Chương 71: Đi hái rau dại.
Hôm sau, La Tú Diễm vừa sáng sớm đã sang tìm Điền Thái, rủ cậu ấy cùng lên núi hái rau dại.
Điền Thái cũng đang có ý đó. Sở dĩ cô không chọn đi từ sáng sớm là vì lúc đó sương còn nhiều, chưa kịp lên tới núi giày đã ướt sũng, dính bết vào chân rất khó chịu.
Điền Thái đeo một cái sọt tre, bên trong còn để thêm một cái giỏ nhỏ xách tay. Cô định tiện thể xem có cây thuốc gì không, lúc đó có thể để riêng rau dại và thuốc.
Đang là tiết lập hạ, trên sườn đồi chỗ nào cũng là rau dại. Điền Thái cũng biết vài loại. Hồi trước, ông bà cô thích nhất là rau ngải cứu, năm nào cũng mua vài cân ở chợ sáng, ăn không hết thì đem cấp đông để dành ăn mùa đông.
Hai người vừa đi sâu vào trong, vừa bàn luận xem bác nào trong làng làm tương ngon. Lúc đó luộc rau chấm tương ăn, đúng là ngon không gì sánh bằng.
Rau cải xoong, rau tầm bóp, rau ngũ gia bì, rau cần dại... La Tú Diễm chỉ từng loại dạy Điền Thái nhận biết. Nhiều loại rau dại trước đây cô từng ăn, nghe tên thì quen nhưng chưa bao giờ thấy hình dạng thật của chúng khi còn tươi.
Điền Thái hái mỗi loại một ít, để đổi khẩu vị. Trong nhà chỉ có một mình cô, hái nhiều cũng không ăn hết, mà bây giờ cũng không có tủ lạnh để trữ.
La Tú Diễm nói: “Cậu hái thêm đi, lát nữa sang tớ giúp cậu sơ chế. Luộc qua rồi phơi khô, mùa đông ngâm nước là ăn được liền!”
“... Để xem đã.”
Sau khi chất đầy giỏ nhỏ, Điền Thái bắt đầu đào thảo dược trong khu rừng này. Mùa xuân chính là thời điểm tốt để đào các loại cây thuốc lấy rễ củ.
Cô thấy vài cây uy linh tiên. Đây là vị thuốc trừ phong thấp, có công dụng khu phong thấp, thông kinh lạc. Điền Thái dùng cuốc thuốc bới một hồi lâu mới moi được hết phần rễ củ lớn bên dưới. Phía trên đã có những nụ hoa nhỏ màu trắng. Cô bỏ hết thân lá, bộ phận dùng làm thuốc chính là rễ củ.
Thứ này coi như một trong những vị thuốc thường dùng của cô. Trong núi vốn ẩm ướt nặng, các cụ già trong làng hầu như mười người thì chín người bị phong thấp. Điền Thái lại tìm thêm ba cây ở gần đó, đều làm sạch sẽ bỏ vào sọt.
Đi sâu vào trong chưa được bao xa lại gặp thương truật. Nhìn chủng loại, chắc là thương truật vùng Quan Đông, có công dụng kiện tỳ táo thấp, khu phong thắng thấp, có thể chữa các chứng đau bụng tiêu chảy, buồn nôn nôn mửa, chán ăn, sốt rét... Cô lại tiếp tục dùng cuốc thuốc đào. Củ lớn moi lên thấy có một vết thương, là do lúc nãy không cẩn thận đập vào.
Sau đó cô còn đào thêm vài cây thăng ma. Thứ này có thể chữa các chứng đau đầu do phong nhiệt, đau họng sưng tấy... Trong đó có một cây rễ củ đã mọc ra bảy tám mầm, Điền Thái nghĩ có thể đem trồng thẳng trong vườn thử xem. Lúc đó tưới chút nước mưa, biết đâu lại nuôi sống được. Mà nó cũng là vị thuốc thường dùng.
Cô cẩn thận đặt mấy củ thuốc to này vào sọt, tiếp tục lục tung trong khu rừng.
Bất chợt, giữa một đám lá xanh, cô thấy một cọng thân màu cam thẳng đứng, phía trên còn có mấy bông lúa màu vàng úa.
Điền Thái sững người, rồi bỗng nhiên mở to mắt. Là thiên ma! Cô vội ngồi xuống, dùng tay từ từ bới lớp đất bên dưới.
Đào theo thân rễ xuống dưới, một củ to như củ khoai tây hiện ra trong tầm mắt, phía trên nối liền với thân cây mọc thẳng đứng.
Bới sạch đất ra sẽ thấy, hình dạng thiên ma giống như cái cọc sợi, nhưng Điền Thái lại thấy nó giống củ khoai tây hơn, đều mọc dưới lòng đất, có những cây nhiều năm còn mọc thành nhiều tầng.
Thứ này không có rễ không có lá, không thể quang hợp, đều dựa vào nấm mật ong cộng sinh để cung cấp dinh dưỡng sinh trưởng và sinh sản.
Thiên ma là vị thuốc bình can tức phong, có công dụng tức phong chỉ kinh, bình ức can dương, khu phong thông lạc, thường dùng cho các chứng kinh phong ở trẻ nhỏ, động kinh co giật, phá thương phong, phong thấp tê đau...
Vì cách sinh sản đặc biệt của thiên ma, lúc này chưa ai có thể trồng thành công, nên thiên ma hoang dã giá rất cao. Cho dù sau này có nhiều người trồng thành công, giá thiên ma hoang dã vẫn ở mức cao không hạ.
Điền Thái gạt đám cỏ dại cao ngang người ra, lại phát hiện thêm vài cây thiên ma non. Mấy cây này vừa mới nhú lên khỏi mặt đất, thân còn ngắn nên khó phát hiện.
Thông thường, dưới một cây thiên ma mẹ sẽ có rất nhiều củ con lớn nhỏ. Nếu gặp ba bốn cây mọc cùng chỗ, thì củ con càng nhiều hơn. Biết đâu hôm nay nửa sọt nhỏ lại phải nhường chỗ cho nó.
Điền Thái kìm nén sự phấn khích trong lòng, cẩn thận từ từ bới đất ra, nhặt hết củ thiên ma con bỏ vào, chỉ chừa lại mấy củ nhỏ.
Hôm nay quả không uổng công. Trước đây cô chỉ tìm thấy thiên ma ở khu vực túp lều gỗ nhỏ, không ngờ ở đây cũng có, mà còn nhiều hơn chỗ kia. Điền Thái nhìn quanh một vòng khu rừng này, cũng chẳng có gì đặc biệt, cô coi như gặp vận may lớn rồi.
La Tú Diễm cũng đã chất đầy sọt tre rau dại. Vừa nãy cô ấy lại đi sâu vào trong đám cỏ tranh, hái thêm nửa giỏ rau niêu mao, cười không ngậm được miệng.
“Đi thôi, hai đứa mình về trước, mai lại lên.”
Điền Thái cũng đang có ý đó. Nhân mấy ngày thời tiết đẹp, lên núi vài chuyến, toàn là thuốc miễn phí, làm thành viên thuốc là đổi được tiền đấy!
Hai người vừa nói chuyện vừa cười đùa đi xuống núi. Điền Thái nhớ tới La Quyên hôm qua, liền hỏi vài câu.
“Dù sao thì trước đây chị ấy cũng ốm một trận, còn là mẹ tớ dẫn đi trạm y tế. Về nằm mấy ngày, giờ cũng không sao rồi. Trước đó chắc cũng bị nhà đó chọc tức ốm đấy thôi!”
La Tú Diễm tiện tay ngắt một bông hoa loa kèn cài lên bím tóc, vừa lòng mãn nguyện nghịch một lúc rồi mới nói tiếp: “Bác hai tớ đến giờ vẫn chưa nói số tiền đó dùng làm gì. Chỉ đòi lại được một nửa từ tay chị họ chị ấy. Lần này La Quyên lấy chồng tốn kém hơn cả anh trai tớ cưới vợ. Đằng này anh tớ còn rước được vợ, còn chị ấy thì chẳng được gì lại còn rước họa vào thân.”
Điền Thái nghe câu này, liền biết Tú Diễm hoàn toàn không biết chuyện La Quyên có thai.
Cô đoán, chắc là bác Đỗ dẫn La Quyên lên huyện bỏ đứa bé rồi. Như vậy cũng tốt. Cô còn đang nghĩ, nếu chuyện La Quyên mang thai bốn năm tháng bị lộ ra, thì danh tiếng sẽ hỏng mất. Lỡ sau này có Hồng vệ binh về làng, biết đâu lại bị lôi ra làm điển hình.
Trên đường về, hai người gặp một con suối nhỏ, nước trong vắt. Điền Thái đang nóng bức đầy mồ hôi, muốn rửa mặt. Cô đặt sọt tre sang một bên, vừa thò tay xuống nước thì thấy thứ gì đó lóe lên.
Điền Thái vội rụt tay lại, nhìn kỹ. Dưới đáy nước, bên cạnh tảng đá, bóng dáng màu xanh nâu lộ ra hai cái càng to. Là tôm hùm đất.
Tôm hùm đất, còn gọi là tôm đầu to, tôm càng Đông Bắc, trông rất giống tôm hùm nước ngọt (crayfish).
Nhưng khác biệt cũng rõ ràng. Trước hết là màu sắc khác nhau: tôm hùm đất có màu xanh nâu, còn tôm hùm nước ngọt thì màu đỏ sẫm. Vỏ tôm hùm đất không dày, nhưng vỏ tôm hùm nước ngọt thì dày và còn có gai cứng.
Tôm hùm đất thích sống ở những dòng suối có nước trong vắt, yêu cầu về chất lượng nước rất cao. Con sông bên cạnh nhà Điền Thái có nhiều người giặt quần áo, nên loại này không có.
Điền Thái trước đây từng nghe ông mình kể, thịt tôm hùm đất tươi ngon đặc biệt, nhưng làm thì rất mất công. Chính vị ngon của nó đã khiến nó bị săn bắt quá mức. Hơn nữa, sau này môi trường ô nhiễm, nguồn nước phù hợp với điều kiện sinh trưởng của nó càng ngày càng ít, loài sinh vật này coi như sắp tuyệt chủng.
