?”
“Bán con gái thì nhiều, nhưng đây là làm đĩ còn đòi xây miếu mà!”
La Nhị Thúc nghe những lời này, tức đến nỗi tay chân run lên. Vốn dĩ ông là người ít nói, giờ tức quá càng chẳng biết nói gì.
Nghe Đại Phương Hồng nói mình là đồ điếm, La Quyên vừa xấu hổ vừa tức giận, suýt chút nữa đã hét lên rằng nhà chúng lợi dụng lúc mình mê man để ngủ với mình. Cô chỉ còn cách dùng đôi tay trắng bệnh bấu chặt lấy vạt áo của bố, nài nỉ: “Bố ơi, con không lấy chồng nữa đâu. Bố ơi, con xin bố, trả sính lễ cho nhà người ta được không ạ? Con không muốn lấy chồng nữa đâu bố…”
La Nhị Thúc nhìn đứa con gái duy nhất quỳ dưới chân mình, khóc lóc thảm thiết, chỉ thấy lòng như dao cắt.
Ông liếc thấy La Nhị Thẩm đang ngồi bệt ra đất, liền bước tới, túm cổ áo bà ta quát: “Tiền đâu? Lấy tiền ra! Bố mày không gả con gái nữa, bố mày tự nuôi!”
La Nhị Thẩm ngây người, chỉ lắc đầu không nói. Hết rồi, hết cả rồi.
Thấy bà ta không nói, La Nhị Thúc tát thẳng một cái: “Tiền đâu hả?”
La Nhị Thẩm bị tát sững người, cuối cùng cũng lên tiếng, nhưng vừa mở miệng đã chửi: “Địt mẹ mày La Hướng Lợi! Đồ khốn nạn dám đánh tao, tưởng bà đây dễ bắt nạt à?”
Nói xong, bà ta lao vào túm tóc La Nhị Thúc. Bà lấy chồng bao nhiêu năm, lão La Hai chưa từng dám động đến mình một ngón tay, giờ lại dám đánh mình trước mặt bao nhiêu người thế này, xem bà có cào nát mặt lão không!
